watch sexy videos at nza-vids!

Hoàn Đồng

score
Đánh giá: 4.5/5, 2461 bình chọn
ọng nhìn trân trối, hoàn toàn không nói nổi.

Đứa trẻ đang nói chuyện với cô rốt cuộc là bao nhiêu tuổi?

“Được rồi, làm việc tiếp đi, nhưng đừng có vì anh tôi không ở đây mà cô có thể lười biếng đâu đấy, đồ phổ gien của tôi đâu? Đã làm xong chưa? Làm xong rồi thì gửi ngay vào máy tính của tôi.” Cậu thấp giọng nói, buông cô ra, dáng vẻ như không có việc gì về thư phòng.

Cô sửng sốt một lúc lâu sau mới lấy lại được tinh thần, lúc hoàn hồn cô mới phát hiện tim mình đập điên cuồng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhanh đến nỗi cô không thở nổi.

Thật sự là rất khoa trương! Tiểu quỷ Tiểu Võ kia sao có thể đùa giỡn một cô gái lớn hơn mình hai mươi hai tuổi?

Mà sao cô lại có thể ngây ra để nó đùa giỡn?

A! Cao Lục, mày là đồ siêu cấp đại ngốc!

Cô không thể nhịn được nữa, rốt cuộc lửa giận cũng bùng nổ.

“Tiểu Võ! Đồ lưu manh nhà cháu! Cháu đi ra đây cho cô……” Cô lớn tiếng mắng, quyết định phải dạy dỗ tiểu quỷ này, tránh sau này không giáo dục được nó.

Cô lao vào thư phòng, xoa tay, đang chuẩn bị thể hiện khí phách của mình, lại đột nhiên thấy Tiểu Võ đau đớn ngã trên mặt đất.

Cô kinh hãi, lửa giận đầy bụng tắt trong nháy mắt, lập tức tiến lên nâng cậu dậy.

“Tiểu Võ! Cháu làm sao vậy?” Cô vội hỏi.

“Đừng…… Chạm vào tôi…… Tránh ra!” Cậu khàn khàn gầm nhẹ giống như mãnh thú nhỏ bị thương.

“Cháu không thoải mái ở đâu? Đau không?” Cô vô cùng sốt ruột, theo thói quen vuốt trán của cậu, đột nhiên ngẩn ra.

“A? Người cháu hơi nóng……”

Nói xong, cô còn phát hiện cậu níu chặt ngực, mặt trắng bệch.

“Tôi nói đừng chạm vào tôi…… A……” Cậu hất tay cô ra, vừa hét lên xong đã đau đớn cuộn tròn trên mặt đất thở gấp, thậm chí còn run rẩy.

“Ông trời của tôi ơi! Cháu như vậy không ổn đâu, cô đưa cháu đi bệnh viện……” Cô hoảng sợ, lo lắng hét to.

“Không…… Muốn……”

Cô mặc kệ cậu muốn hay không, đang định đưa tay ra, Khốc Khắc bỗng như gió xoáy đẩy cửa mà, thấp giọng nói:“Cô đừng chạm vào thiếu gia!”

Cô ngẩn ra, chỉ thấy anh ta bế Tiểu Võ lên, xông ra khỏi thư phòng, nhưng không phải đưa đi bệnh viện, mà lên thẳng cấm địa trên tầng ba – nơi cô bị cấm đặt chân vào.

“Này. . . . . . Khốc Khắc, anh không đưa cậu ấy đến. . . . . . bệnh viện sao. . . . . . ?” Cô đuổi tới chân cầu thang, ngạc nhiên cảnh tượng có chút quen thuộc này, ngừng nói.

Sao cô lại cảm thấy tiểu Võ lúc này giống hệt lần Nam Cung Thần Võ phát bệnh ở phòng nghiên cứu?

Thật sự giống như đúc. . . . . .

Cao Lục luôn muốn lên tầng ba xem tình huống của Tiểu Võ, nhưng Khốc Khắc lại phái người canh giữ ở cầu thang tầng hai lên tầng ba, nhất quyết không cho cô đi lên quấy rầy.

Càng đáng giận là không cho xem cũng không cho hỏi. Khốc Khắc không trả lời bất cứ chuyện gì, hại cô chỉ có thể một mình nóng vội lo âu, đứng ngồi không yên.

Tốt xấu gì cũng phải nói xem đã xảy ra chuyện gì chứ! Tiểu Võ rốt cuộc ra sao, có phải sinh bệnh hay không, đã khá hơn chút nào chưa……

Chẳng lẽ là có bệnh di truyền trong dòng họ, cho nên hai anh em đều có bệnh trạng giống nhau sao?

Cô cả một đêm lo lắng, cho đến rạng sáng mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu, trên lầu đột nhiên có tiếng vang. Cô bừng tỉnh, nhìn đồng hồ báo thức, đã qua giữa trưa rồi.

Tiểu Võ đâu? Đã ổn chưa?

Cô bất an lao ra, phát hiện không thấy người gác đâu nữa. Cô hơi run lên, sau đó lại nghe thấy hình như có người đi lại trên tầng ba, cô theo trực giác chạy lên trên tầng, ngừng chân trước cửa phòng Tiểu Võ, bên trong có tiếng người nói chuyện.

Là Tiểu Võ sao?

Cô mừng rỡ, không nghĩ nhiều trực tiếp đẩy cửa ra, lớn tiếng gọi:“Tiểu Võ, cháu đỡ chưa…”

Cô im bặt, giọng nói biến mất trong cổ họng vì kinh ngạc hoảng sợ mà đang co rút lại. Cô giống như bị điểm huyệt cứng đờ người, trợn mắt nhìn –

Người đàn ông chỉ mặc quần dài, để trần nửa người trên, đang nói chuyện điện thoại.

“Cô vào đây làm gì?” Người đàn ông một tay chống hông, giận dữ trừng mắt nhìn cô.

Gương mặt tuấn tú lạnh lùng, giọng điệu cao ngạo, còn có tiếng nói trầm thấp kia …

Nam…… Nam Cung Thần Võ!

Anh ta về bao lâu rồi?

Cô mở lớn miệng, hoàn toàn há hốc mồm.

“Khi Hiểu Niên đến nhớ phái thêm người đi đón máy bay, tôi muốn cô ấy bình an đến trước mặt tôi.”

Nam Cung Thần Võ nhíu mày, tiếp tục dặn dò, vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện, sau đó chuyển sang người đang ngu ngơ như pho tượng đá là cô, lạnh lùng nói:“Không phải tôi cấm cô lên tầng ba rồi sao? Cô còn dám xông lên? Là trí nhớ cô quá kém hay là nghễnh ngãng?”

A, không phải ảo giác, nghe những lời độc ác đã lâu không thấy này, cô thật xác định Nam Cung Thần Võ đã trở lại.

Cô khẽ run lên một cái, mới vội vàng giải thích:“Là…… là tôi lên xem Tiểu Võ, tối hôm qua cậu ấy bị bệnh, dường như rất nghiêm trọng…… Cậu ấy đâu? Bây giờ ở đâu? Không sao rồi chứ?”

Cô nói xong nhìn bốn phía, gian phòng màu đen trắng này phòng tràn ngập phong cách đàn ông, thấy thế nào cũng không giống phòng Tiểu Võ, nhưng cô lại thường xuyên thấy Tiểu Võ đi vào phòng này nghỉ ngơi.

“Sao nào, cô rất lo lắng cho nó?” Nam Cung Thần Võ hừ nhẹ.

“Đương nhiên! Cậu ấy mới bảy tuổi, cha mẹ anh trai lại không ở bên, hình như cũng không có ai quan tâm……” Cô bật thốt lên, nhưng phát hiện ra lông mày anh nhíu lại, lập tức sửa miệng:“À, ý tôi là…… Cậu bé rất độc lập tự chủ…… Anh đã đã trở lại, vậy là tốt rồi……”

“Hừ, không cần cô quan tâm, cô quan tâm chính mình là được rồi.” Anh xoay người cầm áo sơmi trên giường lớn.

Cô kinh ngạc nhìn bả vai rộng cùng tấm lưng gầy gò của anh phát hiện vai phải anh có một vết sẹo bị phỏng, không khỏi ngẩn ngơ.

Ơ? Có một lần quần áo Tiểu Võ bị dính nước, vội vã cởi ra đi tắm. Khi đó, cô nhìn thấy vai phải cậu cũng có vết sẹo như vậy!

Cô hỏi sao lại có vết sẹo này, cậu trả lời:“Trước kia không cẩn thận bị axit hắt vào.”

Khéo như vậy? Trên người hai anh em đều có vết sẹo do axit? Lại còn ở cùng một vị trí, hình dạng cũng giống nhau?

“Cô còn không đi ra ngoài? Thế nào? Cô mượn cơ hội vào xem tôi thay quần áo sao?” Anh mặc áo sơmi, vừa cài cúc áo vừa đi về phía cô.

Cô hoảng hốt, lấy lại tinh thần, vội vàng lùi ra cửa phòng.

“À, không phải, tôi lập tức đi đây……” Nhưng lùi được hai bước lại ngừng, hỏi:“Này…… Tiểu Võ đâu? Có thể nói cho tôi cậu ấy giờ đang ở đâu không? Tôi muốn xác định cậu ấy không sao……”

Trên mặt anh hiện lên một tia biểu cảm kỳ lạ, nhìn cô chằm chằm:“Xem ra, cô là thực sự thực quan tâm ‘em trai’ bảy tuổi của tôi!”

“Tôi đương nhiên quan tâm cậu ấy, tuy rằng tiểu quỷ kia như ông cụ non, hơi xấu tính, không đáng yêu chút nào, nhưng nói thế nào chúng tôi cũng ở chung một thời gian, tôi cũng coi cậu ấy như em trai mình……” Cô nói hăng say, hoàn toàn không phát hiện mỗi một câu cô phê bình Tiểu Võ lông mày anh lại nhướn cao dần lên.

“Nó cũng không hề hy vọng cô coi nó như em cô, bỏ bớt quan tâm của cô đi.” Anh tức giận nói.

“Sao lại không quan tâm? Ngày hôm qua cậu ấy thực sự không ổn! Bộ dáng đau đớn kia…… giống như hôm anh ở phòng nghiên cứu!” Cô sốt ruột giải thích.

Sắc mặt anh hơi thay đổi.

“Đúng rồi, anh cũng không sao chứ? Không sao thì tốt rồi sao? Không cần đi bệnh viện kiểm tra một lượt sao? Anh em hai người có phải có bệnh di truyền không……” Cô liên tục đặt câu hỏi như nã pháo.

“Đủ rồi!” Nam Cung Thần Võ lớn tiếng cắt đứt lời cô, trực tiếp đẩy cô ra cửa phòng,“Đi ra ngoài! Đi ra ngoài! Ầm ỹ muốn chết!”

“Đừng đẩy đừng đẩy…… A ui!” Cô lảo đảo lui về phía sau, không đứng ổn ngã ra phía sau.

Anh thấy thế, tay đẩy cô không tự giác đổi thành nắm lấy, dùng sức kéo cô về. Cô từ ngửa ra sau biến thành lao về phía trước, đầu đập vào ngực anh, hơn nữa tự nhiên ôm lấy thắt lưng anh để giữ thăng bằng.

“Cô đúng là ngu ngốc! Đứng còn không vững!” Anh tức giận quát mắng.

Mùi sữa tắm trà xanh tươi mát xộc vào mũi cô, cô hơi ngẩn người rồi lại chợt tới trên người Tiểu Võ cũng thường có mùi hương này.

Nam Cung Thần Võ cúi đầu nhìn cô ôm anh không buông, châm chọc hừ một tiếng:“Ôm đủ chưa? Chẳng lẽ cô cố ý dùng chiêu này, muốn quyến rũ tôi à?”

Cô phát hoảng, vội vàng buông anh ra, hổn hển phủ nhận:“Không đúng không đúng, tôi không có…… Tôi chỉ là không cẩn thận……”

Anh cong khóe môi, cúi người nhìn cô, cười lạnh:“Không cẩn thận? Cô thật đúng là biết chọn thời gian không cẩn thận! Giờ nghĩ lại, lần trước cô cũng không cẩn thận nhìn thấy hết toàn thân tôi, hay là, chưa từng lên giường với đàn ông nên cô rất đói khát……”

Hả? Làm sao anh ta biết cô nhìn thấy hết toàn thân anh ta? Còn nữa, sao anh ta biết cô chưa từng lên giường với ai?...

« Trước1...1920212223...38Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Nợ em một đời hạnh phúc
» Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm
» Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
» Hoàn Đồng
» Hạnh phúc ước hẹn
» Giấc Mộng Xuân
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
Tags:
bạn đang xem

Hoàn Đồng

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Hoàn Đồng v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk