Tư Nguyên nói chuyện công việc với Tinh Thành thao thao bất tuyệt và lắng nghe ý kiến của anh. Vì quan hệ hợp tác làm ăn, số lần ông Châu đi Thừa Đức ngày càng nhiều, mọi việc ở công ty đều giao cho Tư Nguyên. Một buổi chiều, Tư Nguyên liên hệ với bộ phận kinh doanh của Cửu Đỉnh, sửa đổi bản kế hoạch. Phía đối tác đưa ra yêu cầu quá khắt khe, Tư Nguyên đã kiểm tra nhiều lần, sợ rằng họ sẽ tìm ra lỗ hổng. Nhà cung ứng vật tư do Cửu Đỉnh chỉ định, Tư Nguyên gọi điện cho họ yêu cầu năm lô thép, nhưng bên làm dự án Thừa Đức lại nói chỉ mang đến hai lô, Tư Nguyên đã theo dõi và thúc giục nhiều lần, cuối cùng bên đối tác đồng ý cuối tháng sẽ mang hai lô tới. Dự án Thừa Đức đã bắt đầu khởi công, tình hình tài chính của công ty rất căng thẳng, Tư Nguyên nhắc nhở ông Châu, nếu tiếp tục như thế này, công ty sẽ không có cách nào hoạt động ổn định được. Ông Châu đang vui nên không coi trọng vấn đề đó, “Chỉ cần làm xong dự án này, tình hình tài chính sẽ ổn, không lo không kiếm được tiền.” “Một công trình lớn như thế này, Cửu Đỉnh sẽ để chúng ta kiếm tiền dễ dàng thế sao? Chuyện này nghĩ đi nghĩ lại đều thấy rất kỳ lạ.” Tư Nguyên lấy tay đập nhẹ lên trán, tất cả mọi chuyện xảy ra hôm nay đều khiến cô đau đầu. “Yên tâm, dự án này là do ông Tô quan tâm chiếu cố đến chúng ta, hơn nữa ông ấy cũng tham gia, không liên quan quá nhiều đến Cửu Đinh!” Ông Châu vô cùng tự tin, ngừng lại một lát rồi nói: “Không cần phải lo lắng bởi cái người có tên là Thẩm Lợi đó!” Nghe ông Châu nói vậy, Tư Nguyên thấy bớt lo, “Có lẽ cháu nghĩ nhiều quá!” Vừa cúp máy, chuông điện thoại lại vang lên, thấy số Tinh Thành gọi đến, Tư Nguyên ấn nghe, lấy lại bình tĩnh rồi mới nhận máy, cô dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì?” “Tối nay đi ăn cá nướng, Hoắc công tử giới thiệu địa điểm, bảo đảm em sẽ thích!” Gần đây, Tinh Thành luôn quan tâm đến vấn đề ăn uống của cô, bởi vì sợ cô làm việc muộn nên lơ là bữa tối. Có rất nhiều chuyện Tư Nguyên muốn nghe ý kiến của Tinh Thành nên cô vui vẻ nhận lời. Chỗ ăn ở trong một con ngõ nhỏ bên ngoài đại học Giao thông, diện tích không lớn, bên ngoài có rất nhiều người đang chờ. Cũng may Tinh Thành đã đặt chỗ trước nên khi đến nơi, họ đươc giám đốc trực tiếp dẫn vào. Quả nhiên là nơi Tư Nguyên thích, diện tích nhỏ nhưng yên tĩnh và giản dị. Hai người ngồi xuống gọi món cá và rau, chủ đề nói chuyện tự nhiên cũng hướng vào công việc, Tư Nguyên nói: “ Tổng giám đốc Châu gần đây hợp tác với Cửu Đỉnh làm dự án biệt thự nghỉ mát ở Thừa Đức, em thấy không yên tâm.” “Ông Châu làm ăn nhiều năm nay, không dễ gì bị bắt nạt!” Tinh Thành an ủi Tư Nguyên, “Hơn nữa không phải em nói là hợp tác sao? Đã làm hợp tác, có Cửu Đỉnh nâng đỡ, em còn sợ điều gì?” “Chính vì không phải lo lắng nhiều nên em mới cảm thấy rất đáng nghe, Cửu Đỉnh dựa vào đâu để bên em có cơ hội kiếm một khoản tiền lớn như thế? Không phải họ không có thực lực! Ông tô đó không rõ quen biết từ đâu, tổng giám đốc Châu rất tin tưởng ông ấy!” “Ông Tô? Trưởng bộ phận kinh doanh của Cửu Đỉnh là Tô Sỹ Khánh, anh đã gặp người này, cũng không có ấn tượng gì không tốt. Hôm nào anh sẽ hỏi cụ thể xem sao!” Trong lúc nói chuyện, cá đã nướng xong, nhân viên phục vụ mang lên, mùi thơm nức mũi, Tinh Thành gắp một miếng co Tư Nguyên, “Gần đây em mệt quá, nên ăn nhiều bồi bổ sức khoẻ!” Tư Nguyên thử một miếng, quả nhiên rất ngon, ngước lên định hỏi Tinh Thành: “Đây là cá gì?” thì nhìn thấy có một người vừa bước vào. Chu Lập Đông nổi bật giữa đám người khiến người ta không thể rời mắt, bên cạnh anh còn có một cô gái yểu điệu trẻ trung khiến anh càng nổi bật. Ánh mắt của hai người bắt gặp nhau rồi dính chặt vào nhau, dương như không rời ra được nữa. Chu Lập Đông nghiêng người về phía trước như muốn bước lại gần Tư Nguyên, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh thẫn thờ đứng nhìn cô từ phía xa. “Ăn thêm một miếng không?” Tinh Thành gắp miếng cá đã gỡ xương vào đĩa cho Tư Nguyên. Tư Nguyên định thần lại, giả vờ như không có gì xảy ra, không nhìn thấy gì, cô cười với Tinh Thành, “Thật sự rất ngon, cảm ơn Tinh sư huynh!” Cô không nghĩ gì nên buột miệng nói thành lời. Nói xong, cô hận rằng không thể cắn đứt đầu lưỡi mình, cô và Tinh Thành đã không còn là sư huynh sư muội đơn thuần như trước đây nữa, cô tình cô gọi anh như vậy, không phải là có ý muốn kéo dài khoảng cách sao? Cô chớp đôi mắt đen và sáng, hối lỗi nhìn Tinh Thành, rõ ràng cô đang tự trách mình và cảm thấy ân hận. Một câu Tinh sư huynh khiến Tinh Thành suy nghĩ nhưng anh chỉ có thể lựa chọn việc chịu đựng mà không động sắc mặt. “Sao bỗng nhiên lại xưng ngôi thứ với anh?” Giọng điệu của anh vui vẻ khiến Tư Nguyên cảm thấy thoải mái hơn. “Trước đây gọi thành quen nên thỉnh thoảng em lỡ lời một hai câu!” Tư Nguyên giải thích, cô không muốn làm Tinh Thành cảm thấy nặng nề. Tinh Thành không hỏi nữa, chỉ gắp cho cô món măng mà cô thích. Lúc này, Chu Lập Đông đã bước tới trước mặt Tư Nguyên và Tinh Thành. Tinh Thành chào anh: “Ồ, Lập Đông, thật là trùng hợp!” Chu Lập Đông đứng bất động nhìn Tư Nguyên, một lúc sau mới bật cười, “Yến Phi nói món cá nướng ở đây rất ngon!” “Chính xác!” Tinh Thành gật đầu tán thưởng rồi liếc nhìn cô gái bên cạnh Chu Lập Đông, cười với vẻ ám muội. Chu Lập Đông vội vàng giải thích: “Đây là đồng nghiệp ở công ty mới!” Tư Nguyên ngẩng đầu nhìn kỹ cô gái đó, cho dù khôn
không được coi là vô cùng xinh đẹp nhưng cũng ưa nhìn, gương mặt thanh tú. Ánh mắt của cô gái đó nhìn Chu Lập Đông khiến cô cảm thấy, nếu nói là đồng nghiệp, e rằng không đơn giản như thế. Không có tâm trạng để suy nghĩ nhiều, Tư Nguyên chỉ khẽ mỉm cười với họ. Ăn xong, không chào Chu Lập Đông, Tư Nguyên và Tinh Thành vội vàng rời đi. Tinh Thành cầm tay Tư Ngu...