Dược thiếu Phàm nhanh chòng xuống , anh chạy dọc bờ biển để tìm cô “Tử Hàn…Từ Tử Hàn…” – Tiếng gọi của anh vang khắp bãi biển , bây giờ đã là buổi chiều là thời điểm thủy triều dâng . Nếu không mau tìm ra cô , thì cô sẽ chết…. Sau ít phút chạy đi tìm , cuối cùn ganh cũng đã phát hiện ra , người cô bị dây xích trói chặt ở chân cầu ván , nước biển cũng đang dâng gần tới cổ . Dược Thiếu Phàm vội vã nhảy xuống , bơi lại gần cô “Tử Hàn … tỉnh lại Tử Hàn….” – Anh đưa tay nâng đầu cô , khắp người cô đầy vết thương , còn nhiều hơn lúc anh nhìn trên video . Cô bị thương như vậy lại còn bị ngâm trong nước biển chắc hẳn sẽ rất đau , Dược Thiếu Phàm chợt phát hiện ra vết thương ở trên đầu cô, anh đau xót nói “Tử Hàn cố gắng lên , tôi sẽ cứu em “
Dược Thiếu Phàm lặn xuống biển , anh đưa tay cố gắng tháo xây xích ra nhưng nó đã bị khóa lại . Anh dùng sức để kéo ra , một lúc sau anh ngoi lên mặt nước để thở , nước dâng lên mũi của Từ Tử Hàn , anh lại lặn xuống , nâng bàn chân của cô , sau đó rút sung ra bắn vào ổ kháo , anh bắn rất cẩn thận để đạn không văng trúng chân cô . Nhưng sợi dây xích lại kẹt giữa hai cục đá to phía dưới. “Shit !” – Dược Thiếu Phàm tức giận rủa thầm , ngườc mắt lên nhìn cô , thấy nước biển đã dâng qua đầu , Dược Thiếu Phàm ngoi lên mặt nước , đỡ lấy mặt của Từ Tử Hàn , thở hổn hển nói “Cố gắng lên , em không được chết ! Phải cố chịu đựng , Tôi sẽ mang em ra khỏi đây.” Sau đó lại lặn xuống , lần này anh dung hết dức , nắm chặt lấy sợi dây xích , dung sức kéo nó ra , hai tay anh nổi đầy gân xanh . Dược Thiếu Phàm cầm sợi dây xích càng chặt hơn , nhưng lần này anh không kéo mà anh muốn tháo nó ra . Chỉ mấy giây sau sợi dây xích dày cộm đã bị Dược Thiếu Phàm bẻ gãy . Anh nhanh chóng tháo ra khỏi người cô , rồi kéo cô lên bờ . “Tử Hàn….Tỉnh dậy….mau lên” – Anh đưa tay vỗ nhẹ mặt của cô.
“Thiếu Phàm….” – PhongNhất Thiên cùng một số ám vệ vừa đến nơi.
“Từ Hàn , em có nghe tôi nói không , Mau tỉnh dậy ! “ – Dược Thiếu Phàm dung hai tay ép ngực cô , sau đó liền hô hấp nhân tạo . “Chưa có sự cho phép của tôi em không được chết…” – Hai bàn tay anh run rẩy , giọng nói cũng khan đi . Nhìn thấy anh như vậy PhongNhất Thiên vô cùng lo lắng , anh liền lại gần “Thiếu Phàm , mau đưa cô ấy đến bệnh viện….”
“Tránh ra ! “ – Dược Thiếu Phàm hất tay của PhongNhất Thiên ra , sau đó lại tiếp tục dùng tay để ép ngực Từ Tử Hàn để đẩy nước trong người cô ra . PhongNhất Thiên sững người nhìn anh , từ hai khóe mắt Dược Thiếu Phàm xuất hiện hai dòng nước , những giọt nước lấp lánh từ từ rơi xuống . Đây là lần đầu tiên PhongNhất Thiên nhìn thấy anh quan tâm một người , thấy anh vì cô mà mất bình tĩnh , và cũng vì cô mà khóc…
“Tử Hàn , mau tỉnh dậy . TỬ HÀN…” – Dược thiếu Phàm bất lực hét lên , dường như đã gần muốn bỏ cuộc , nhưng đột nhiên nước trong miệng Từ Tử Hàn trào ra “Khụ…khụ…” – Từ Tử Hàn ho vài tiếng , phun nước trong miệng , rồi lại ngất đi tiếp . Dược Thiếu Phàm mừng rỡ , nói “Tử Hàn….”
“Mau đưa cô ấy đến bệnh viện đi.” – Phong Nhất Thiên lúc này mới dám lại gần anh một lần nữa. Dược Thiếu Phàm nghe lời anh , bế cô dậy , nhanh chóng đưa lên xe , phóng thật nhanh đến bệnh viện. PhongNhất Thiên cũng đi theo
“Đã bắt được ông ta rồi !” – Đột nhiên tiếng chuông điện thoai của PhongNhất Thiên vang lên . Đó là cuộc gọi của Lôi Lạc Kình . PhongNhất Thiên nhếch môi cười , cúp máy , rồi lên xe.
Chương 12
Bệnh viện đa khoa “Dược Thiên” là bệnh viện do Dược Thiếu Phàm sáng lập . Bệnh viện nổi tiếng và to lớn nhất Đài Bắc với hàng trăm bác sĩ tài giỏi do anh lựa chọn và tuyển vào .
Dược Thiếu Phàm , Phong Nhất Thiên và thuộc hạ của anh đang chờ ở ngoài phòng cấp cứu. Lôi Lạc Kình từ xa chạy lại “Sao rồi ?”
Phong Nhất Thiên nhìn anh lắc đầu , Lôi Lạc Kình thở dài ngồi xuống. Dược Thiếu Phàm vẫn im lặng không nói . Đôi mắt màu hổ phách cứ chăm chú nhìn cửa phòng cấp cứu một phút cũq không rời. Sau hai tiếng trôi qua , cưa phòng cập cứu mới mở , một người bác sĩ bước ra. Dược Thiếu Phàm lập tức đi lại , cất tiếng “Sao rồi ?”
“Thưa , trên người của cô gái ấy có rất nhiều vết thương nhưng cũng may không quá sâu . Vết thương ở phần đầu khá nặng , mất máu quá nhiều , cộng thêm bị trói chặt ở nước biển quá lâu dẫn đến bị thiếu máu trầm trọng , phổi thì bị ngập nước…. Tình trạng vẫn còn đang nguy kịch , chúng tôi…”
*Rầm….
“Khốn khiếp , đồ ăn hại . Tôi còn nuôi các người để làm gì nữa. Đồ vô dụng!” – Chưa nói hết câu Dược Thiếu Phàm tức giận , nắm chặt cổ áo của bác sĩ đập mạnh vào tường , đôi mắt tóe ra lửa đỏ . Ông bác sĩ sợ đến xanh mặt , Phong Nhất Thiên chạy lại can ngăn anh “Thiếu Phàm…dừng lại . Đừng làm vậy !”
“Tôi nói cho ông biết , nếu cô ấy xảy ra chuyện gì , tôi sẽ khiến cho các người sống không bằng chết !” – Dược Thiếu Phàm rít lên , bàn tay càng lúc càng siết chặt hơn , ông bác sĩ xanh mặt lắp bắp trả lời “Vâ….vâng !” Bàn tay anh nới lỏng , thô bạo hất hất vị bác sĩ ra ra , ông run rẩy chạy vào phòng cấp cứu . Anh chán chường ngồi phịch xuống đất , đôi mắt mệt mỏi ngước mắt lên trời . Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình chỉ biết đứng nhìn anh không thể làm gì ...

