“Ông chue cậu cũng thật quá đáng, nhớ bảo anh ta chi thêm tiền cho người nhà cậu.”
“Tư Tư ngoan không ?”
“Rất ngoan, chỉ có tối qua nhớ mẹ… Thôi, mình đưa Tư Tư đi mẫu giáo đây.”
Ngắt máy, tôi nhón chân rón rén trở về phòng, phát hiện Lâm Quân Dật đã thức, đang ngồi trên đi văng hút thuốc.
Trong làn khói nhẹ, thấp thoáng nhìn thấy ánh mắt u uẩn của anh ta. Tôi cứ tưởng một công tử sống trong nhung lụa như thế sẽ không bao giơd biết đến ưu phiền, xem ra tôi đã sai.
Trên mặt anh ta, ngoài vẻ mệt mỏi, u uất, còn chứa chất sự bất lực.
Thấy tôi đi ra, anh ta cười khuẩy nói: “Nếu là tôi, tôi tuyệt đối không tin công việc của trợ lý thư ký lại cần làm thêm suốt đêm.”
“Chẳng lẽ anh muốn tôi nói, tôi bị ông chủ giam lỏng ở trong nhà anh ta? Nếu là tôi, tôi tuyệt đối không tin có một ông chủ bệnh hoạn, thích vô duyên vô cớ giam lỏng nữ thư ký trong nhà.”
Anh ta không tỏ ra bực tức mà bật cười, bước về phía tôi: “Cô hiểu tôi nhanh đấy, tâm lý tôi cực kỳ bệnh hoạn, mọi người đều biết.”
Tôi hơi sợ, lùi về phía sau, lòng thầm cầu khẩn anh ta chỉ nói đùa, nhưng nụ cười của anh ta mỗi lúc một quái dị, cách tôi mỗi lúc một gần…
Khi cong cách tôi một bước, anh ta đi vòng qua tôi, mở cái tủ lấy ra một bộ váy áo, ném lên đi văng.
“Thay quần áo đi làm.”
Đã có kinh nghiệm từ tối hôm trước, tôi ngoan ngoãn tuân lệnh, nhanh chóng cầm đồ, đi vào phòng tắm.
Chiếc váy này cũng mới tinh, chưa xé mác, hơn nữa tôi mặc rất vừa.
Không ngờ trong căn hộ của một người đàn ông lại có nhiều quần áo phụ nữ như vậy, là của vị hôn thê của anh ta sao? Nhưng cô ta đang học MBA ở Mỹ cơ mà?
Lẽ nào lại là một thông tin giật gân!
Nhưng bất luận thế nào, một người đàn ông có thể vượt qua được tình huống như đêm qua cũng không đến nỗi quá xấu, đàn ông trung thành với người yêu đâu còn nhiều.
Xem ra anh ta vẫn là loại đàn ông không tồi, ngoài việc hơi bị tâm thần phân liệt…
Để không trở thành chủ đề bàn luận của các nữ nhân viên, khi cách công ty một con đường, tôi xuống xe, đi bộ đến công ty. Vừa vào phòng làm việc, tôi lập tức ngồi ngay ngắn, làm tiếp công việc còn bỏ dở ngày hôm qua. Triệu Thi Ngữ bảo tôi chỉnh sửa tất cả tư liệu về những khách hàng có quan hệ với công ty. Biết chắc là tư liệu Lâm Quân Dật cần, cho nên tôi làm rất kỹ, lại sắp xếp thứ tự theo chức vụ của họ trong công ty.
Còn ba phút nữa là đến giờ làm việc, Triệu Thi Ngữ thong dong tiến vào, hỏi tôi: “Tư liệu chuẩn bị xong chưa?”
“Xin lỗi, tối qua có việc đột xuất nên tôi chưa chuẩn bị xong.”
“Vẫn chưa xong?” Triệu Thi Ngữ sầm mặt. “Chẳng phải tôi đã nói với cô tư liệu này rất quan trọng, nhất định phải làm xong trước hôm nay sao?”
“Tôi biết, tôi đang làm.” Tôi nhanh chóng giở danh sách những khách hàng Lâm Quân Dật đã gặp, đối chiếu, kiểm tra lại xem có khách hàng quan trọng nào bị bỏ sót không.
“Đúng thật là! Làm gì cũng lề mề… Tư liệu khách hàng chẳng phải trong kho số liệu đã có rồi sao? Cô xem những danh sách đó làm gì?” Cô ta cao giọng vẻ bực bội: “Rốt cuộc cô đã từng làm thư ký chưa vậy? Sao chậm chạp thế hả?…”
Tôi đang định giải thích thì cửa phòng tổng giám đốc mở ra, Lâm Quân Dật đứng ở cửa, sắc mặt sầm sì.
“Thư ký Triệu, chẳng phải hôm qua tôi yêu cầu cô chuẩn bị tư liệu.” Anh ta nhấn mạnh tứ “cô”.
Tôi vội đứng lên nói: “Tôi là trợ lý của thư ký Triệu, việc này tôi nên phối hợp cùng làm. Không làm kịp là lỗi của tôi.”
Triệu Thi Ngữ lập tức tìm lý do đùn đẩy trách nhiệm: “Hôm qua tôi hơi mệt, anh đã cho phép tôi về nghỉ, tôi sợ anh cần gấp nên mới giao cho trợ lý làm. Sau này sẽ không như thế nữa.”
Lâm Quân Dật nhìn tôi: “Cô đến phòng Nhân sự thông báo, bắt đầu từ hôm nay chức vụ của cô cũng là thư ký, lương và tiền thưởng như Triệu tiểu thư. Còn nữa, công việc của hai người tốt nhất nên phân chia rõ ràng, tôi không thích nhân viên thoái thác trách nhiệm, càng không thích ai vơ trách nhiệm vào người.”
“Vâng!” Tôi cúi đầu trả lời. Được thăng chức là việc đáng mừng nhưng nhìn đôi môi run run của Triệu Thi Ngữ, tôi không sao vui được.
Sau khi Lâm Quân Dật đi vào, Triệu Thi Ngữ giật tư liệu trong tay tôi, giở thật nhanh, tiếng giấy loạt soạt cho thấy sự bất mãm của cô ta.
Đột nhiên tay cô ta cứng lại. Nhìn bộ váy của tôi, đôi môi anh đào nhỏ xíu càng há to: “Bộ váy này của cô…mua ở đâu?”
“Có vấn đề gì không ?” Tôi cúi nhìn, cảm thấy chiếc váy ngắn màu trắng rất đẹp, không hiểu tại sao cô ta lại ngạc nhiên như vậy.
Cô ta lại sờ chất liệu, khẽ kêu: “Đây là kiểu dáng mới nhất trong bộ sưu tập thời trang hè của Pháp năm nay… Ở trong nước không thể mua được!”
“Hàng nhái.” Tôi buột miệng, nghĩ bụng, bộ váy đắt tiền như vậy, mình nên trả lại anh ta, nếu cô vợ chưa cưới của anh ta phát hiện bị mất đồ, nhất định sẽ nổi giận.
Triệu Thi Ngữ không nói gì nữa, nhưng nét mặt lộ rõ vẻ không tin.
Tin hay không tùy cô ta, tôi cũng không bận tâm.
Gần trưa, tôi đang trong toilet thì bên ngoài có người hỏi: “Thư ký Triệu, Lâm tiên sinh đột nhiên thăng chức cho Diêu Băng Vũ? Chuyện này quá không hợp lệ.”
Triệu Thi Ngữ cất giọng khinh miệt: “Còn gì nữa, “luật ngầm”!”
Hỏa khí bốc lên đầu, tôi đã sớm đoán sẽ có những chuyện thị phi như thế, chỉ là không ngờ nó đến nhanh hơn dự đoán rất nhiều.
“Thật à, cô ta trèo lên ông chủ nhanh vậy sao?”
Một cô gái nói chen vào: “Cái cô mới đến phải không? Tôi nghe Trưởng phòng Lý nói, dạo trước ông chủ xem hồ sơ của cô ta đúng hai mươi phút, không hề xem những hồ sơ khác!”
Những chuyện như vậy rất dễ thu hút mọi người. Cô khác lập tức tiếp l...

