a mình trong lòng cô đã không còn nữa, nhưng anh vẫn không kiềm chế đươc hành động của mình, anh vô cùng mong muốn có lại được tình yêu của cô. Đã từng có lúc anh đối xử tàn nhẫn với mình, muốn cô được hạnh phúc trọn vẹn bên Tinh Thành, nhưng lúc nhìn thấy họ ở bên nhau, anh cảm thấy điên cuồng, anh không thể thờ ơ trước sự tồn tại của cô, anh đố kỵ với Tinh Thành, anh biết mình ích kỷ, cuối cùng sẽ bị báo ứng, nhưng anh tình nguyện chịu báo ứng để Tư Nguyên quay về bên anh. Cuối cùng Tư Nguyên không khóc nữa, cô nhặt đồ bị rơi xuống đất rồi nói: “Lập Đông, xin anh đừng đến làm phiền em nữa!” Chu Lập Đông lắc đầu, anh biết mình không làm được. Nếu đêm đó cô không xuất hiện, có lẽ anh đã giấu hình ảnh của cô ở một nơi sâu thẳm trong trái tim mình để từ từ lãng quên. Nhưng cô lại xuất hiện khiến anh không còn cách nào khác. Tư Nguyên đã đi xa rồi, Chu Lập Đông vẫn thẫn thờ đứng ở bên đường nhìn theo bóng dáng của cô. Đêm đã khuya, Tinh Thành vẫn không ngủ được, buổi tối đi tiếp khách về, anh đợi Tư Nguyên gọi điện cho anh. Cô nên giải thích cho anh chuyện tối qua đến chỗ Lập Đông, cho dù cô chỉ đơn thuận đến đó chăm sóc như đối với một người bạn. Nhưng đợi đến nữa đêm, vẫn không có tin tức gì của Tư Nguyên. Anh muốn gọi điện cho Tư Nguyên nhưng thấy cô đã tắt máy. Dù sao cũng không ngủ được, Tinh Thành định đến chỗ cô. Không muốn làm phiền cô, chỉ muốn biết lúc này cô đang làm gì, như vậy anh mới cảm thấy yên tâm. Khi yêu một người, người ta thường làm nhiều việc rất mù quáng! Dưới ánh trăng trong vắt, bóng dáng một người khiến Tinh Thành ngạc nhiên, cậu ấy vẫn đang sốt cao, sao có thể chịu đựng được thời tiết lạnh như thế này. Tinh Thành muốn dừng xe giục cậu ấy đi, nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Anh chỉ nhìn theo bóng dáng Lập Đông qua cửa xe, con người này vẫn chưa thay đổi tình cảm với Tư Nguyên! Nhìn thấy tình hình như vậy, anh không biết mình nên làm thế nào. Tinh Thành lái xe vòng ngược lại rời khỏi khu nhà Tư Nguyên ở. Về đến nhà, anh vô cùng mệt mỏi, anh không ngừng hỏi mình vì sao anh yêu Hắc Tư Nguyên? Nhiều năm qua, bạn bè thân thiết giới thiệu cho anh không biết bao nhiêu cô gái đẹp, anh cũng chủ động kết giao với nhiều người. Nhưng anh không cảm thấy hứng thú với họ, anh chỉ nhớ đến Tư Nguyên. Rõ ràng anh biết cố có tâm bệnh nhưng vẫn không đổi lòng. “Tinh Thành, Tinh Thành! Mày đúng là không còn thuốc cứu nữa rồi!” Anh nói với mình. Nói xong anh lại tự trách, vì sao hôm nay anh lại oán trách Tư Nguyên? Lập Đông bị ốm, cô ấy đến chăm sóc thì sao? Cho dù đang hẹn hò với anh nhưng cô không phải là tài sản riêng của anh, cô có quyền làm những điều mình muốn. Tinh Thành chống tay lên đầu, nhìn lên trần nhà, thở dài. Sáng hôm sau, Tinh Thành đến từ rất sớm đợi Tư Nguyên dưới công ty, một tay xách túi đồ ăn sáng vừa mua, một tay cầm tờ báo vừa đi vừa đọc, người ở công ty Tư Nguyên nhìn thấy liền cháo anh: “Tổng giám độc Tinh đến sớm thế?” Tinh Thành cười gật đầu, “Xin chào!” Tư Nguyên đến muộn với hai mắt quầng thâm, nhìn thấy Tinh Thành cười với mình, mặt cô lộ vẻ hơi căng thẳng, “Mới sáng sớm, có chuyện gì sao?” Tinh Thành đưa đồ ăn sáng cho cô, “Tiện đường đi qua đây nên đến thăm em, biết chắc em chưa ăn sáng nên mua cho em.” Nhìn sữa và bánh mỳ kẹp nóng hổi trong tay, Tư Nguyên thấy cảm động, “Anh đã ăn chưa?” Tinh Thành lắc đầu, “Đã thành thói quen nhiều năm rồi, buổi sáng anh không ăn được bất cứ thứ gì.” Có người từ trên nhà bước xuống, trêu Tư Nguyên: “Tư Nguyên, cô thật hạnh phúc, được tổng giám đốc Tinh mang đồ ăn sáng cho!” Tư Nguyên mỉm cười nói với Tinh Thành: “Anh có lên nhà uống một tách trà không?” Tinh Thành do dự một lát rồi lắc đầu, “Anh hẹn khách hàng rồi, phải đi ngay!” Anh vội vàng muốn đi liền thấy Tư Nguyên gọi lại: “Gần đây em học được rất nhiều món, tối mời anh đến ăn thử cơm em nấu.” Tinh Thành đương nhiên chỉ mong được như thế: “Buổi tối đi làm về anh đến đón em!” Buổi chiều về đến công ty, nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của Tinh Thành, Hoắc công tử hỏi: “Mua vé số trúng năm triệu à?” “Có lẽ còn có ý nghĩa hơn năm triệu, buổi tối, Tư Nguyên sẽ đích thân vào bếp nấu cơm cho mình ăn.” Hoắc công tử sờ cằm: “Cô ấy không nói là gọi mình sao?” Tinh Thành huýt sáo, “Không nói!” “Sao mà tình người lại thê thảm thế này?” Hoắc công tử thở dài rồi loé lên một tia hi vọng, “Tinh Thành, cậu thử nói xem, lúc ăn cơm, nếu mình đến nhà cô ấy sẽ không bị đuổi đi chứ?” “Có!” Tinh Thành không do dự trả lời, “Bọn mình hưởng thụ thế giới của hai người, cậu nói xem, cậu căn cứ vào đâu mà tham gia?” “Cũng phải, mình không đi nữa để tránh bị cậu truy sát!” Hoắc công tử cầm chìa khoá xe rồi nói: “Mình kiếm chỗ đi giải quyết cơn đói, các cậu không cần nhớ đến mình!” “Vốn đã không nhớ rồi!” Tinh Thành nói nhỏ. Năm giờ, Tinh Thành gọi điện cho Tư Nguyên: “Anh đến đón em về nhé?” Tư Nguyên vẫn đang bận việc, Tinh Thành nói: “Vậy anh đi mua đồ ăn trước được không? Đợi em về có thể nấu ngay!” Không đợi Tư Nguyên trả lời, anh đã lái xe đến siêu thị. Mua rất nhiều đồ chất đầy cốp xe, Tinh Thành đến đón Tư Nguyên đi làm về. Nhìn thấy Tinh Thành vội vàng đến, trên trán lấm tấm mồ hôi, Tư Nguyên lấy khăn giấy cho anh, “Cũng không vội, hà tất anh phải mệt như thế này?” Người Tư Nguyên dựa sát vào Tinh Thành, Tinh Thành có thể ngửi thấy mùi hương như có như không trên cơ thể cô, anh thất thần rồi nở một nụ cười tươi, “Tài nữ Hắc Tư Nguyên của đại học Giao thông đích thân vào bếp nên anh quá khích rồi!” Hai người về đến nhà Tư Nguyên, bận rộn làm bữa tối. Tư Nguyên tài nghệ quả thật không tồi, một lát đã nấu xong bốn món, màu sắc hấp dẫn và thơm ngon, cô bước ra khỏi bếp, vừa cởi tạp dề vừa nói: “Em nấu xong rồi!” Tinh Thành lấy tay bốc vài miế...