watch sexy videos at nza-vids!

Chân Trời Góc Bể

score
Đánh giá: 4.5/5, 3995 bình chọn
lực, cuộc sống của tôi và Tư Tư sẽ ngày một khá lên. Tôi nhất định có đủ tiền cho Tư Tư học trường tốt nhất, thi vào trường đại học tốt nhất, không cần phải sống trong ánh mắt soi mói của thiên hạ.

Qua cửa sổ kính, tôi thầm băn khoăn, mình nhìn Lâm Quân Dật hay là Trần Lăng, bởi vì khi nhìn anh ta, tôi luôn nghĩ, tại sao anh ta thích mua sắm đồ của phụ nữ, tại sao anh ta có hai căn hộ, trong khi thường xuyên ở lại phòng nghỉ cạnh phòng làm việc.

Có lúc tôi cũng nghĩ, tại sao Lâm Quân Dật không có quan hệ thân mật với các nữ nhân viên của công ty, ngay Triệu Thi Ngữ là thư ký ngày ngày cận kề, nhan sắc chim sa cá lặn, một cái liếc mắt đủ khiến thiên hạ hồn vía lên mây, anh ta lại như không thấy, tôi không thể hiểu tại sao anh ta có thể làm được như vậy.

Kỳ quặc hơn là, tôi chưa bao giờ nhận được điện thoại của vị hôn thê của anh ta, yhi thoảng có điện thoại gọi từ nước ngoài cũng là giọng già nua, uy nghiêm, có lẽ là của ông nội tỷ phú, nhân vật huyền thoại như lời đồn.

Chẳng lẽ hai người đó chỉ gọi bằng di động? Nhưng trong giờ làm việc Lâm Quân Dật hầu như rất ít nghe di động, thật không biết hai người yêu nhau như thế, dựa vào gì để giữ vững tình yêu sâu nặng cách trở ngàn trùng, xua đi nỗi nhớ khắc cốt ghi xương.

Con người anh ta quả có bao nhiêu bí mật khiến tôi không nén nổi tò mò muốn tìm hiểu…

Ánh mắt hướng vào màn hình máy tính của anh ta đột nhiên chuyển đến chỗ tôi, đúng lúc bắt gặp ánh mắt thăm dò của tôi.

Tôi hoảng hốt lảng đi.

Một lúc lâu sau, vẫn cảm thấy ánh mắt nóng hừng hực đó dừng lại trên người mình, còn nóng hơn ánh mặt trời lúc giữa trưa.

Để chứng minh cảm giác của mình không đúng, tôi liếc trộm anh ta, không ngờ gặp ngay khuôn mặt cười cười bỡn cợt.

Mặt tôi nóng ran như lửa, tôi ngượng ngịu cúi đầu, nhìn xuống tập tài liệu mà tôi hoàn toàn không biết nội dung.

Lòng tức giận nghĩ: cái cửa sổ ngớ ngẩn!

Đột nhiên điện thoại nội tuyến đổ chuông, bàn tay tôi hơi run, suýt làm đổ cốc nước bên cạnh.

Triệu Thi Ngữ nhấc máy, nghe xong liền bĩu môi chuyển cho tôi.

“Năm giờ chiều nay cùng tôi đi dự tiệc của một người quen… mười phút nữa đợi dưới lầu, tôi đưa đi mua lễ phục dạ tiệc…”

Tôi liếc nhìn sắc mặt khó coi của Triệu Thi Ngữ, đoán là cô ta nghe thấy.

Cô ta có tức cũng là chuyện thường, bởi vì để chuẩn bị tham gia bữa tiệc đó cô ta đã mua một bộ lễ phục dạ tiệc mới tinh, đang định thể hiện nhan sắc ngàn vàng trước mặt bao đại gia, quan lớn.

Xem ra có lòng trồng hoa, hoa lại không thơm!

Tôi gác máy, lại ngại ngần gọi điện cho Liễu Dương, nói có thể phải làm thêm đến khuya.

Ấy! Tối nay nhất định uống ít rượu, nhất định không để cho anh ta hiểu lầm lần nữa!

Ngồi trên xe, hai chúng tôi đều im lặng, trong xe tràn ngập không khí kỳ dị, sượng sùng.

Trong đầu tôi bỗng hiện ra cảnh tượng khóc lóc trên xe lần trước, tôi thầm mong anh ta không nghĩ như mình…

Có lẽ Lâm Quân Dật không muốn bầu không khí cứ cứng nhắc như vậy, liền hỏi thăm một cách xã giao: “Cô đến công ty đã được một tháng, có thể thích nghi với cường độ công việc không?”

“Có thể.” Mặc dù hơi lao tâm lao lực nhưng tiền lương anh ta trả hoàn toàn hợp lý.

“Có hứng thú tiếp tục ở lại công ty?” Câu hỏi này có phần đột ngột, nhưng theo tần suất thay đổi công việc của tôi, sự lo lắng của anh ta có vẻ không cần thiết.

“Lâm tiên sinh là ông chủ tốt hiếm có, được làm việc lâu dài ở công ty là vinh hạnh của tôi.”

“Một thời gian nữa tôi có ý định đưa một số nhân viên đi bồi dưỡng ngắn hạn, tiền đề là ký hợp đồng làm việc lâu dài với công ty. Cô làm khá tốt, không biết có bằng lòng ký hợp đồng làm việc lâu dài ở đây?”

“Tôi cầu còn không được, rất cám ơn Lâm tiên sinh chiếu cố.”

“Không phải tôi đặc biệt chiếu cố gì cả”, anh ta vội vàng nói rõ. “Tôi hi vọng có một thư ký hiểu tôi, tốt nhất là luôn ở bênh[pj tác với tôi.”

“Tôi hiểu, các ông chủ người Mỹ đa số muốn thư ký làm việc suốt đời cho mình. Đáng tiếc nghe nói, những nữ thư

ký qua tuổi bốn mươi còn hiếm hơn cả gấu trúc.”

“Đúng thế!” Lâm Quân Dật cười. “Cô có bất cứ yêu cầu gì đều có thể nói ra, chỉ cần cô bằng lòng làm thư ký suốt đời cho tôi.”

Câu nói này nghe ra có phần hơi ngượng?!

“Tôi không dám đảm bảo mình đạt được mọi yêu cầu của anh, tôi sẽ cố hết sức.”

“Cô yên tâm, yêu cầu của tôi không có gì quá đáng, chỉ cần cô làm tốt công việc của mình, có tránh nhiệm với công ty, có cảm giác đó là nơi thân thuộc là được. Về đãi ngộ, sẽ căn cứ vào thực tế và thời gian làm việc của cô, tăng lương theo từng năm.”

Giải thích một chút như vậy thì tốt lên nhiều, nghe không thấy ngượng nữa. Tôi phấn khởi nói: “Tôi nhất định không làm anh thất vọng.”

Tuy nói chuyện như vậy nhưng tôi vẫn rất thận trọng, e dè, bởi không hiểu tính cách anh ta lắm.

Lâm Quân Dật nói: “Cô không cần thận trọng với tôi như thế, có gì muốn nói, muốn hỏi cứ thẳng thắn, thực ra hiểu nhau và thích nghi cần một quá trình.”

“Phải! Liệu tôi có thể hỏi một chút, các ông chủ bình thường đều tìm cách mở rộng công ty, vì sao anh lại về nước lập công ty riêng?” Tôi lựa chọn một vấn đề tương đối sâu.

Lâm Quân Dật trầm tư một lát. “Tôi không thích khi người ta giới thiệu tôi đều nói: Đây là cháu nội Lâm Lạc Hòe!”

Lâm Lạc Hòe? Người anh ta nói có phải chính là huyền thoại Lâm Lạc Hòe lừng danh trong giới đầu tư?

Căn cứ vào tài năng phi phàm và sở hữu thẻ huyền kim ở ngân hàng Thụy Sĩ, có lẽ đúng.

Lâm Lạc Hòe nổi tiếng không phải vì sự giàu có mà vì cuộc đời thăng trầm, ly kỳ của ông ta.

Hai mươi bốn tuổi, tay trắng, tự thân lập nghiệp.

Ba mươi hai tuổi, có công t...

« Trước1...1415161718...61Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
bạn đang xem

Chân Trời Góc Bể

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Chân Trời Góc Bể v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk