“Cậu không cảm thấy suốt ngày dán mắt vào vi tính, nhìn mãi những đường đồ thị, những con số trong tài khoản của mình biến hoán vô vị lắm sao? Tôi cho rằng nhìn căn nhà mình xây, người đến ở đông đúc thú vị hơn nhiều việc ngắm những con số biến hoán trong tài khoản.”
“Vậy anh cứ việc giao du với những con người tẻ ngắt đó, tôi phải nhân cơ kinh tế nhảy vọt kiếm ít tiền!”
“………”
“………”
Tôi không xen lời, ngồi một bên lặng lẽ nghe họ nói, trước đây tôi rất ghét những thiếu gia công tử như bọn họ, cho là họ chỉ biết tiêu xài tiền của bố mẹ, nhưng bây giờ không thấy quá ghét, thực ra họ đều rất có năng lực, có giáo dục, có phẩm cách.
Họ chơi rất thoải mái là bởi họ có cách kiếm tiền nhẹ nhàng hơn người khác.
Có thể họ hơi phóng túng, có lẽ là do lối sống, sở thích.
Cũng do nhiều cô gái tự lao vào họ.
Ai nói những đàn ông không phóng túng nhất định là người đứng đắn, có lẽ suy nghĩ của họ còn bẩn thỉu hơn.
Một người khinh bỉ giai cấp tư sản từng nói: Thế giới luôn đổi thay, có biểu hiện là thật, có biểu hiện lad giả.
Một đạo lý đơn giản thế, đêm hôm đó có lẽ đã không xảy ra chuyện nhục nhã thế.
Tôi đang ngẩn ngơ suy nghĩ, Âu Dương Y Phàm ngồi bên cạnh nói: “Lần sau đừng đi dự tiệc với anh ta, đi theo một người đàn ông không biết uống rượu, tủi cho thân mình lắm.”
“Đó là việc tôi nên làm! Có điều tôi thấy Lâm tiên sinh hoàn toàn không cần tôi uống thay.’’
“Cô đợi xem lất nữa anh ta thế nào.”
“Lâm tiên sinh…” Tôi liếc Lâm Quân Dật, trông anh ta dường như rất tỉnh táo, không có bất kì thay đổi nào, chỉ có sắc mặt hơi tái, bàn tay cầm ly bắt đầu co quắp, run run.
“Quân Dật uống một ly Whisky là ba ngày không ăn được gì.”
“Nghiêm trọng thế sao? Anh ấy dị ứng rượu ư?”
Tôi quả không thể tin, có đàn ông ngay cả cốc rượu cũng không uồng được… Vậy vừa rồi sao anh ta uống nhiều thế?
“Anh at tự chuốc lấy…” Âu Dương Y Phàm ghé gần tôi nói nhỏ. “Cô biết không, trước đây XO, Whisky, vang, bia anh ta uống như nước, đến mức cái cơ thể mĩ miều tôi rất sùng bái đó ngã lên ngã xuống. Dạo ấy, tôi ao ước tửu lượng của mình được như anh ta. Thấy anh ta nằm viện đúng ba tháng, tôi không nghĩ như vậy nữa…”
“Ba tháng?” Nghe thấy thế, lòng tôi se lại, không cười được nữa, uống như vậy rõ ràng là hành hạ bản thân, Lâm Quân Dật đâu phải người không có lý trí.
“Xuất huyết dạ dày…”
Âu Dương nói chưa hết, Lâm Quân Dật đã quắc mắt: “Nếu cậu không muốn ngày mai bị phóng viên vây chặt phòng bệnh thì ngậm miệng cho tôi.”
Âu Dương quả nhiên ngậm miệng, nhưng không phải do lời đe dọa của Lâm Quân Dật mà do một người chừng ngoài năm mươi tuổi đang tươi cười đi đến, mấy người tầm tuổi phấn khởi vây quanh.
Chương 7: Đêm điên cuồng
Người đàn ông trung niên đeo cặp kính gọng vàng, tư phong nho nhã, khuôn mặt hao hao Âu Dương Y Phàm nhưng trông trầm tĩnh hơn nhiều.
“Chú Âu Dương!”
Nghe Lâm Quân Dật gọi ông ta như vậy, tôi mới nhớ ra người đó là ai.
Âu Dương Cẩm Hoa, tổng giám đốc công ty Điện khí, luôn có tên trong bảng xếp hạng những tỷ phú trong nước, tờ tạp trí Kinh doanh thường xuyên có bài viết về bước đường dựng nghiệp của ông ta. Tôi đã nhiều lần nhìn thấy ảnh của ông ta, ông ta nhìn trẻ hơn trong ảnh rất nhiều, không có vẻ là đã hơn năm mươi tuổi.
Xem ra dạ tiệc này không tầm thường, đều là những nhân vật cự phách.
Âu Dương Cẩm Hoa mỉm cười thân mật, chạm ly rượu trong tay vào ly nước nho ép của Lâm Quân Dật , vui vẻ nói: “Quân Dật, đến lúc nào vậy? Sao lại ngồi ở đây?”
“Cháu cũng vừa đến.”
“Nào, để chú giới thiệu cháu với mấy người bạn.” Giọng Âu Dương Cẩm Hoa vô cùng khách khí, không hề có vẻ uy nghiêm của bậc trưởng bối.
“Chú Âu Dương…” Lâm Quân Dật khiêm tốn nói: “Cháu về nước là muốn tự lập nghiệp, không muốn dựa vào thanh thế của ông nội.”
“Ô? Quả nhiên là có chí khí của ông cụ…” Âu Dương Cẩm Hoa vỗ vai anh ta, ánh mắt không giấu vẻ khâm phục: “Nhưng đôi khi đi đường tắt sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian quý báu, thời buổi này hoàn toàn dựa vào khả năng của bản thân thì rất khó đứng vững trong giới kinh doanh.”
Ông ta không đợi Lâm Quân Dật trả lời, nói với người bên cạnh: “Ông chưa biết nhỉ? Cậu ta là cháu nội Lâm Lạc Hòe.”
“Cháu nội Lâm lão tiên sinh?” Người đó vội chìa tay , niềm nở nắm tay Lâm Quân Dật: “Hân hạnh! Hân hạnh!”
“Ông xem, trẻ măng nhưng tuyệt đối không thua kém ông cụ, mới hai năm đã lập được công ty riêng.”
Âu Dương Cẩm Hoa tán thưởng ra mặt.
“Chú Âu Dương… quá khen…”
Lâm Quân Dật vẫn cười, nhưng có phần miễn cưỡng, môi càng lúc càng tái.
Nhìn thấy tay trái anh ta ấn lên dạ dày, tay phải nắm chặt ghế sau lưng, tôi vội vàng tiến đến hỏi: “Lâm tiên sinh?”
Tôi kịp thời đỡ cánh tay anh ta, ngại ngần giải thích: “Lâm tiên sinh đã uống mấy cốc rượu, có lẽ hơi say.”
Âu Dương Cẩm Hoa tỏ ra vô cùng kinh ngạc: “Cháu uống rượu?”
“Chú Âu Dương, xin lỗi… cháu về trước.”
Lâm Quân Dật vội đặt ly nước nho ép trong tay xuống, rời phòng tiệc.
Tôi đuổi theo, vừa ra khỏi cửa đã thấy anh ta dựa vào góc tường tối, hai tay ôm bụng, mặt trắng bệch.
“Lâm tiên sinh, anh không sao chứ?”
“Không sao…” Anh ta nhũn người khuỵu trên đất, giọng run run: “Hôm nay tôi không thể đưa cô về nhà, hãy gọi chồng cô đến đón.”
Thấy anh ta khổ sở chịu đau như vậy, lòng tôi cũng thắt lại: “Tôi đưa anh đi bệnh viện?”
“Không cần, tôi không thích mùi bệnh viện, ở nhà có thuốc, uống vào là…không sao.”
Tôi đương nhiên không thể vô lương tâm ra về, bỏ lại ngư...

