“Câm miệng.” – Từ Hải Thành vung roi quất mạnh vào người cô. Cô đau đớn la lên , cô càng la ông càng hung hăng quất mạnh . Mỗi vết roi quất vào da cô đều chảy máu , đau đến thấu xương , Từ Tử Hàn cắn chặt môi , đôi mắt bắt đầu nhòe đi . Cô tự hỏi tại sao , người cha mà cô luôn kính trọng, lại thành ra như vậy ? Ông giết mẹ cô , bắt cóc , đánh đập , chửi rủa cô …. Rốt cuộc thì ông có giây phút nào từng coi cô là con ??? Khi đánh đủ rồi , ông dừng lại , miệng nhếch lên , tức giận nói “Nếu không phải vì mày thì tao đâu như bây giờ , là mày khiến tao bị trắng tay , là mày hại chết Dĩnh Nghi” . Nói đến đây lửa giận trong lòng Từ Hải Thàng lại dâng lên , ông tiếp tục đánh cô. Nghe những lời ông nói , nước mắt Từ Tử Hàn bắt đầu rơi . Có thật là do cô ??? Bây giờ trên thân thể trắng mịn kia chằng chịt vết roi ngắn dài , nặng nhẹ , và đầy máu.
Lúc này Dược Thiếu Phàm tức giận trở về nhà , anh…không tìm thấy cô , bước vào thư phòng cùng với Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên. Anh ngồi đối diện hai người bằng hữu , ngả lưng dựa vào sofa , anh bây giờ đang rất cố gắng bình tĩnh.
“Cậu định đưa cho ông ta hai trăm tỉ thật sao ?” – Phong Nhất Thiên lên tiếng hỏi. Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn anh , khóe môi nhếch lên “Chắc vậy.”
“Cậu điên sao ? Cậu nghĩ khi cậu giao tiền ra thì Tử Hàn có thể sống sao ?” – Lôi Lạc Kình nói.
“Hừ….tôi sẽ giao nhưng ông ta không thể lấy đi được.”
“Ý cậu là sao ?” – Phong Nhất Thiên khó hiểu nhìn anh.
“Tôi có một kế hoạch thế này các cậu hãy nghe cho kỹ….” – Dược Thiếu Phàm lên tiếng nói , anh đã bày sẵn một kế hoạch trong đầu . Anh muốn cứu cô nhưng anh biết dù có giao tiền cho ông ta thì cũng chưa chắc có thể cứu được cô. Vì vậy chỉ còn cách là phải lập sẵn để vừa cứu được cô và vừa có thể tống Từ Hải Thành vào tù. Sau khi nghe xong kế hạoch của anh Lôi lạc Kình liền cười tươi nói” Này , trong đầu cậu rốt cuộc chứa cái gì vậy hả ?” Dược Thiếu Phàm nhíu mày nhìn anh , anh lại thở dài “Tôi chỉ lo cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.”
“Ông chủ , có người gửi thư cho ông chủ.” – Tiếng quản gia vọng lại từ ngoài cửa , rồi hất mạnh về phía Lôi lạc Kình , hiểu ý anh liền đứng dậy mở cửa , khuôn mặt ai oán nói”Tôi là osin của anh chắc ?”
“Được rồi ! Cảm ơn.” – Lôi Lạc Kình cầm lấy phong thư rồi đóng cửa lại , quản gia cũng cúi đầu chào lui xuống.
“Cái gì vậy ?” – Phong Nhất Thiên hỏi.
“Là…một đĩa CD . Không đề tên người gửi ???” – Lôi Lạc Kình mở phong thư ra , thắc mắc nói.
“Mở lên đi.” – Dược Thiếu Phàm bước đến bàn làm việc ngồi xuống , Lôi Lạc Kình đưa đĩa CD cho anh . Dược Thiếu Phàm từ từ đưa vào máy . Trong cái đĩa đó là một đoạn video . Khi mở lên Lôi Lạc Kình và PhongNhất Thiên đều ngỡ ngàng , trong đoạn video đ1o là một người con gái bị trói hai tay treo lủng lẳng trên trần nhà , toàn thân chằng chịt những vết roi , khắp người cô dính đầy máu . Đôi môi của cô nhợt nhạt , hai cổ tay vì bị trói chặt bằng dây xích nên đã bị rướm máu.
“Là…cô ấy.” – Phong Nhất Thiên sững sờ nói. Anh quay sang nhìn sắc mặt của Dược Thiếu Phàm . Khuôn mặt của Dược thiếu Phàm bây giờ đã đen mất một nửa , tựa như một con quỷ giữ sắp phát điên , nhưng vẫn giữ được nét bình tĩnh . hai bàn tay siết chặt thành quả đấm , gân tay đều nổi lên hết . Bây giờ chỉ cần một điều gì đó khiến anh phật long thì anh sẽ phát điên lên.“Reng…Reng…” – Chợt tiếng chuông điện thoại của Dược Thiếu Phàm vang lên , anh đưa tay mở diện thoại , để chế độ loa ngoài , tiếng nói bắt đầu phát ra “Sao hả ? đoạn video đó có hay không ? “
“Thằng khốn , ông dám động đến cô ấy ?” – Giọng anh chùn xuống , như đang cố gắng để kiềm chế sự tức giận.
“Tại sao lại không dám ? Nó đang nằm trong tay tôi , thì tôi muốn làm gì chẳng được.” – Tiếng cười của Từ Hải Thành vang vọng qua điện thoại.
“Nói địa điểm đi.”
“Tôi nghỉ lại rồi có lẽ sẽ chờ them vài ngày nữa đi . Lúc đó sẽ còn vui hơn nhiều . Cậu cũng yên tâm tôi sẽ thường xuyên gửi đĩa cho cậu. Để cậu có thể thấy nó còn sống . Hahaha….” – Tiếng cười vừa dứt thì Từ hải Thành đã cúp máy .
“Khốn khiếp.” – Dược Thiếu Phàm tức giận ném hết đồ trên bàn xuống đất , tiếng đổ vỡ vang vọng. Quản gia vội vã chạy lại , ông nhìn đống vỡ nát trên bàn liền lên tiếng. “Có chuyện gì vậy ạ.”
“Ra ngoài….MAU RA NGOÀI HẾT CHO TÔI.” – Dược Thiếu Phàm giận dữ quát , anh thật sự không thể kìm nén hơn nữa , sự tức giận của đã lên đến đỉnh điểm . Chỉ vì cô , người con gái anh yêu …..
PhongNhất Thiên và Lôi Lạc Kình đành phải đi ra ngoài , quản gia cũng đành đi theo . Họ nghĩ bây giờ cách tốt nhất để anh bình tĩnh lại là để anh một mình , nếu anh nghĩ cách đập tan mọi thứ là cách tốt nhất đã hạ cơn giận thì họ nên để cho anh làm vậy.
“Lần đầu tiên….tôi thấy cậu ta mất bình tĩnh như vậy .” – Lôi Lạc Kình nhìn cánh cửa phòng của Dược Thiếu Phàm , tiếng đập phá đồ , tiếng đổ vỡ vẫn còn va
vang .
“Phải ! có lẻ cô bé ấy là người duy nhất.” – Phong Nhất Thiên nhếch miệng cười.”Quản gia , phiền lấy giúp tôi cái loptop trong cốp xe nhé , tôi và Lạc Kình sẽ vào phòng “P.A” có chút việc cần làm.” – Anh quay sang nói với quản gia. Quản gia gật đầu đi ra ngoài. PhongNhất thiên hất mặt về phía Lôi Lạc Kình , hiểu ý , Lôi Lạc Kình bước theo sau.
*Rầm , choang, rầm…..
Tiếng vỡ không ngừng phát ra , căn phò...

