rồi! Không phải anh không thích phụ nữ, chỉ có điều anh không thích ai ngoài Hác Tư Nguyên! Bao gồm cả Thẩm Lợi Nghĩ đến Thẩm Lợi Chu Lập Đông không khỏi thở dài, thật ra anh chưa bao giờ thích cô ấy thật sự. Năm đó đi thực tập tốt nghiệp, anh được phân đến Cửu Đinh, Thẩm Lợi đến chơi để mắt đến anh, cố tình tiếp cận anh, hẹn anh đến quán rượu, đi mua sắm rồi hỏi thẳng thừng: “Anh đã có bạn gái chưa?” Lẽ ra anh nên trả lời có để từ chối cô. Nhưng lúc đó ma xui quỷ khiến anh lại lắc đầu, giây phút đó, anh cắn chặt răng, cố gắng đặt Tư Nguyên trong một góc sâu nhất của tâm hồn. Nhưng kiên quyết lâu như thế khi Tư Nguyên đã bước ra khỏi trái tim của anh và thật sự xuất hiện trước mặt anh, anh đã không còn là mình nữa! Đối với Thẩm Lợi, anh cũng cảm thấy có lỗi, nhưng không nhiều và sâu sắc như đối với Tư Nguyên! Nếu năm đó anh muốn lấy cơ thể mình để đổi lấy tiền bạc của Thẩm Lợi thì bây giờ anh sẵn sàng dùng cả sinh mệnh của mình để lấy lại được tình yêu của Tư Nguyên! ____________________________________ ¹ Trong tiếng Trung “kết thúc” và “số phận” có phiên âm giống nhau, đều là “Jieshu”. Chương 11:Nỗi nhớ như sương. Nếu một ngày đã trôi qua, chim không còn hót, Nếu gió đã thổi đến mức mệt mỏi, hãy lấy màn đêm đắp cho tôi Lúc hoàng hôn em lấy chăn trùm lên mặt đất, Rồi nhẹ nhàng khép cánh hoa sen. – Tagore – Yên lặng nhìn trường học trong ánh đèn leo lét, Chu Lập Đông cười khổ não. Ánh trăng lạnh như sương, Chu Lập Đông nhớ Hắc Tư Nguyên đã từng cầm tay anh nói: “Mùa đông, hà hơi lên tay sẽ nhìn thấy một lớp sương, giống như nỗi nhớ của em với ảnh!” Hoá ra, những lời cô nói với anh đều có ý nghĩa đặc biệt, nỗi nhớ như sương, khi trời sáng ánh nắng chiếu vào, sương trên tay sẽ biến mất, giống như
nỗi nhớ của cô đối với anh. Đã lựa chọn ánh sáng, mặt trời, cần phải từ bỏ sương nhung nhớ! Tư Nguyên là một cô gái rất thông minh, liệu có phải cô đã biết trước những quyết định anh sẽ lựa chọn trong cuộc đời? Đến khi trời sáng, Chu Lập Đông mới nhận ra mình đã thức thâu đêm không ngủ. Từ lúc rời khỏi nhà họ Thẩm, cuộc sống của anh rất tự do, không có ai bó buộc, có lúc anh thức thâu đêm xem bóng đá, suy nghĩ những vấn đề chưa hiểu được… Dường như anh quay về cuộc sống thời học đại học, chỉ có điều đây không phải là ký túc xá, đây là nhà anh, anh cố gắng để cho mình được ở gần Tư Nguyên nhất! Sau khi Tư Nguyên đi làm, ông Châu hỏi: “Cô khoẻ hẳn chưa? Không để lại di chứng gì chứ?” Tư Nguyên cố ý nghiêng đầu rồi nói: “Chú xem như thế này có giống di chứng không?” Ông Châu gật đầu: “Như thế này đã đi làm, Tinh Thành có yên tâm không?” Tư Nguyên khẽ cười, có vẻ như tin tức lan truyền đi rất nhanh, cô vừa quyết định hẹn hò với Tinh Thành, ông Châu đã biết ngay: “Chắc chắn là từ miệng Tổ Kê.” Ông Châu cười ha hả, không còn giở vị thế của cấp trên nữa: “Nếu Tổ Kê biết cô nói thế, không biết nó có nổi giận không?” Tư Nguyên vội nhắc ông: “Đừng cười to như thế, mọi người sẽ thấy chú không còn sự uy nghiêm của tổng giám đốc!” Lúc đó ông Châu mới kiềm chế một chút. Ông Châu nói: “Lúc đầu Tổ Kê giới thiệu cô, tôi thấy do dự, một cô gái sống nội tâm như cô có thể không thích hợp với công việc này, bây giờ nhìn lại, lúc đó tuyển cô vào đúng là sáng suốt!”â “Vì sao?” Tư Nguyên hỏi. “Bây giờ mọi người cùng nhau làm việc, cảm thấy rất vui vẻ, giống như người một nhà!” Tư Nguyên cảm động nói: “Cảm ơn, tồng giám đốc Châu!” “Gì? Tổng giám đốc Châu?” “Sếp Châu! Châu đại ca!” Tư Nguyên cảm thấy rất gần gũi và thân thiết, dường như người này là người thân, bạn bè của cô. Gần đây Tinh Thành thường xuyên đến nhà Tư Nguyên, mang đồ ăn và đồ dùng đến, nhìn thấy đồ ăn nhập khẩu gì ngon và đẹp mắt ở siêu thị, anh đều mua cho Tư Nguyên. Tư Nguyên nhìn đống đồ, cười khổ sở và nói: “Anh đừng mang đồ đến nữa, anh s...

