nh khẽ gọi. Hóa ra anh luôn không quên và không thể quên! Nỗi nhớ như những dòng nước nhỏ, hội tụ thành sông lớn, từng đợt sóng cuồn cuộn không ngừng chảy, cuốn trôi những đau khổ bị kìm nén và giấu kín, trong tâm trí anh chỉ có cảm giác buồn bã và thầm trách chính mình! Anh biết, anh không thể tha thứ cho bản thân! Nhưng, Tư Nguyên, cho dù thế nào, vẫn muốn nói với em một câu “Xin lỗi”… Thẩm Lợi đi chơi rất muộn, về nhà không thấy Chu Lập Đông nên tìm đến công ty. “Có phải anh định đến đây ở không?” Thẩm Lợi đứng ở ngoài cửa, rướn cằm, giận dữ hỏi. Nhìn khuôn mặt son phấn và nhăn nhó của người phụ nữ đứng trước mặt, bỗng nhiên Chu Lập Đông cảm thấy buồn, không biết vì sao trước đây lại chọn Thẩm Lợi? Có vẻ như anh chỉ nhìn thấy tiền của cô mà không nhìn rõ con người cô! “Anh muốn được yên tĩnh một lát! Em về đi!” Chu Lập Đông đã lấy lại được thái độ ôn tồn. “Về?” Thẩm Lợi lạnh lùng hừ một tiếng, “Anh nói muốn em về là em phải về sao?” “Nếu không thì sao?” Chu Lập Đông hỏi. Thẩm Lợi nheo mắt, “Chu Lập Đông, đừng nghĩ là anh tuyệt vời, rời khỏi nhà em, anh sẽ không là gì hết!” “…” Chu Lập Đông không nói gì. Thẩm Lợi nói tiếp: “Cô gái Hác Tư Nguyên đó cũng không phải người tốt, dám quyến rũ anh, sớm muộn cũng sẽ chịu báo ứng…” Bàn tay của Chu Lập Đông đã in lên mặt Thẩm Lợi, một tiếng động vang lên khiến hai người đều ngạc nhiên. “Anh dám đánh em?” Thẩm lợi ôm nửa khuôn mặt. Chu Lập Đông nhìn thấy bàn tay đỏ ửng của mình rồi ngẩng đầu nói: “Đây là chuyện giữa hai người chúng ta, em không được lôi người khác vào!” “Em muốn lôi cô ta vào thì sao?” “Em sẽ hối hận!” giọng nói của Chu Lập Đông không to nhưng rõ ràng. Thẩm Khánh Sơn và vợ nhìn thấy con gái yêu khóc lóc, trong lòng vô cùng xót xa. “Chu Lập Đông đúng là không biết điều!” Bà Thẩm giận dữ nói. “Phải làm rõ mọi chuyện rồi hãy đưa ra bình luận!” Thẩm Khánh Sơn bình tĩnh nhìn nhận sự việc, quan sát thái độ của con gái rồi hỏi: “Có thật không phải lỗi tại con không?” Thẩm Lợi do dự một lát rồi lắc dầu, “Chính là bởi người phụ nữ đó, anh ấy nói cô ta là bạn gái cũ của anh ấy!” “Con thấy sao?” “Con đã nổi giận!” “Ai không từng có chút quá khứ?” Thẩm Khánh Sơn vuốt tóc con gái, “Là bạn gái cũ thì sao? Không phải cậu ấy sẽ kết hôn với con sao?” “Nhưng…” “Nghĩ thoáng ra một chút không phải tốt hơn ư? Bố sẽ tìm Lập Đông nói chuyện, mau chóng bàn chuyện hôn sự cho con!” Thẩm Lợi không nói gì nữa. Một tối cuối tuần, Chu Lập Đông gọi Hoắc Yến Phi ra quán rượu Salitun. Hoắc công tử nhìn thấy dáng vẻ thiểu não của Chu Lập Đông liền hỏi: “Sao thế? Tự nhiên chủ động gọi mình đi uống rượu?” Chu Lập Đông cười chán nản, “Nếu mình biết mình phải làm sao thì đã không ngồi với cậu ở đây!” “Không phải vì Hác Tư Nguyên chứ?” Hoắc công tử luôn nói mà không suy nghĩ. Chu Lập Đông đang định nâng cốc dừng tay lại giữa không trung, “Nếu đúng thì sao?” “Đúng thì không có gì hay!” Hoắc công tử uống cạn ly rượu, “Tiểu tài nữ không thể đợi cậu được!” “Vì sao?” “Cậu đã có Thẩm Lợi, cô ấy cũng đã có Tỉnh Thành!” Chu Lập Đông lắc đầu. “Uống ít thôi, dạ dày của cậu không khỏe!” Hoắc công tử muốn cầm lấy chén rượu trong tay Chu Lập Đông nhưng Chu Lập Đông giữ lai rồi cười lớn, “Nhưng mình không muốn có Thẩm Lợi, người cô ấy muốn cũng không phải Tỉnh Thành!” Hoắc công tử lắc đầu, “Thật không hiểu được mối quan hệ lằng nhằng giữa các cậu!” Chu Lập Đông nhìn thứ nước màu hổ phách trong chén, khẽ nói: “Yến Phi, mình luôn mong được sống đơn giản như cậu…” Chu Lập Đông bám lên lan can cầu thang, dạ dày đau, vô cùng khó chịu, anh khôn dám động đậy, sợ rằng nếu cử động sẽ bị ngã không đứng lên được nữa. “Tư Nguyên!” Anh khẽ gọi, giờ này lẽ ra cô nên về rồi. Anh muốn gặp cô, nói với cô, cho dù thế nào anh vẫn yêu cô! Nhưng đợi một lúc lâu sau, cánh cửa vẫn không mở, anh hơi mệt mỏi nhưng không dám nhắm mắt, sợ rằng nếu nhắm mắt sẽ bỏ lỡ cơ hội được gặp Tư Nguyên. Hác Tư Nguyên làm thêm giờ rất muộn, lúc về đến nhà thang máy đã ngừng hoạt động nên đành đi thang bộ. Cô từ từ bước từng bậc thang, lúc ngẩng đầu lên, cô thấy Chu Lập Đông đang dựa tay vào tay vịn cầu thang. Anh mệt mỏi cười với cô, cô chỉ có thể nghiêm mặt, không biết nên phản ứng thế nào? “Tư Nguyên!” Anh tha thiết gọi cô, ánh mắt dịu dàng. Hác Tư Nguyên nói: “Sao anh lại ở đây?” Chu Lập Đông ôm ngực, cố gắng đứng thẳng người, “Anh đợi em về!” Trên người anh nồng nặc mùi rượu. “Anh nhầm chỗ rồi, cũng nhầm người rồi!” Tư Nguyên buồn rầu nói rồi đi qua người anh, mở cửa bước vào nhà. Chu Lập Đông đứng bất động, không có bất kỳ thái độ gì, dường như anh không còn cảm thấy cảm giác cơn đau dạy dày nữa. Người anh yêu bước qua anh trong chốc lát, sự dịu dàng trong ánh mắt của anh tan dần, chỉ còn lại sự cô đơn và buồn bã. Tư Nguyên dựa người lên cánh cửa, để mặc cho nước mắt chảy xuống, cô mong sao tất cả chỉ là một giấc mộng rồi tỉnh giấc! Nhưng ngược lại, đây không phải là một giấc mơ, bởi vì cô không thể kìm nén cảm giác đau đớn trong lòng. Bên ngoài cửa, Chu Lập Đông đứng đó rất lâu, anh mơ hồ đứng ở cầu thang, bỗng nhiên không biết nên đi đâu? Cuối tháng Hai, lớp học nghiên cứu sinh của đại học Giao thông bắt đầu, địa điểm ở tầng bốn tòa nhà Tư Nguyên. Tam kiếm khách lái xe đến cổng phía đông của đại học Giao thông, đi qua hồ rồi đỗ xe ở cổng phía nam. Hoắc công tử kéo Chu Lập Đông rồi nói: “Chúng ta lại quay trở về cái thời sinh viên rồi!” Chu Lập Đông nhìn thấy dòng chữ to bắt mắt trên tòa nhà Tư Nguyên, cảm thấy hơi hoảng hốt, bỗng nhiên nhớ đến rất lâu trước đây, Hác Tư Nguyên đã chỉ lên những chữ này và nói: “Anh nhìn xem, tòa nhà này được đặt theo tên em!” Giọng nói...