Ba mươi tám tuổi, công ty phá sản, tiền bạc mất sạch.
Bốn mươi tuổi, dùng một ngàn đô la tiền làm thuê kiếm được chơi cổ phiếu, đến bốn mươi sáu tuổi đã có trăm triệu trong tay, sau đó đầu tư vào các lĩnh vực, đến nay số công ty dưới tên ông ta, số công ty ông ta có cổ phần, số tiền trong ngân hàng không ai đếm được.
Thảo nào Âu Dương Y Phàm trố mắt há miệng khi biết Lâm Quân Dật phải vay ngân hàng, có một gia thế như vậy quả thật không nên vì năm mươi triệu mà phải hạ mình trước người khác.
Bây giờ, tôi càng khâm phục nghị lực kiên trì lập nghiệp của người đàn ông trước mắt.
Lâm Quân Dật nói: “Mọi người đều tưởng tất cả những gì tôi có là do tôi là cháu ông tôi, không ai biết tôi đi lên từ nhân viên bậc thấp nhất, tôi có ngày hôm nay là vì tôi làm việc chăm chỉ hơn bất cứ ai, một ngày làm việc tới mười lăm tiếng.”
“Cho nên anh muốn chứng minh với mọi người, không dựa vào ông nội, anh cũng có thể thành công. Vậy tiền đầu tư của anh…”
“Là tiền tôi kiếm được do chơi cổ phiếu và vay ngân hàng.”
Thực ra tôi rất m
muốn phản bác: “Anh có thể có được ngày nay đích thực là do có người ông tuyệt vời đó. Bao nhiêu người còn chăm chỉ hơn anh, ai may mắn như anh, không có ông nội nâng đỡ, chỉ bảo, anh đào đâu ra năng lực và ý chí như vậy?”
Nhưng đương nhiên tôi không thể nói như vậy, những người có tiền thường mắc tật, sợ người khác chỉ nhìn thấy tiền bạc và địa vị của mình, không nhìn thấy năng lực, tư chất cá nhân, họ tự tán thưởng và khao khát người khác tán thưởng những thứ ngoài tiền bạc trên người họ. Bất hạnh là, trên người họ, ngoài tiền bạc, không có gì đáng để người khác tán thưởng.
Chúng tôi lại nói những chuyện linh tinh khác, câu chuyện bỗng chuyển sang vấn đề đẳng cấp, anh ta cho rằng sự cao quý, trang nhã của phụ nữ đều là do trang phục, anh ta kiến nghị tôi nên thay đổi kiểu trang phục một chút.
Tôi không thể không nói quan điểm của mình: “Tôi cho rằng trang phục cao quý đa phần là do tiền bạc.”
Anh ta mím môi yên lặng.
Thấy vậy, tôi vội nói: “Hình như Lâm tiên sinh đặc biệt hứng thú với trang phục phụ nữ, thảo nào trong nhà anh có nhiều trang phục nữ như vậy.”
“Đúng, mỗi lần nhìn thấy trang phục phù hợp với cô ấy là tôi lại muốn mua tặng.” Anh ta dừng một lát rồi nói tiếp: “Cảm giác đó rất tuyệt, giống như cô ấy đang ở bên tôi.”
“Ô! Bạn gái anh thật hạnh phúc.” Câu này là tôi nói thật lòng, cách người yêu cả Thái Bình Dương, nhất định là rất nhớ.
Còn nhớ khi mới chia tay Trần Lăng, ngày nào với tôi cũng như ngày tận thế, bao nhiêu lần đi lên tầng thượng rồi lại thẫn thờ đi xuống bởi mầm sống trong người đang lớn dần.
Tôi suốt ngày ngơ ngẩn, lang thang, nhìn thấy thứ gì cũng muốn mua cho Trần Lăng, lại nghĩ có lẽ chúng tôi không thể nào gặp mặt…. Cảm giác sao mà tê tái, giống như từng nhát dao sắc cứa vào tim.
Đến khi tâm thần hoảng loạn đến mức cơ thể tôi không thể chịu nổi, có nguy cơ sẩy thai do thiếu chất, tôi mới buộc mình tìm một công việc, bắt đầu sống một cuộc sống bình thường.
Đến ngã tư đèn đỏ, Lâm Quân Dật nhìn dòng xe nối nhau như con thoi trước mặt, nói tiếp: “Nhưng cô ấy không nhận ra điều đó… Có lẽ do tôi đối xử với cô ấy quá tốt nên cô ấy không còn cảm giác, cho rằng điều đó là đương nhiên, hoặc như Y Phàm nói: Đối với phụ nữ, nếu qua nuông chiều, cô ta sẽ cho rằng anh không giống đàn ông, sẽ coi thường anh ta.”
“Anh không giống đàn ông?” Đây là nhận xét bất ngờ nhất mà tôi từng nghe. Nếu Lâm Quân Dật đường đường phong độ như vậy vẫn chưa đủ nam tính, phải chăng những người đàn ông khác nên chuyển giới?
Anh ta nghiêm túc nhìn tôi hỏi: “Cô thấy toi bây giờ có giống đàn ông?”
“Giống, rất đàn ông, tôi tin là nhất định có nhiều phụ nữ mê anh.”
Cho dù bản thân có thừa đạo đức nghề nghiệp, lời nịnh buột miệng này tôi cam đoan trăm phần trăm thật lòng!
Lâm Quân Dật được khen, bỗng nở nụ cười, ánh mắt lạnh lùng cố hữu chợt trở nên đặc biệt phòng túng, quyến rũ.
Giây phút này, cả thế giới ồn ào chợt yeeun tĩnh bởi nụ cười đó. Nếu anh ta thường xuyên cười thì tốt biết bao, tôi sẽ đỡ cảm thấy căng thẳng, áp lực.
Nhưng lại nghĩ, nếu ông chủ không có uy trước mặt nhân viên, không gây được áp lực với họ, đó mới là thất bại.
Trầm ngâm một lát, anh ta lại nói: “Chỉ vì cô ấy…..”
Trời ơi! Nếu không phải chính miệng anh ta thốt ra, tôi nhất định không tin. Tôi tưởng đàn ông si tình trên trái đất tuyệt chủng cả rồi, thì ra vẫn còn một con cá lọt lưới!
Một cô gái may mắn như thế nào mới được anh ta yêu thương, che chở như vậy…
Từ phòng trang điểm bước ra, liếc nhìn minh trong gương, tôi hơi giật mình, hình như đó là một người khác, liếc nhanh phản ứng của Lâm Quân Dật, lại thấy anh ta cau mày.
Như thế này có thể ra ngoài không?!
Bộ lễ phục quét đất này là bộ đẹp nhất tôi từng thấy. Chiếc váy màu đỏ tươi, chất liệu tơ rất thanh lịch, trang trọng, còn hở vai, bó sát người tôn lên những đường cong gợi cảm, căng tràn sức sống, quyến rũ không sao cưỡng nổi. Gấu váy điểm những sợi tơ óng ánh, sắc vàng kim trên nèn đỏ tươi dưới ánh đèn màu lóng lánh theo từng cử động.
Quý phái đến lóa mắt, yêu kiều và gợi cảm.
Chuyên gia thẩm mỹ trang điểm cho tôi theo phong cách của bộ lễ phục. Đôi mắt long lanh do quầng mi phớt hồng tạo nên sự mê đắm, bờ môi mọng với đường cong bí ẩn, yêu kiều khó tả.
Thấy Lâm Quân Dật nhìn đi chỗ khác, tôi thử hỏi: “Thế này có được không ?”
Anh ta cau mày nhìn tôi từ trên xuống dưới, hạ giọng hỏi: “Trang điểm lại cần bao nhiêu thời gian?”
Tôi không biết trả lời thế nào, quay người bối rối mỉm cười với người tự xưng là...

