tổ chức lễ cưới cho con và Thẩm Lợi!” Bà Thẩm tiếp tục nói: “Dù sao cũng không cần con bận tâm, mẹ sẽ chuẩn bị, đến lúc đó các con tham dự, ăn uống cùng họ hàng và bạn bè là được!” “Điều này đột ngột quá!” Chu Lập Đông nói. “Không phải là sớm muộn gì cũng làm sao? Hơn nữa không phải bố mẹ con ở nhà cũng muốn có cháu bế rồi sao?” Bà Thẩm nói. Dạ dày của Chu Lập Đông cảm thấy khó chịu rồi nóng như lửa đốt, anh hít một hơi thật sâu rồi ôm lấy ngực: “Bệnh cũ lại phát rồi!” Bà Thẩm vội vàng gọi bảo mẫu tìm thuốc, “Không phải bác sĩ nói đã ổn rồi sa? Sao vẫn còn đau?” Bà Thẩm than thở, “Hôm nào lại đi kiểm tra xem thế nào!” Bà Thẩm gọi Thẩm Lợi trong phòng khách nhưng không có ai trả lời. “Con bé này, cuối tuần lại ra ngoài chơi, lúc nào về phải nói nó mới được!” Chu Lập Đông vội vàng nói: “Cô ấy ở nhà cảm thấy nhàm chán, ra ngoài giải trí cũng tốt! Mẹ đừng để ý!” Bà Thẩm nói: “Con đối xử với Thẩm Lợi rất tốt, mau kết hôn thôi!” Chu Lập Đông chỉ yên lặng gật đầu.
Chu Lập Đông lâu rồi không đến công ty, ngày đầu đi làm không tránh khỏi bận rộn, từng chồng tài liệu nằm đợi anh trên bàn, anh lật từng trang, kiên nhẫn xem chi tiết từng mục nhỏ. Thẩm Lợi bước vào nói: “Lập Đông, chúng ta cần nói chuyện!” Chu Lập Đông chỉ vào đống tài liệu trên bàn rồi nói: “Buổi tối nói được không?” Thẩm Lợi ngồi lên ghế sô pha phía đối diện, “Bây giờ nói!” Chu Lập Đông lắc đầu: “Đúng là tính cách đại tiểu thư!” “Tính cách đại tiểu tư? Anh cho rằng trước đây em không như thế sao? Vì sao bây giờ nói em có tính cách của đại tiểu thư? Không phải anh không để ý đến tính cách đại tiểu thư của em sao? Nếu không có thân phận của một tiểu thư, có lẽ anh sẽ không đến mắt đến em, đúng không?” Chu Lập Đông yên lặng một cách kỳ lạ, một hồi sau mới nói: “Phải, như em nói, nếu em không phải là con gái của Thẩm Khánh Sơn, nếu bố em không có tiền, có lẽ anh sẽ không để mắt đến em!” Mắt Thẩm Lợi đỏ lên: “Chu Lập Đông, những lời anh nói khiến cho người khác thực sự đau lòng!” “Là em nói như vậy trước!” Chu Lập Đông lạnh lùng nhìn Thẩm Lợi, khiến lòng cô run rẩy vì lạnh lẽo, cảm giác lạnh xuyên thấu đến tận xương. Thẩm Lợi không ngờ một Chu Lập Đông với tính cách hiền lành dịu dàng nói thay đổi là thay đổi, đột nhiên trở nên lạnh lùng vô tình như vậy!” Thẩm Lợi và Chu Lập Đông chiến tranh lạnh một thời gian dài, họ không không nói chuyện với nhau. Một ngày, Thẩm Lợi tìm Hác Tư Nguyên, hai người ngồi ở hàng KFC đối diện với công ty Tư Nguyên làm việc, Thẩm Lợi nói: “Lập Đông nói, cô đã từng là bạn gái của anh ấy!” Tư Nguyên không nói gì. Thẩm Lợi tự cười mình, “Tôi thấy đã là chuyện cũ rồi! Dù sao tôi và Lập Đông cũng sắp kết hôn, nói ra những chuyện trước đây thì có tác dụng gì?” Tư Nguyên vẫn không nói gì, Thẩm Lợi giúp cô rưới tương cà chua lên khoai tây, “Bây giờ, cô là người trong lòng Tỉnh Thành!” Tư Nguyên nhìn Thẩm Lợi, trịnh trọng nói: “Tôi và Tỉnh Thành chỉ là bạn bè!” Thẩm Lợi ngạc nhiên, sắc mặt lo lắng, “Thế cô,…” Tư Nguyên đứng dậy nói: “Cô Thẩm, giữa chúng ta hình như không có gì để nói!” “Đương nhiên có!” Thẩm Lợi nôn nóng nói, “Tôi biết cô đã quyến rũ Chu Lập Đông, khiến anh ấy cả ngày ngơ ngẩn!” “Cô không tin chồng sắp cưới của mình như thế, sớm muộn anh ấy cũng sẽ rời xa cô.” Tư Nguyên lạnh lùng nói. “Cô…” Tư Nguyên không muốn nghe cô ta nói thêm điều gì nữa, bước ra khỏi cửa. Thẩm Lợi giận dữ nói: “Tôi sẽ không để yên cho hai người!” Đã khuya, Chu Lập Đông vẫn đứng trước của sổ ở phòng làm việc, anh thích đứng ở đó nhìn ra ngoài, thu gọn tất cả sự phồn hoa của thành phố trong tầm mắt. Nhưng bây giờ, thành phố vẫn ồn ào như thế, còn lòng anh cảm thấy trống rỗng. “Tư Nguyên!” A...

