bị đánh trúng vào đầu, ngốc nghếch nhìn thái độ kiên quyết cua cô. Hác Tư Nguyên nghĩ, nếu đủ sức, cô sẽ nói chữ “quên” chắc như đinh đóng cột không cho anh hoặc bản thân cô còn bất kỳ hy vọng nào nữa. Nhưng, cô không chỉ không đủ sức mà còn thiếu dũng khí và kiên trì! Hác Tư Nguyên hận Chu Lập Đông, hận anh lạnh lùng vô tình, bỉ ối; nhưng cô càng hận mình, biết rõ ràng anh là một người như thế nhưng vẫn không thế xóa nhòa hình ảnh của anh trong ký ức! Không, cô có thể! Cô cần phải làm như thế, cô đã không thể tha thứ cho anh nên cần phải quên lãng. Cô mệt mỏi nằm trên nền nhà, điều hòa lại nhịp thở. “Đây giống như một giấc mộng, sẽ nhanh chóng trở thành quá khứ!” Cô nói vậy với bản thân. Cô sẽ không còn là một Hác Tư Nguyên bị người ta bỏ rơi nữa. Tổ Kế đứng trước khu thương mại Đương Đại đợi Hác Tư Nguyên, cô hẹn cô ấy đi mua sắm. Lúc Tư Nguyên đến, Tổ Kế vừa nói chuyện điện thoại xong, nhìn thấy Tư Nguyên bước vào, cô nghịch ngợm nháy mắt hỏi: “Sao cậu lại đoán ra ông Châu có quan hệ họ hàng với mình?” Tư Nguyên cười, “Nếu trách thì chỉ trách hai người quá giống nhau! Không cần đoán, chỉ cần nhìn là biết! Chỉ trách mình trước đây không để ý, nêu sớm quan sát thì đã biết từ lâu rồi!” “Ồ, mấy năm rồi mới phát hiện ra, còn nói là mình và ông ấy quá giống nhau?” Tổ Kế bĩu môi, “Mình đã nói vói ông ấy là không được bán mình, cuối cùng vẫn bán!” “Không phải ông ấy bán cậu, mà là cậu đã làm quá nhiều điều cho mình, khiến mình bất giác nhớ đến cậu!” “Cậu học được cách ăn nói khách sáo như thế này từ lúc nào thế?” Tư Nguyên khoác tay Tổ Kế, “Mình khách sáo gì với cậu? Đi thôi, lát nữa mình mời cậu ăn Pizza Hut!” Tổ Kế nghe thấy vậy, “Sớm biết thế này mình đưa con trai mình đi cùng!” “Tham lam!” Tư Nguyên cười. Tỏ Kế nhìn thấy một chiếc váy bằng tơ tằm có hình hoa trắng nổi bật trên nền đỏ lúc mặc thử thấy vừa người nên rất thích, cô khuyên Tư Nguyên nên mặc thử: “Chúng ta mặc đồ đôi đi!” Tư Nguyên không thích trang phục có hoa nên lắc đầu: “Mình không thích những đồ quá nổi bật quá bắt mắt!” “Quần áo bắt mắt cũng khiếh cho người đàn ông bên cạnh bắt mắt phải không?” Tổ Kế cũng là người hay nói mà không nghĩ. Tư Nguyên là một cô gái rất nhạy cảm, nghe thấy Tổ Kế nói như vậy, không tránh khỏi nghĩ đến mình; “Bên cạnh mình làm gì có người đàn ông bắt mắt nào?” “Tỉnh Thành và Chu Lập Đông, có người nào không đủ bắt mắt?” Tổ Kế thở dài, “Đừng trách chú Châu nhiều chuyện, là mình chủ động hỏi ông ấy!” Tư Nguyên quay mặt đi, “Thật sự mình không biết nên làm thế nào?” Những dấu tích của tình yêu thời trẻ đã in đậm trong tim, suốt cuộc đời này khó mà quên được! Thật lòng yêu một người, cho dù thời gian có dài, khoảng cách có xa xôi như thế nào, chúng ta cũng đều trân trọng cất giấu trong sâu thẳm ký ức, dù không động chạm vào nhưng đôi khi vẫn hồi tưởng lại! Tư Nguyên đã yêu Chu Lập Đông trong suốt thời tuổi trẻ của mình, mối tình khắc cốt ghi tâm đã trải qua cát bụi thời gian nhưng vẫn không thể xáo nhòa! Mặc dù anh đã rời xa cô, nhưng cô vẫn mộng tưởng một ngày nào đó họ sẽ trùng phùng! Cho dù ngọt lửa tình yêu đã bị dập tắt nhưng trái tim yêu vẫn luôn cháy bỏng! Tình yêu của cô đối với anh lớn bao nhiêu thì sự oán hận cũng nhiều bấy nhiêu! Tỉnh Thành đã chứng kiến tình yêu của cô. Cho dù như vậy, anh vẫn yêu cô! Tình yêu của anh luôn thầm lặng. Một người như vậy, một trái tim như vây, cô có thể hiểu sâu sắc, bởi vì cô cũng đã từng trải qua cảm giác như thế! Tỉnh Thành và Chu Lập Đông, cô nên nghiêng cán cân của mình về bên nào? Có lẽ, trong lòng cô luôn có câu trả lời! Chính vì vậy , cô mới hận mình như thế! Cô luôn tự nhắc mình phải kiên cường, lý trí, trên con đường tình yêu phải dũng cảm bước đi theo một lối khác, thử một phương thức mới nhưng vì sao bây giờ anh xuất hiện, tất cả mọi thứ của cô lại trở nên rối tung như thế? “Nên làm như thế nào? Cậu đã sớm quyết định không phải vậy sao? Tư Nguyên, mình chỏ hy vọng cậu được hạnh phúc!” Tổ Kế cười một cách chân thành. “Tổ Kế, mình chưa nói cảm ơn cậu!” Tư Nguyên cảm động chảy nước mắt. “Thôi nào, cậu dám khóc trước mặt nhiều người như thế này sao, cẩn thận không mình sẽ tuyệt giao với cậu!” Ở lớp học nghiên cứu sinh giáo sư giảng bài quá nhàm tẻ, Tỉnh Thành lấy bút chì vẽ trên giấy, sau một hồi xuất hiện hình ảnh một cô gái rất xinh đẹp! “Hơi giống Hác Tư Nguyên” Hoắc công tử nhìn ngắm hồi lâu rồi phát biểu cảm tưởng. Chu Lập Đông ngồi giữa hai người, nhìn liếc qua tác phẩm của Tỉnh Thành, ánh mắt dừng lại trên giấy, anh dịu dàng nhìn ảnh cô gái đang cười, ánh mắt lộ vẻ buồn bã. “Thế nào? Có phải là hơi giống tiểu tài nữ không?” Hoắc công tử hỏi. Chu Lập Đông cầm tờ giấy, dùng bút chì cẩn thận vẽ nhấn thêm hai hàng mi dài và đôi mắt, nhìn hồi lâu rồi nói: “Như thế này, có lẽ mới giống Hác Tư Nguyên!” Tỉnh Thành cướp lấy tờ giấy trong tay Chu Lập Đông “Cậu vẽ cô ấy thời học đại học, bây giờ cô ấy không hay cười nữa, cho dù cười thì lông mày cũng không cong như thế này!” Chu Lập Đông cảm thấy lòng mình đau như cắt! Hoắc công tử ham chơi, vì trước đây không có thời gian, bây giờ có lúc Chu Lập Đông đến công ty làm việc nên anh được nhàn rỗi, hẹn bạn bè chuẩn bị đi chơi tiết thanh minh. Tinh Thành nói: “Tính thêm mình và Tư Nguyên!” “Cậu bảo Tư Nguyên gọi Tổ Kế đi cùng!” “Người ta đã là gái có chồng rồi, sao cậu vẫn không nguôi lòng?” “Nguôi lòng! Trái tim của mình buồn còn hơn bị chết! Chỉ trách mình không biết nắm lấy cơ hội!” Hoắc công tử khoa trương đưa tay lên ngực. Nghe thấy họ nói chuyện, Chu Lập Đông không ngẩng đầu lên, trái tim của anh cũng buồn không kém Hoắc công tử! Mặc dù trái tim vẫn đập nhưng mỗi nhịp đập đều lạnh giá như băng! Đoàn đi...