“Tạm thời.”
“Tạm thời?” Vân Thanh vừa nghe lập tức trở nên hào hứng.
Vẻ mặt của Trác Phi Dương sâu xa khó lường, “Càng quan sát ta càng cảm thấy nàng quả thật rất tốt để chơi.”
“Rất tốt để chơi?” Kẻ bị chơi nhất định không cảm thấy như vậy đâu.
“Đồng dạng một sự kiện, phản ứng của nàng nhất định sẽ không giống với người thường.”
“Có thể tưởng tượng được.” Gần đây đầu đề của cả kinh thành trên cơ bản đều có liên quan đến Liễu gia, Liễu tam tiểu thư cùng với Cửu vương gia.”
“Đúng rồi ta đã quyết định chọn tên gì cho con rồi.”
“Nghĩ lâu vậy rốt cuộc cũng nghĩ được, là tên gì?”
“Trác Tam Liễu thế nào?”
“Phốc” một tiếng, trà trong miệng của Vân Thanh toàn bộ đều phun vào mặt hắn.
“Khụ khụ…. Nếu có ngày nhìn thấy Liễu tam tiểu thư đuổi giết ngươi, ta chút nào cũng không cảm thấy kỳ quái đâu.”
Trác Phi Dương tâm tình rất tốt vui vẻ lau nước trà dính trên mặt, khóe miệng sung sướng nhếch lên.
~~~~~
Chín tháng bảy, Thụy vương phủ giăng đèn kết hoa.
Hôm nay là bách nhật yến (mừng một trăm ngày) của con trai Cửu Vương gia, tân khách kéo đến chúc mừng đông nườm nượp, tất cả đều mang theo gia quyến đi cùng.
Nếu lưu tâm một chút sẽ phát hiện, phần lớn gia quyến mà quan viên mang theo trừ bỏ phu nhân, còn lại hầu như toàn bộ đều là nữ nhi — đúng vậy, không cần hoài nghi, chính là nữ nhi.
Tư Mã Chiêu chi tâm 0, người qua đường đều thấy rõ a!
0 Tư Mã Chiêu chi tâm: Ý của câu thành ngữ này là chỉ dụng ý của Tư Mã Chiêu ai nấy đều biết.
Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Tam Quốc chí – Ngụy Thư – Cao Quý Hương Công ký̉ ”
Cửu vương gia cho đến nay vẫn chưa lập chính phi, hơn nữa hắn chỉ có một trắc phi cùng hai thị thiếp, nhưng vài tháng trước toàn bộ đều hương tiêu ngọc vẫn, dịp may hiếm có như vậy kẻ nào lại chịu buông tha cho cơ hội phàn long phụ phượng 0? Cho nên tuy nói hôm nay là bách nhật yến của tiểu vương gia, nhưng phần lớn mục tiêu của những vị tân khách mượn cớ đến chúc mừng vẫn chính là cái ghế bỏ trống của nữ chủ nhân của vương phủ.
0 Phàn long phụ thượng: dựa dẫm vào người có quyền thế (bám vào vảy rồng, núp vào cánh phượng để bay lên cao).
“Đa tạ chư vị đến tham gia bách nhật yến của tiểu khuyển, đúng lúc hôm nay ta vừa tìm được một cái tên rất hay cho tiểu khuyển, tiện thể thỉnh mọi người chỉ giáo.”
“Vương gia học thức uyên bác, việc đặt tên cho tiểu vương gia sao cần tới hạng ngu dốt như chúng ta chỉ giáo, Vương gia quả thật biết nói đùa.”
“Đúng đó đúng đó.”
“Không biết Vương gia định lấy tên gì cho tiểu vương gia?”
“Trác Tam Liễu.”
Yến tiếc bỗng chốc rộn lên những tiếng “phốc phốc”, hoặc rượu hoặc canh hoặc đồ ăn hoặc trà. . . tóm lại tất cả những gì có thể phun tất cả đều phun ra hết, bồi tiếp ngay sau đó chính là những tiếng ho khan không ngừng, tình cảnh hỗn loạn rõ ràng là không có hy vọng vãn hồi.
Lời đồn chỉ là lời đồn, mọi người nghe được cũng coi như là chuyện tiếu lâm thừa dịp trà dư tửu hậu, nghe một chút rồi thôi, nhưng nếu một khi lời đồn lại do chính bản thân đương sự nói bóng nói gió chứng thật, tuyệt đối sẽ không còn đơn giản là chuyện tiếu lâm, rất nhiều ánh mắt kinh hãi kèm theo ngờ vực đồng loạt bắn về phía chủ tiệc đang hết sức thỏa mãn, ung dung kia.
“Trác Tam Liễu….” Thanh âm mang theo chút run rẩy, đa phần là khó có thể tin.
“Vương đệ có vấn đề gì sao?” Trác Phi Dương nghi hoặc hỏi bào đệ của mình — Thập Nhất vương gia Trác Phi Vũ.
“Cửu ca tên này…. đặt thật sự là…. khụ khụ…. đủ đặc sắc!” Hắn vẫn biết sở thích của huynh trưởng không giống với người bình thường, nhưng việc đặt tên là chuyện hệ trọng, hắn cư nhiên có thể lấy ra để đùa?
“Đúng không? Ta cũng cho là như vậy.” Hắn lộ ra vẻ mặt đắc chí.
Mọi người không còn lời nào để nói.
“Gọi tam nha đầu ôm tiểu vương gia ra gặp mọi người.”
“Vâng.” Người hầu lĩnh mệnh lui ra.
“Tam nha đầu?” Trác Phi Vũ đã muốn bắt đầu đối với chữ “Tam” này cảm thấy kinh hoảng.
“Tam nữ nhi của Liễu Thừa Hạo.”
“Cửu ca….” Hắn hiện tại yêu cầu rời khỏi buổi yến tiệc liệu có được không? Hiện tại hắn thật sâu sắc cảm nhận hôm nay đến tham gia bách nhật yến của cháu trai thật sự là quyết định sai lầm.
Liễu Ti Vũ vừa bước vào yến thính (phòng tiệc) lập tức cảm giác được bầu không khí quái dị, hỉ yến không phải nên có có tiếng người cười nói ồn áo, tiếng chén bát va chạm vào nhau hay sao?”
Nhưng — tĩnh lặng, phi thường tĩnh lặng, làm hại nàng mới bước một chân vào yến thính, chân kia lại ngập ngừng khựng lại ngay tại cửa, đồng thời giương mắt hướng bên trong quét một vòng.
Trước mắt mọi người ai cũng đều phục sức đẹp đẽ quý giá, lóa mắt, chắc chắn những kẻ có thể có thể đến tham hỉ tiệc hôm nay nếu không phải thuộc dòng dõi quý tộc thì cũng là hoàng thân quốc thích, mà ngay lúc này ánh mắt của bọn họ đều hướng về phía cửa, đồng loạt tập trung trên người nàng.
Liễu Ti Vũ rất điềm tĩnh hạ xuống mi mắt, chậm rãi nhấc chân còn lại bước vào trong yến thính.
Ngày xưa tại khuê phòng nàng từng nghe phụ thân giảng qua, đương triều Cửu vương gia hỉ nộ vô thường, làm việc tùy hứng? Đối nhân xử thế lại khôn khéo, lõi đời mà giảo hoạt, là loại người cho dù làm hết thảy mọi chuyện xấu trong thiê...

