và vật tư, phải suy nghĩ thận trọng mới được.” Ông châu cười thoải mái, “Tôi hiểu lo lắng của cô, chắc chắn dự án này không có vấn đề gì, làm xong, chúng ta sẽ xoay chuyển tình trạng lỗ hiện nay.” Đầu bên kia điện thoại có người gọi tên ông Châu, Tư Nguyên không tiện nói nhiều nên đành tắt máy. Lúc ăn cơm trưa, Tư Nguyên gọi điện cho Tư Nguyên, nghe tiếng chuông quen thuộc, biết anh không mất điện thoại nên cô thấy yên tâm. Đợi một lúc lâu, Tư Nguyên mới lười biếng nghe điện thoại: “Tư Nguyên, có việc gì không?” Bị Tinh Thành hỏi, Tư Nguyên bỗng nhiên không nói được gì, cô tìm anh đương nhiên không phải có chuyện gì không nói không được: “Em muốn hỏi anh đã ăn cơm chưa?” Tư Nguyên muốn cắn đầu lưỡi của mình. “Chưa, Yến Phi đi đón Lập Đông, lát nữa cùng nhau ăn cơm!” Giọng Tinh Thành có vẻ mệt mỏi. Tư Nguyên hỏi: “Anh mệt à? Có cần…” Cô muốn hỏi có cần buổi tối đến chỗ cô ăn cháo không? Gần đây thỉnh thoảng cô nấu cháo ăn, vừa dễ tiêu hoá vừa bổ dưỡng, hơn nữa tay nghề nấu nướng cũng dần dần nâng cao. Tiếng chuông điện thoại bàn ở văn phòng của Tinh Thành vang lên không ngừng, Tư Nguyên vẫn chưa nói xong đã bị Tinh Thành ngắt lời: Có cuộc điện thoại quan trọng, lát nữa anh sẽ gọi lại cho em!” “Ồ, không cần, anh làm việc đi!” Tư Nguyên ân cần nói. Không có ông Châu, mọi việc đều dồn lên Tư Nguyên, buổi tối không có việc gì khác nên cô làm thêm giờ rất muộn, mệt đến mức gần như lả người. Như vậy cũng tốt, cô không phải nghĩ đến Tinh Thành và Chu Lập Đông, hai người đều khiến cô phiền lòng. Ở tầng dưới mới mở một cửa hàng bán đồ nam, lúc Tư Nguyên đi qua thấy vẫn sáng đèn, trong đêm tối ánh đèn mang đến cho người ta cảm giác ấm áp, đặc biệt đối với những người đang cô đơn. Ma xui quỷ khiến thế nào Tư Nguyên bước vào trong, nhân viên phục vụ nhiệt tình chào cô: “Cô mua quần áo cho bạn trai phải không?” Tư Nguyên ngại ngùng cười, cô chưa bao giờ mua cho Tinh Thành bất kỳ thứ gì, trước đây thời đi học cô thường giúp Lập Đông chọn quần áo. “Cao không? Béo không?: Nhân viên phục vụ hỏi rất kỹ lưỡng, trong đầu của Tư Nguyên hiện lên hình ảnh của Tinh Thành và Chu Lập Đông, hình ảnh hai người đan xen vào nhau, tách ra rồi lại bao trùm lên nhau. Tư Nguyên hoang mang gật đầu rồi chỉ lên một chiếc áo kẻ: “Tôi lấy chiếc đó!” Cô luôn thích những chiếc áo sơ mi kẻ. Lúc đợi xe buýt, Tư Nguyên nhìn chiếc áo sơ mua xách trong tay, cô cảm thấy buồn cười, kiểu áo cũ như thế này e rằng Tinh Thành sẽ không thích. Từ bến xe về chỗ ở, Tư Nguyên thích đi chầm chậm, vừa đi vừa cảm nhận những làn gió xuân dịu dàng, cô thích cảm giác nhẹ nhõm như thế, giúp cô có thể quên hết mọi buồn bã và aai lo. Đúng lúc đi, tại chỗ đó, cô gặp Lập Đông, dù thế nào cũng không phải là tình cờ. Tư Nguyên đứng ở bên đường, nhìn dáng người cao lớn của anh, cố gắng lắm mới thốt lên được một câu: “Thật là trùng hợp!” Hình như Chu Lập Đông đã đợi từ rất lâu, anh vứt mẩu thuốc lá trong tay rồi cười hiền lành: “Đúng là trùng hợp, anh nghĩ em sẽ về nhà sớm, không ngờ phải chờ cả buổi tối.” Tư Nguyên không cười, điềm tĩnh nói: “Vì sao anh phải đợi em? Rõ ràng anh biết anh không có nhiệm vụ đó.” Chu Lập Đông tiến lại gần chỗ Tư Nguyên đang đứng, chăm chú nhìn vào mắt cô, giọng nói vô cùng xúc động, chăm chú nhìn vào mắt cô, giọng nói vô cùng xúc động: “Chỉ vì anh muốn hàng ngày được nhìn thấy em.” Tư Nguyên yên lặng hồi lâu rồi nhẹ nhàng nói: “Lập Đông… Tất cả đều đã trở thành quá khứ, bây giờ nói gì, làm gì cũng không quay lại được nữa…” Trước mắt cô như có một lớp sương mù che phủ, không thể nhìn rõ khuôn mặt cố chấp của anh dưới đèn đường. “Có một số chuyện, lừa được người khác nhưng không lừa được chính mình!” Chu Lập Đông lấy tay chạm lên tóc cô, nhiệt độ trên tay anh khiến cô bất giác lùi lại. “Anh ốm rồi, đang bị sốt, anh nên về nhà nghỉ ngơi.” Tư Nguyên vừa lùi lại vừa nói. “Anh biết mình đang làm gì!” Chu Lập Đông dang tay chặn đường lùi của Tư Nguyên, ôm cô vào lòng. Tư Nguyên chỉ yên lặng nhìn thái độ trên mặt anh, sự khao khát của anh khiến cô sinh ra ảo giác, đó không phải là Chu Lập Đông mà là một đứa trẻ đáng thương đang đòi kẹo. Môi của Chu Lập Đông nhẹ nhàng chạm lên mặt cô, môi anh cũng rất nóng, từ từ tìm môi cô. Tư Nguyên nhắm mắt lại, trên má cô đầy nước mắt, “Lập Đông…” Cổ họng cô thốt lên hai tiếng nhưng không rõ tiếng. Môi anh in lên mặt cô, nhẹ nhàng như gió xuân, anh hôn lên những giọt nước mắt của cô rồi tiếp tục tìm kiếm môi cô, hai người đắm chìm trong một cảm xúc kỳ diệu, không thể rời xa nhau. Tư Nguyên thấy hoa mắt, cô để mình dựa vào lòng anh. Một lát sau, cô lấy lại nhận thức, ngẩng đầu lên và thở một hơi thật sâu. Cô mở to mắt, ngạc nhiên nhìn Chu Lập Đông, trên khuôn mặt của anh để lộ vẻ vui mừng: “Tư Nguyên, Tư Nguyên!” Anh hưng phấn gọi tên cô, muốn hôn cô, trong giây lát, cô hiểu ra mọi chuyện, xấu hổ muốn chạy trốn nhưng bị Chu Lập Đông giữ chặt trong lòng. Tư Nguyên không kịp suy nghĩ, giơ tay tát anh, “Đừng lại gần em!” Cô khóc. Cái tát của cô quá mạnh, trên mặt Chu Lập Đông nỗi rõ dấu năm ngón tay, anh ôm mặt, chủ động rời xa cô, “Đừng khóc, anh không lại gần em nữa!” Tư Nguyên chưa bao giờ khóc nhiều như thế, cô ôm chặt lấy người mình, khuỵu xuống, đầu vùi vào đầu gối. Chu Lập Đông vô cùng luống cuống, anh không muốn làm cô khóc: “Đều là lỗi của anh, em đừng khóc nữa!” Anh chỉ biết dỗ dành khe khẽ. Cô khóc rất lâu, anh cũng khuyên nhủ rất lâu, cuối cùng cô không còn sức để khóc nữa, dựa người vào hàng rào bên đường. Vừa lau nước mắt vừa nức nở, cô giống hệt một đứa trẻ đang sợ hãi. “Lập Đông, anh như thế này sẽ làm em hận chính mình!” Giọng cô khàn đặc. Chu Lập Đông ôm ngực đầy đau khổ, “Tư Nguyên, anh xin lỗi!” Cho dù biết hình tượng c...