Bốn phía vang lên tiếng thét, lần này, nàng cảm thấy bản thân mình nặng thì rất có thể đi đời nhà ma, nhẹ thì té gãy tay gãy chân, không ngờ tới thân thể của mình sẽ rơi vào một đôi tay mạnh mẽ, bình yên vượt qua nguy hiểm.
Phượng Kỳ tuy là thành công đón được nàng, nhưng hai người vẫn cùng nhau ngã xuống mặt đất, tư thái hết sức chật vật, bốn mắt giao nhau, nhất thời nói không ra lời.
“Kỳ Thiếu, người có sao không?”
“Phượng Kỳ, huynh té bị thương rồi?”
Từng tiếng hỏi han lo lắng truyền đến, trong nháy mắt, hai người đang ôm nhau trong không khí ám muôi, mập mờ giật mình quay về hiện thực.
Phượng Kỳ không để ý tới lo lắng của mọi người, hung hăng trừng mắt nhìn nữ nhân đang được bảo vệ gắt gao trong lồng ngực, bực tức gõ mạnh một cái lên đỉnh đầu nàng quát, “Đoạn Cửu Ngân, ai cho phép nàng trèo lên cái cây chết tiệt này?”
Nếu không phải là hắn kịp thời ôm được nàng, sợ rằng nàng đã tan xương nát thịt rồi, vừa nghĩ việc có thể mất đi nàng, hắn chỉ có thể ra sức giận dữ mắng mỏ để che dấu khủng hoảng, lo sợ trong lòng.
Mặc dù trước đây, Đoạn Cửu Ngân từng bị hắn ôm qua ôm lại mấy lần, nhưng hơn phân nửa lúc đó đều là hắn đùa giỡn lường gạt nàng, nên nàng liều chết muốn tránh, nhưng lúc này, nàng lại cảm thấy lần ôm này tạo cho nàng một cảm giác an toàn ấm áp.
Nàng len lén ngẩng đầu lên từ trong ngực của hắn.”Ta. . . . . . Ta chỉ là thấy con diều của Thất cô nương mắc trên nhánh cây kia, nên muốn giúp nàng lấy xuống mà thôi.”
“Người ta sai nàng leo lên cây nàng liền leo lên cây? Nàng biết nghe lời như vậy từ khi nào? Nàng có biết tình huống vừa rồi có rất nhiều nguy hiểm không hả?” Đồng thời đang mắng nàng, Phượng Kỳ đột nhiên trừng mắt về phía Thất cô nương, “Là con diều của cô nương quan trọng hay là mạng người quan trọng? Còn nữa…, ta không biết từ lúc nào người của ta có thể để mặc cho cô nương tùy tiện sai bảo?”
*Lúc trước bạn Huyền Phong có edit để Nhiếp Tiểu Kỳ xưng hô với Phượng Kỳ là ngài, ta, cô nương, ta…nhưng mình thấy như vậy không hợp với việc PK coi nàng ta là muội muội như trong đoạn trước nêu, vì vậy, mình mạo muội chỉnh sửa lại cho có chút hợp lý nhé
Nhiếp Tiểu Kỳ không nghĩ tới việc một Phượng Kỳ đối với mình trước giờ luôn luôn ôn hòa, lại vì Đoạn Cửu Ngân mà dùng thái độ thô bạo đối đãi với nàng như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, khóe mắt nàng bỗng ửng đỏ, ngân ngấn nước mắt vì uất ức.
“Muội…Muội nghe nói nàng là nô tỳ được huynh mang về, lại, lại nghe nói nàng cũng biết chút ít võ công, cho nên…Cho nên…”
Phượng Kỳ nghiêm mặt hạ lệnh, “Từ nay về sau, không có mệnh lệnh của ta, ai cũng không được phép tùy tiện ra lệnh nàng ta làm bất cứ chuyện gì, nếu không một khi bị ta phát hiện ra, lập tức trục xuất khỏi Kỳ Phủ!”
Từ trước đến nay, Nhiếp Tiểu Kỳ chưa từng bị hắn chỉ trích khiển trách, từ ngày phụ thân nàng qua đời, nàng đều được Phượng Kỳ cẩn thận bảo vệ trong Kỳ Phủ, tất cả tôi tớ trong phủ đều kính sợ nàng vì nàng là Đại Tiểu Thư tôn kính của Kỳ Phủ.
Hôm nay, ngay trước mặt hạ nhân, hắn nhẫn tâm trách mắng nàng, đáy lòng nàng đau xót, nước mắt cứ thế không thể khống chế mà tuôn rơi.
Nàng buồn bã trợn mắt nhìn Đoạn Cửu Ngân đang được Phượng Kỳ che chở trong lòng, sau đó xoay người rời khỏi nơi khiến nàng cảm thấy đau lòng, khó chịu này..
Việt Phong không khỏi lắc đầu một cái. Hắn đã biết biết Thất cô nương đối với Kỳ Thiếu có chút tâm tư, nhưng chuyện tình cảm vốn không thể miễn cưỡng.
Phượng Kỳ tức giận không kiềm chế được. Đoạn Cửu Ngân nữ tử ngu ngốc này, mặc dù trên danh nghĩa nàng là tỳ nữ của hắn, nhưng từ khi nàng bước vào đảo Thần Tiên này, hắn chưa bao giờ đối đãi với nàng như đỗi đãi với tôi tớ? Nàng lại không quan tâm an nguy của bản thân, làm ra loại chuyện ngu xuẩn như thế, thật là tức chết hắn!
Đây cũng là lần đầu tiên,Đoạn Cửu Ngân nhìn thấy Phượng Kỳ dùng thái độ hung dữ như vậy răn đe người khác, trong lòng cảm thấy đồng cảm với Thất cô nương.
“Cái đó. . . . . . Thật ra thì hôm nay là tự ta không cẩn thận, lúc trước ở nhà, ta cũng vẫn hay cùng các ca ca luyện tập võ công, rơi ngã bị thương lớn nhỏ cũng là chuyện bình thường thôi mà, vậy nên lỡ như có té xuống, cũng không có chuyện gì….”
Nàng chưa nói dứt lời, chỉ thấy sắc mặt Phượng Kỳ càng lúc càng khó coi.
Bị hắn dùng ánh mắt nghiêm nghị, âm trầm nhìn chăm chú không biết làm sao, nàng chỉ còn biết nhắm mắt cười trừ. “Thật. . . . . . Thật sự không sao mà, còn nữa vốn dĩ ta vẫn còn thiếu nợ ngươi, cái gì cũng không làm, như vậy không được hay cho lắm. . . . . .”
“Tốt, nếu nàng còn nhớ được chuyện nàng thiếu nợ ta, vậy ta sẽ để cho nàng từ từ trả nợ cho tốt.”
Phượng Kỳ bị nàng làm cho phát hỏa. Hắn căm hận đứng lên, trên cao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn, vô tội của nàng: “Nàng muốn trả nợ, ta cho nàng cơ hội trả. Việt Phong, bắt đầu từ ngày mai, an bài công việc trong phủ cho nàng ta, ngàn vạn lần không cho nàng ta có thời gian nhàn rỗi.”
Quẳng xuống một câu, hắn mang theo một cỗ tức giận, xoay người bỏ đi.
Đoạn Cửu Ngân cảm thấy mình bị chửi rất vô tội, không hiểu gì nhìn về phía Việt Phong, lại nhận được tiếng cười vô lực của đối phương.
“Hai người các vị thật đúng là. . . . . .” Hắn phẩy tay mở ra chiếc quạt giấy, lắc đầu thở dài rời đi.
Lưu lại một mình nàng ngây ngốc tại chỗ, trái tim nàng tự nhiên có chút trống rỗng, đồng thời lại có chút kích động. Có phải Phượng Kỳ tức giận như vậy đều là vì nàng hay không?
Từ hôm trở về phủ ...

