Dưới trời xanh mây trắng, Đoạn Cửu Ngân vừa kỳ lưng cho Hành Vân, vừa suy nghĩ lung tung.
Sau ngày đó, Phượng Kỳ tự nhiên đem ái mã Hành Vân của hắn đưa cho nàng, sau này nàng mới biết con tuấn mã Hành Vân này chính là Hãn Huyết Bảo Mã thượng hạng( con ngựa tốt nhất của các dân tộc nơi thảo nguyên), là con ngựa mà Kỳ Thiếu hắn tốn rất nhiều thời gian mới mang về Kỳ Phủ.
Không nghĩ tới hắn có thể đem chính con ái mã này tự mình tặng cho nàng, lần này tâm ý của hắn thực sự khiến nàng cảm động.
“Đoạn Cửu Ngân!”
Một tiếng gọi khẽ từ nơi không xa truyền đến, nàng ngẩng đầu nhìn lên, là Thất cô nương.
Từ ngày bước vào Kỳ Phủ, nàng đối với mọi việc trong phủ, ít nhiều có chút hiểu biết. Phượng Kỳ tuy là chủ nhân của Kỳ Phủ, nhưng lại cực ít khi làm ra dáng vẻ chủ nhân.
Đối với lai lịch của những nữ nhân trong phủ, nàng cũng có nghe qua, đại đa số trong họ là những cô nhi không có nhà để về, nhưng vẫn có mấy người mang thân phận đặc thù khác.
Tỷ như vị Thất cô nương dung mạo như thiên tiên này, nghe nói cha nàng từng là Chưởng Môn Nhân của tổ chức ám sát lớn nhất, tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, là anh em kết nghĩa với Phượng Kỳ, sau đó tổ chức ám sát này trong một đêm bị tiêu diệt toàn bộ, thê thảm vô cùng.
Mặc dù Phượng Kỳ tức tốc phái người đi cứu trợ, nhưng vẫn đến chậm một bước, lúc ấy chỉ cứu ra được Thất cô nương đang kinh hoàng, sợ hãi.
Mối bận tâm duy nhất của cha nàng chính lành tính mạng nhi nữ bảo bối của mình, trước khi chết cầu xin hắn chăm sóc nàng nhiều hơn.
Cho nên ở Kỳ Phủ, thân phận Thất cô nương so với người khác tự nhiên cũng cao hơn một bậc, hơn nữa Phượng Kỳ thường ngày đối với nàng lại cực kỳ ân sủng, hiển nhiên coi nàng như thân tình muội muội của mình, hết mực yêu thương.
Thất cô nương vốn tên là Nhiếp Tiểu Kỳ, khi còn bé cha nàng thường hay gọi nàng là Thất cô nương, vì vậy ở Kỳ Phủ, mọi người cứ thế đồng loạt kêu tên nàng như vậy.
Ngay từ ngày đầu tiên bước vào kỳ phủ, Đoạn Cửu Ngân đã có cảm giác Thất cô nương này đối với nàng dị thường bài xích, bất quá nơi ở của hai người không gần nhau, nên thường ngày cơ hồ không có cơ hội chạm mặt.
Không nghĩ tới nàng mới vừa đem thư giao cho người đưa thư do Phượng Kỳ phái tới, liền gặp phải vị Thất cô nương không dễ chọc này.
Nàng tứ tốn nhìn đối phương gật đầu.”Thất cô nương có chuyện gì sao?”
Đối phương mặc một bộ sa y màu vàng nhạt, khuôn mặt nở một nụ cười mềm mại như hoa, nhưng đáy mắt lại mang theo nét khinh thường.”Con diều của ta không cẩn thận vướng trên cành cây kia, ngươi đi lấy xuống cho ta.”
Một bộ ra lệnh, không một chút xem nàng ở trong mắt.
Men theo hướng cánh tay nàng chỉ, quả nhiên Đoạn Cửu Ngân nhìn thấy một con diều đang đung đưa phiêu đãng trên đỉnh một cành cây nơi hậu viên.
Chẳng qua là nàng không hiểu, tại sao Thất cô nương lại bảo nàng đi lấy?
“Thế nào? Ngươi không muốn đi?” Nhiếp Tiểu Kỳ nhíu mày.”Ta nghe hạ nhân nói, ngươi mắc nợ Kỳ Thiếu rất nhiều bạc, hôm nay thân phận là tỳ nữ, ngươi cảm thấy ta sai phái nhầm người sao?”
Nàng còn cố ý tăng thêm hai chữ hạ nhân như đang nhắc nhở nàng đừng quên thân phận của mình.
Đoạn Cửu Ngân khẽ nhíu mày. Mấy ngày nay Phượng kỳ cho người lo liệu xếp đặt, nàng không còn bị đối đãi như nô tỳ, nhưng vừa vặn qua buổi nói chuyện với Nhiếp Tiểu Kỳ ngược lại nhắc nhở nàng, thật sự là nàng còn thiếu Phượng Kỳ một khoản bạc chưa trả.
Bất quá, nhìn bộ dạng muốn ăn tươi nuốt sống nàng của Thất cô nương thật sự rất buồn cười nha.
Nàng thong dong để chiếc bàn chải xuống, nhìn chằm chằm Thất cô nương.”Thất cô nương cần gì tức giận? Cô muốn ta đi lấy, ta sẽ lấy xuống giúp cô.”
Dứt lời, nàng đi về phía cây đại thụ che trời bên cạnh, bắt đầu hướng nhánh cây trên đỉnh leo lên, khi còn bé nàng thường cùng các ca ca luyện công, leo trèo nên đối với độ cao như vậy nàng cũng không cảm thấy sợ hãi.
Thấy nàng càng trèo lên cao, mắt Nhiếp Tiểu Kỳ càng lóe lên vẻ đắc ý. Hừ! Trên nhánh cây kia đã bị nàng động tay động chân, nàng ta chỉ cần trèo nhiều thêm vài phần, nàng không tin không ngã chết nàng ta.
“Thất cô nương, nàng làm như vậy không phải có chút quá đáng sao?”
Mới vừa bước vào hậu viên đã nhìn thấy một màn kinh hãi , không ngừng lo lắng nhìn về phía Đoạn Cửu Ngân đang leo. Mặc dù nàng có võ công tự vệ, nhưng nếu không cẩn thận té xuống. . .
Nhiếp Tiểu Kỳ nhìn thấy người đi tới, khẽ cau mày: “Ta chỉ muốn nàng giúp ta lấy lại con diều, cái này thì có gì là quá đáng? Chẳng lẽ nàng không phải là do Kỳ thiếu mua về làm nô tỳ sao?”
Chữ chữ giễu cợt, nghe vào trong tai lại càng dị thường ác cảm.
“Đoạn Cửu Ngân, nàng rốt cuộc đang làm cái gì? Mau lập tức leo xuống cho ta!”
Một tiếng gầm lên, gây sự chú ý của tất cả mọi người trong hậu viên, quay lại thì thấy Phượng Kỳ vẻ mặt hết sức lo lắng, nhìn chằm chằm vào nữ nhân sắp leo đến ngọn cây. Cả người nàng căng cứng, một tay bám chặt vào thân cây đại thụ, tay còn lại thử đưa ra cố với lấy cánh diều không ngừng đung đưa trong gió trên cành cây kia.
Nghe được sau tai truyền đến tiếng rống giận dữ, trong lòng Nhiếp Tiểu Kỳ không khỏi giật mình.
“Kỳ Thiếu . . . . .”
“Phượng Kỳ. . . . . .”
Hắn không để ý tới hai người kia, chạy thẳng tới dưới tàng cây, bằng nhĩ lực cùng nhãn lực nhạy cảm, ngay lập tức, hắn cảm giác được nhánh cây kia phát ra vài thanh âm không đúng.
Trong lúc đó, Đoạn Cửu Ngân đang cố gắng trèo lên nhánh cây có vẻ chắc chắn kia với hi vọng lên cao thêm một chút thì bỗng nhiên cảm thấy thân thể đột nhiên trầm xuống, dưới chân m...

