ắp biến nhà em thành kho dự trữ quân sự rồi!” Tinh Thành cười, “Đây chẳng qua chỉ là lấy danh nghĩa mang đồ đến thăm em thôi!” “Không phải là không gặp mặt, một ngày gặp vài lần, anh không chán sao?” “Sao có thể chán được?” Anh chỉ mong được như thế. Tinh Thành ôm cổ Tư Nguyên rồi hôn cô, môi anh không ngừng di chuyển, không ngừng tìm kiếm, đầy dục vọng, cảm thấy vị ngọt trên đầu lưỡi cô. “Tư Nguyên!” anh gọi khẽ khẽ, trong đầu đầy mộng tưởng, anh là một người đàn ông trưởng thành, anh biết phải làm như thế nào, giường ở ngay gần đó, anh không ngừng tiếp cận mục tiêu, anh cần được giải thoát về mặt sinh lý và tâm lý, chỉ khi họ hoà vào nhau, mới có thể khiến anh có được khoái cảm, tay anh bắt đầu tìm kiếm trên người cô, cuối cùng chạm lên trên chiếc áo sơ mi cô đang mặc… “Tinh Thành!” Tư Nguyên thở gấp đẩy anh ra, khuôn mặt hoảng hốt của cô đỏ bừng. “Em sao thế?” Tinh Thành ngạc nhiên trước sự từ chối của cô. Tư Nguyên cúi đầu, “Em xin lỗi, em vẫn chưa quen.” Tinh Thành cắn môi, khàn khàn nói: “Không, là anh quá nóng vội.” Tư Nguyên ôm mặt, khẽ lau môi, lòng cô rối tung. Nhìn thấy khuôn mặt ủ rũ của Tinh Thành, bỗng nhiên cô tự trách mình. Vì sao cô muốn từ chối Tinh Thành? Cô không thể nói rõ ràng, chỉ biết rằng nếu không đẩy anh ra, cô sẽ không bao giờ quay lại được! Tim đập rất mạnh,hai người nhìn nhau nhưng không nói gì. Tinh Thành đã trấn tĩnh lại, giúp cô chỉnh trang phục rồi nói: “Anh quên mất hôm nay còn có việc!”a Tư Nguyên đứng ở đó bất động, yên lặng nhìn theo bóng dáng Tinh Thành đang bỏ đi. Gần đây Chu Lập Đông bị suy nhược cơ thể, anh thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm, khắp người toát lên mồ hôi lạnh. Lần trước hiến máu cho Tư Nguyên, nguyên khí của anh bị thương tổn nặng. Uống thuốc của Đường Di kê cho có chuyển biến tốt, nên tiện đường qua Đồng Nhân Đường, anh muốn cắt thêm hai thang. Anh không muốn gặp Thẩm Lợi ở đây, đặc biệt là trong giờ đi làm. Thẩm Lợi nhìn thấy anh, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng lộ ra vẻ giễu cợt lạnh lùng. Chu Lập Đông rất bình tĩnh, anh không muốn chào cô, giữa họ không còn điều gì để nói nữa, đi lướt qua không phải là điều không thể làm. Nhưng Thẩm Lợi gọi tên anh: “Chu Lập Đông!” Dường như tất cả mọi người trong hiệu thuốc đều nghe thấy, anh giả vờ không nghe thấy cũng không được. Vì tình nghĩa cũ, Chu Lập Đông mời Thẩm Lợi uống trà. Hơi nước bốc lên nghi ngút, Thẩm Lợi nhìn thấy Chu Lập Đông không cạo râu, trong giọng nói có phần thương xót: “Có lẽ, rời khỏi nhà họ Thẩm, anh sống không được tốt!” “Em chặn đường của anh khắp nơi, khiến anh không tìm được việc, sao mà sống cho tốt được?” Chu Lập Đông thờ dài. Thẩm Lợi đang dịu dàng thay đổi ngay thái độ, lạnh lùng hừ một tiếng, “Anh nên biết từ trước, kết quả của việc đắc tội với em là như thế! Anh hận em hay là muốn giết em!” Chu Lập Đông lắc đầu, “Thật sự anh không hận em.” Thẩm Lợi lại khóc, nước mắt làm mờ cả son phấn, “Có phải anh cũng không còn muốn hận em? Em hận anh?” Chu Lập Đông uống hết cố trả, “Thẩm Lợi, anh không đáng để em hận.” Thẩm Lợi vừa nấc vừa nghẹn ngào nói: “Chu Lập Đông, trước đây em nghĩ anh chỉ yêu tiền, không ngờ anh lại tham lam như thế, vẫn muốn có tình yêu!” Chu Lập Đông không nói gì, điềm nhiên nhìn Thẩm Lợi. “Hoá ra bây giờ anh cũng không còn yêu tiền nữa.” Bỗng nhiên Thẩm Lợi hiểu ra điều đó, hoang mang nhìn anh. “Thẩm Lợi, xin lỗi, nhưng anh không thể đến với em được nữa. Với điều kiện của em, em có thể tìm được người đàn ông tốt hơn anh.” Anh nói với giọng khẩn thiết, “Em đừng đến tìm anh nữa, được không?” Chu Lập Đông trả tiền trà rồi nhanh chóng bỏ đi. Thẩm Lợi nhìn theo bóng dáng lạnh lùng của anh, bỗng nhiên không kiềm chế được hét lên: “Chu Lập Đông, vì sao em vẫn yêu một con người bỉ ổi như anh?” Giọng cô càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến thành tiếng khóc tức tưởi. Cuối cùng Thẩm Lợi hiểu, người đàn ông bỉ ổi này không phải không biết yêu, chỉ có điều anh không yêu cô! Tư Nguyên lập xong bảng thống kê rồi đưa cho ông Châu: “Tháng này hình như kết quả không tốt!” Ông Châu nhìn qua có con số trên bảng, nói với giọng chán nản: “Bây giờ không phải mùa làm ăn, có thể làm được thế này là tồn tại rồi, chúng ta không nên yêu cầu quá cao.” “Nhưng lợi nhuận ròng cùng kỳ năm ngoái cao hơn hai mươi phần trăm!” Tư Nguyên cảm thấy ngạc nhiên trước kết quả làm ăn ảm đạm này. Ông Châu nói: “Tháng trước có vài kỹ sư bị công ty khác mời đi mất, chúng ta không có cách nào. Chờ đợi tháng này đi, hy vọng có thể hợp tác cùng Cửu Đỉnh!” Nghe thấy cái tên Cửu Đỉnh, Tư Nguyên bất giác nghĩ đến Thẩm Lợi, “Chúng ta không thể trông đợi vào một nơi, cần tìm thêm nhiều khách hàng khác!” Ông Châu nói: “Nhắc đến khách hàng, chiều nay cô có thời gian không? Thay tôi đến Hải Dương quán, ở bên đó có khách hàng cần một ít tài liệu!” Tư Nguyên thấy lịch làm việc của mình có thể sắp xếp thời gian đi được nên đồng ý. Tư Nguyên rất quen thuộc đường đến Hải Dương Quán. Thời đại học, cô thích đi bộ ở quảng trường trước cổng Hải Dương Quán, Chu Lập Đông thường đưa cô đến đó chơi. Tinh Thành và Hoắc Yến Phi tìm một nhóm bạn học nhảy ở đó nên không gian nhỏ trước Hải Dương Quán trở thành hậu hoa viên của họ. Tắc đường nên sau một hồi lâu Tư Nguyên mới tìm được khách hàng và gửi tài liệu cho họ, vì có một số vấn đề cần giải thích nên lúc đi ra trời đã tối, bụng cô đói cồn cào. Lúc này, chuông điện thoại vang lên. Tinh Thành gọi điện bảo anh có việc ở Song Nguyệt nên không đi đón cô được. Tư Nguyên cười nói: “Anh làm việc đi, em tự về.” Tư Nguyên lưu luyến không muốn tắt điện thoại, hỏi cô: “Em có nhớ anh không?” Tư Nguyên yên lặng một lát rồi nói: “Em đang ở bên ngoài, bao giờ em về sẽ gọi điện cho anh.” Nói xong cô vội vàng t...