Trước một ông chủ như vậy, là nhân viên, tôi đương nhiên không thể sao nhãng, ngoài học theo anh ta, làm thật tốt những việc được giao, tôi còn tìm hiểu cá tính của anh ta, cố lĩnh hội từng lời nói của anh ta. Áp lực công việc rất lớn nhưng tôi thích công việc này, bởi vì tôi chỉ cần làm tốt công việc “quản gia” của mình, không phải tham dự những bữa tiệc xã giao sặc mùi sắc tình tiền, hơn nữa, Lâm Quân Dật quả nhiên mang phong cách của những ông chủ phương tây, ngoài lần gặp đầu tiên nói năng có chút mạo phạm với tôi, sau đó thái độ luôn rất mực tôn trọng, không hề có bất kỳ câu nói, cử chỉ thất lễ nào, xem ra hôm đó thật sự anh ta định thử tôi.
Hôm nay có cuộc họp thường lệ nửa tháng tổ chức một lần, tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu, để trong ngăn kéo mà chưa đưa cho Lâm Quân Dật. Tôi phải đến đúng giờ, nhưng trên đường lại bị tắc đường, đành xuống xe bus, vội vã đến công ty.
Có lẽ do hơi vội vàng, cũng có thể do đôi giầy cao gót giá rẻ của tôi chất lượng quá kém, đi thế nào mà gót bỗng gãy đôi, tôi trượt chân lăn từ bậc thềm đá xuống đường.
Tôi ngồi trên đường nhựa xoa cổ chân đau buốt, thử đứng dậy, định cố đi đến công ty, nhưng vừa đặt chân xuống đường, chân đã đau nhói đến tận óc.
Tôi nghỉ một lát, cơn đau có dịu đi đôi chút, tôi đứng lên lần nữa, nhưng lại thấy đau hơn… Thử mấy lần, tôi hoàn toàn từ bỏ ý định, lấy di đọng gọi cho Triệu Thi Ngữ.
Điện thoại văn phòng không ai nghe, di động của cô ta tắt máy.
Tôi tìm số máy của Lâm Quân Dật. Nhìn dãy số, tôi do dự hồi lâu, làm thế này quả thực đường đột, nhưng tôi không thể mất tích mà không nói một câu, với tính cách nghiêm khắc của anh ta, chưa biết chừng ngay ngày mai tôi sẽ bị xa thải. Cuối cùng, tôi nghiến răng, đánh liều nhấn nút.
Chưa đầy hai giây sau, đã có người nghe máy, với tốc độ này của anh ta, tôi không còn cơ hội rút lui.
“Đợi chút!” Giọng anh ta trong điện thoại rất cuốn hút, nếu giọng điệu không khách sáo thì nhất định rất dễ nghe.
Tôi láng máng nghe thấy tiếng chân bước vội.
Liệu có phải anh ta đang họp, có lẽ là không, theo tôi biết, trong khi họp hầu như anh ta không nghe điện thoại. Tôi nhìn đồng hồ, chín giờ hai
hai mươi, có lẽ cuộc họp chưa bắt đầu.
“Lâm tiên sinh, tôi là Diêu Băng Vũ.”
“Tôi biết.”
Tôi chợt ngẩn ra, anh ta biết số máy của tôi, tôi chưa bao giờ cho anh ta…hình như chỉ ghi trong hồ sơ.
“Chương trình cuộc họp ở trong ngăn kéo giữa trong bàn làm việc của tôi, làm lỡ việc của anh, tôi thật sơ suất.”
“Triệu Thi Ngữ đã tìm và đưa cho tôi rồi.” Qua điện thoại, khí lạnh phát ra từ giọng nói của anh ta truyền đến quanh tôi, không biết tại sao mỗi lần nói với anh ta, tôi đều tim đập chân run.
Tôi không phải người nhát gan, nhưng luôn cảm thấy con người anh ta tỏa ra vẻ rất đáng sợ, ngay giọng nói cũng như có thể giết người.
Tôi ấp úng giải thích: “Xin lỗi, trên đường đi tôi bị thương ở chân, tôi sẽ nhanh chóng…”
“Vậy cô không cần đến nữa!” Vẻ lạnh nhạt đúng như tôi dự đoán.
Đương nhiên tôi không hy vọng anh ta quan tâm đến tôi nhưng tôi nghĩ rằng ít nhất anh ta cũng nên hỏi thăm một câu xã giao… Có lẽ tôi lại cả nghĩ rồi.
Cảm ơn!”
Tôi đang định ngắt máy thì đột nhiên anh ta hỏi: “Không phải cô vẫn đang ngồi bên đường đấy chứ?”
“Bíp…! Bíp…!” Bên tai lại vang lên tiếng còi xe hối thúc chói tai, chắc anh ta nghe thấy.
Phía bên kia im bặt.
Tôi cất tiếng “a lô”, không thấy trả lời, không giống đã cúp máy, cũng không giống vẫn đang nghe.
Con người này… cao ngạo thế là cùng.
Tôi bất lực ngắt máy, ngồi trên bậc thềm lạnh ngắt, nhìn những cành liễu lay trong gió.
Lúc này tôi mong có một bờ vai để dựa, dẫu chỉ trong giây lát, đáng tiếc số phận đã định tôi như cành liễu kia, bất lực chống chọi với gió mưa, không nơi nương tựa, một mình đơn độc, phiêu bạt giữa dòng đời.
Con người ta lúc yếu đuối thường nghĩ đến người không nên nghĩ.
Nhìn dòng người qua lại như thoi đưa trên đường, tôi đột nhiên nghĩ tới Trần Lăng.
Không biết bây giờ anh sống thế nào? Có phải anh đã cưới cô gái đó, cùng cô ta sống cuộc sống bình dị mà hạnh phúc? Trong những đêm cô đơn, liệu anh có nhớ đến tôi?
Tôi nhếch mép tự trào, đương nhiên không!
Một người đàn bà đã bỏ anh trong lúc anh khốn khổ, quyết dứt tình bất chấp những lời cầu xin của anh có gì đáng lưu luyến…
Một chiếc taxi dừng bên cạnh tôi, lái xe hỏi tôi có đi không.
Tôi vội nói: “Cảm ơn!” rồi bám lấy cửa xe để mở, ngồi vào trong xe.
Trong bệnh viện, bác sĩ xem xét vết thương cho tôi, nói không bị gãy xương, không nghiêm trọng, nghỉ ở nhà vài ngày là khỏi.
Cũng may hôm nay là thứ sáu, tôi ở nhà nghỉ hai ngày. Sang thứ hai, chân còn đau nhưng tôi vẫn đi làm. Khi tôi đến công ty, Lâm Quân Dật đã ngồi ở văn phòng, nghe tiếng mở cửa, chỉ thoáng nhìn tôi rồi cắm cúi làm việc.
Tôi theo lệ, pha cà phê mang vào cho anh ta.
“Lâm tiên sinh, cà phê của anh.”
Để cà phê trên bàn, tôi thấy anh ta đang xem tư liệu về tình hình bất đọng sản mấy năm gần đây của toàn thành phố.
Nhìn vẻ chăm chú của anh ta, ánh mắt tôi lại không sao rời đi được.
Khuôn mặt nhìn nghiêng của anh ta giống hệt kiệt tác của mooth họa sĩ lừng danh, cương nghị, đầy nam tính nhưng không thô cứng, hàng mi dài cụp xuống, che ánh mắt sắc lạnh, che luôn ánh nhìn khinh thị mà tôi ghét nhất, tôi không thể nào kiềm chế lại tìm kiếm hình bóng Trần Lăng trên người anh ta…
Càng nhìn càng thấy họ khác nhau, nói chính xác, anh ta cá tính hơn, hấp dãn hơn Trần Lăng!
“Cón gì nữa không ?!” Ánh mắt Lâm Quân Dật dừng lại trên người tôi không quá ...

