Đáp lại câu nói của anh là sự im lặng , chỉ có tiếng bước chân đang từ từ tiến gần anh. Anh đưa mắt nhìn , nhíu mày lại. “Grừ…” – Con bạch hổ đặt xuống chỗ anh ngồi cái khung hình đã bị vỡ nát ,chỉ còn bức hình là thấy rõ. Tiểu hổ đã gặm khung hình lên , đó là bức hình mà anh chụp lén Từ Tử Hàn trong lễ cưới , vì tức giận nên anh đã lỡ tay làm vỡ. Anh đưa tay vuốt đầu Tiểu Hổ , mệt mỏi nói “Tiểu Hổ….ta rất nhớ cô ấy.” Bạch hổ giương mắt nhìn anh , chân trước đẩy khung hình gần anh hơn , như muốn an ủi anh vậy. Dược Thiếu Phàm cầm khung hình lên , người con gái ấy rất xinh đẹp. Anh khẽ cười “Tử Hàn….em vẫn ổn chứ ?” – Nói xong bàn tay của anh nắm chặt bức hình , đứng dậy , bỏ lại đống bừa bộn kia , Dược Thiếu Phàm đi đến cuối hành lang tầng 1 . Đẩy cánh cửa ra , rồi bước vào . Đây là một căn phòng nhìn rất bình thường nhưng đằng sau bức tranh vẽ to treo trên tường gần cánh cửa , Dược Thiếu Phàm đưa tay kéo bức tranh lên , ấn vào bức tường ấy , một ánh sáng bao quanh bàn tay của anh ngay sau đó bức tường liền xoay ngang , một căn phòng bí mật lộ ra. Dược Thiếu Phàm từng bước từng bước đi vào , ánh sáng cũng theo bước chân anh mà hiện lên . Cánh cửa với 2 lớp kính chịu lực và 1 bức tường vonfam rắn chắc tự động mở. căn phòng được bảo vệ bởi hệ thống an ninh JPA cấp cao, chỉ chấp nhận 3 dấu vân tay của 3 người , một là anh hai là Phong Nhất Thiên và ba là Lôi Lạc Kình. Chỉ khi người bên trong phòng cho phép thì những người đứng ở ngoài mới có thể vào.
Căn phòng trắng toát, khởi rộng, đặt 1 chiếc két lớn ở góc phòng. 1 màn hình cảm ứng lớn và 3 chiếc laptop trên 3 chiếc bàn kính. 30 màn hình nhỏ tương ứng với 30 camera trong nhà , đây là một căn phòng tuyệt mật , với những thiết bị công nghệ cao ; Máy theo dõi , máy định vị ,…. . Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên đang ngồi trên ghế đang say sưa với chiếc laptop , lâu lâu lại cau mày, Lôi Lạc Kình mắt nhìn vào màn hình , miệng thì nói “Tôi đang cố xác định vị trí của Từ Hải Thành dựa theo số điện thoại vừa nãy , nhưng không thể xác định chính xác vị trí được , cứ ẩn rồi hiện cứ như ở một nơi nào sóng rất yếu !?”
“Tôi cũng đã phái rất nhiều người đi tìm rồi.” – Phong Nhất Thiên lên tiếng. Dược Thiếu Phàm , cũng ngồi xuống , lãnh đạm nói “Phải mau chóng tìm ra cô ấy.”
Dược Thiếu Phàm mở máy định vị , lấy usb gắn vào laptop , anh bắt đầu tập trung tìm kiếm , chỉ cần tìm thấy cô thì nỗi lo lắng trong long anh sẽ biến mất . Một người con gái yếu đuối mỏng manh như cô không thể chịu them giờ phút nào nữa , cô còn chưa hết bệnh ….. Nếu anh không nhanh chóng tìm ra cô , thì anh sẽ mãi mãi mất cô….Mãi mãi…
—-
Ở một nơi cách xa thành Đài Bắc , Từ Tử Hàn đang cố gắng để hít thở , hai cổ tay cô đau rát , cả người cô đầy vết thương , giương đôi mắt to tròn kia , cô khổ sở nhìn xung quanh. Đây là một căn nhà cũ nát , bây giờ đã 12h khuya , nên rất lạnh , hơi thở cô phà ra khói trắng , Từ Hải Thành đang nghủ , cô nhìn người đàn ông đó trong lòng không khỏi sợ hãi và đau xót . Ông ấy từng là cha cô , từng là người cô quý trọng , từng là người mà cô yêu thương…. Nhưng giờ đây ông lại đối xử tàn nhẫn với cô như vậy…Từ Tử Hàn thều thào nói “C…cứ….cứu em…Thiếu…Phàm….” Cô bây giờ đang rất cần anh , cô sợ hãi nơi này . Nhưng cô biết rõ anh sẽ không tìm đươc cô….Cô phải làm thế nào đây….??? Cô sợ bóng tối , bởi lẽ nó quá cô đơn và nguy hiểm….
“Đây là…biể…n…” – Tiếng sóng biển xô bờ ồ ạt , vì trời đã khuya rất yên tĩnh nên cô có thể nghe được. Trong đầu cô liền lóe lên một suy nghĩ….Đôi môi nhợt nhạt lại nhấp nháy “Mẹ…ơi…” Đôi mắt cô mệt mỏi rũ xuống , một dòng nước mắt tuôn ra , chảy dài xuống hai gò má tiều tụy…Cô nhắm mắt lại , cảnh tượng lúc sáng lại hiện ra , hình ảnh của Từ mẫu từ từ ngã xuống sàn hiện rõ trong đầu cô . Cô tự hỏi tại sao “số phận” của cô lại như thế ? Phải chăng số phận là một sức mạnh vô hình ? Chúng ta chỉ có thể chấp nhận chứ không thể chối bỏ nó…????
Chương 11
Đã 1 ngày tìm kiếm , nhưng cũng không có tung tích gì của Từ Tử Hàn , Dược Thiếu Phàm càng càng càng điên loạn . Anh không ngừng đập phá đồ đạc , ở mãi trong phòng , lâu lâu lại chạy ra ngoài tìm cô . Mỗi ngày anh đều nhận được 2 đĩa CD do Từ Hải Thành gửi , nhìn người con gái trong đoạn video càng ngày càng thê thảm , Dược thiếu Phàm lại tức điên lên . Anh đã trở thành Hung Thần trong lời đồn của mọi người , cũng chẳng ai dám đến gần anh sợ sẽ là vật để anh chuốc giận , chỉ có con Tiểu Hổ đã luôn ở bên anh , Lôi Lạc Kình và PhongNhất Thiên thì cố gắng tìm kiếm số điện thoại mà Từ Hải Thành đã dùng để gọi cho anh . Dược Thiếu Phàm đã phái hơn một trăm người đi tìm kiếm cô . Nhưng mỗi lần họ trở về liền bị anh khiển trách , có khi họ còn bị anh đánh cho một trận tơi bời . Cô không được ăn , không được uống đã 2 ngày , Dược Thiếu Phàm cũng không ăn không uống hai ngày , ban đêm chỉ nghe thấy la hét và tiếng đổ vỡ phát ra từ phòng của anh. Tiếng hét của anh như tiếng gầm ghê rợn của một con thú hoang dã khiến người ta sợ đến phá...

