Chương 8 : Có lúc nguyện lựa chọn không buông tay Con người được sinh ra hai lần sao? Đúng. Lần đầu tiên là ngày bắt đầu sự sống; Lần thứ hai là ngày manh nha một tình yêu. -Victor Hugo- Cuối cùng Chu Lập Đông cũng có thể đường đường chính chính gặp Hác Tư Nguyên, có vài lần, anh đợi cô trên đường cô đi làm về, hy vọng có thể gặp cô một cách tình cờ! Nhưng lần nào Hác Tư Nguyên cũng nhìn thẳng về phía trước và đi qua anh, bỏ qua cơ hội tương phùng mà anh đã diễn tập nhiều lần! Cô đã thay đổi, không còn là người thiếu nữ ngây thơ non nớt thời học đại học nữa, bây giờ trong ánh mắt của cô thể hiện sự trưởng thành và tự tin, rõ ràng là một nhân viên công chức thực thụ. Một lần nữa Chu Lập Đông lại nhìn thấy bóng dáng Hác Tư Nguyên dần dần biến mất trong tầm mắt, trong lòng anh không khỏi cảm thấy buồn rầu! Anh nghĩ, phải đuổi theo để nói với cô ấy anh đã đợi cô ấy bao nhiêu lâu, nhưng vừa bước được vài bước anh lại do dự. Anh không dám nghe câu nói thốt lên từ miệng cô “Anh không cần tìm gặp em nữa”, anh không có đủ dũng cảm để chấp nhận. Không cần đến công ty hàng ngày, Chu Lập Đông ở nhà thu dọn đồ đạc, căn hộ đã được sửa chữa, mua thêm một số đồ đạc nữa là có thể đến ở, Chu Lập Đông mua đồ dùng trong nhà, thay đổi cách bày biện, Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi muốn giúp nhưng bị anh khéo léo từ chối: “Các cậu ở công ty giúp kiếm tiền đi!” Chu Lập Đông thích ở trong bếp, vì từ đây nhìn ra ngoài, có thể thấy toàn cảnh của đại học Giao thông, đặc biệt là có thể nhìn thấy lời dạy uống nước nhớ nguồn trên giảng đường chính và hàng cây ngân hạnh dưới tòa nhà Tư Nguyên, anh nhìn về hướng đó, dường như nhìn thấy Hác Tư Nguyên! Anh dần dần hiểu ra, khi nhớ nhung một ngưòi cần có sự yên tĩnh, chỉ như vậy, trái tim mới không bị gò ép, tự do đến được bên bờ của tình yêu! Tranh thủ thời gian này, Chu Lập Đông cẩn thận điều chỉnh chế độ ăn uống của mình, anh ăn các loại cháo dinh dưỡng tốt ch
cho dạ dày, đúng là hiệu quả không tồi, số lần dạ dày bị chảy máu giảm dần, khí sắc cũng tốt hơn nhiều. Chỉ có điều, số lần anh nhớ Hác Tư Nguyên tăng dần, có lúc anh hy vọng vào những điều tốt đẹp, có lúc lại lo lắng hốt hoảng. Anh tự cười mình, không biết vì sao từ một người lạnh lùng, xấu xa, anh lại trở thành một người sống tình cảm đến thế? Hóa ra, con người chỉ thay đổi sau một suy nghĩ! Hoặc có lẽ, tận đáy lòng mỗi người đều ẩn giấu con người thật của mình và bộc lộ vào một thời điếm thích hợp. Chuyện Chu Lập Đông và Thẩm Lợi chia tay, Hác Tư Nguyên nghe đích thân Thẩm Lợi nói. Đó là vào một sáng đầu tuần, Tư Nguyên phải đi gặp khách hàng bàn bạc phương án, đang vội vàng bước vào cổng công ty, cô thấy Thẩm Lợi quần áo nhếch nhác đứng chặn trước cửa, nhìn thấy cô liền lao đến chửi: “Hác Tư Nguyên, cô và Chu Lập Đông sẽ không được chết yên ổn!” Tư Nguyên không muốn gặp cô ta, nhưng nhìn thây đồng nghiệp xung quanh đang nhìn mình với ánh mắt hoài nghi, cô không chịu đựng được, bước tới trước mặt Thẩm Lợi, nói rất rõ ràng: “Tôi và Chu Lập Đông không có bất kỳ quan hệ nào! Cô tìm nhầm người rồi!” Thẩm Lợi hét lên như bị điên: “Nếu không phải vì cô, sao Lập Đông có thể rời xa tôi?” Tư Nguyên ngạc nhiên: “Chu Lập
Đông rời xa cô?” nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tình, “Cô hãy soi gương xem, cô như thế này, bất kỳ ai cũng sẽ rời xa cô!” Tư Nguyên không hận Thẩm Lợi, nhìn thấy dáng vẻ cô ta như thế, cô còn thông cảm với cô ta. Phụ nữ không thể sống dựa vào đàn ông, cô thầm nhắc mình như thế. Thẩm Lợi nổi điên, túm lấy tóc Tư Nguyên, cố gắng dúi cô ngã xuống đất, “Cô là người đàn bà dâm đãng, quyến rũ Lập Đông, tất cả là vì cô, anh ấy mới không cần tôi nữa! Cô chết đi!” Lúc chửi người khác, người ta không nghĩ xem có phải đang chửi mình không, có lúc chỉ vì sướng miệng mà làm mất đi nhân cách! Mặc d...

