Cậu bé mắt lạnh nhìn cô chằm chằm, lông mày hơi nhăn một chút.
“Ơ…… Cửa này rất kỳ quái……” Cô ngẩn ngơ, ấn cửa, lại vẫy vẫy tay, cửa vẫn không mở ra.
“Cô không biết cửa này khóa tự động sao? Không biết muốn vào phải quẹt thẻ từ sao?” Cậu bé tức giận nhắc nhở cô.
Cô ngẩn ra, lúc này mới giật mình xấu hổ gõ trán một cái:“À…… Đúng! Cô theo thói quen tưởng nó là cửa tự động giống phòng nghiên cứu ở trường học…… Thật sự là!”
Cậu không nói gì, dùng ánh mắt như nhìn đồ ngốc trừng cô.
Cô lại còn vỗ vỗ đầu cậu, an ủi nói:“Đừng lo lắng, cô thư ký chắc sắp tới tìm cô rồi, chúng ta nhất định sẽ ra được……”
Cậu chán ghét đẩy tay cô ra, rút ra một cái thẻ nhẹ nhàng nhấn một cái, cửa lập tức mở ra. Sau đó, cậu không thèm để ý cô, nghênh ngang đi ra ngoài.
Cô ngạc nhiên há hốc mồm.
Cậu bé lại đứng ngoài cửa quay đầu nhìn cô, hừ lạnh:“Cô còn không ra? Cửa đóng bây giờ.”
Cô hoảng hốt vội vàng lao tới, nhưng vì chân thiếu một bên giày nên suýt chút nữa lại té ngã, may mắn kịp thời ổn định, nhưng bộ dáng chật vật kia vẫn rất buồn cười.
Đôi lông mày nhỏ của cậu nhíu chặt, đá chiếc giày cao gót ở bên cạnh lại cho cô.
“Giày, đi vào!”
“À…… Đúng đúng đúng, giày của cii!” Cô vội nhặt về, xỏ vào chân.
“Cô như vậy mà cũng vào làm việc ở công ty sản xuất thuốc được à?” Cậu bé trừng mắt với cô.
“Gì? Sao cháu biết cô tới làm ở đây?” Cô kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại cảm thấy chuyện cô thực sự nên kinh ngạc không phải chuyện này, mà là ──
“Không đúng, cô nên hỏi trước, sao cháu lại có cái thẻ này? Chẳng lẽ là cháu trộm à?” Cô hô nhỏ.
Cậu không để ý cô, xoay người bước đi.
“Này, chờ một chút, bé con, cháu như vậy là không được, cháu không được ăn trộm……”
Đúng lúc cô đang kêu to, thư ký cùng một người đàn ông mặc tây trang từ trong thang máy lao ra, hổn hển chạy về phía cô và cậu bé.
Thảm rồi! Tiểu quỷ này bị phát hiện không biết có bị đánh đòn không nữa?
Cô rùng mình, thầm kêu không ổn, không chút suy nghĩ đã kéo cậu bé không biết sống chết còn luôn luôn đi về phía trước về sau lưng mình, còn che chở cậu ở phía sau, vội vã nói với hai người vừa tới:
“Hai người đừng hung dữ quá, là cậu bé không cẩn thận đi nhầm……”
Nhưng cô còn chưa nói xong, người đàn ông mặc tây trang nhìn có vẻ hung dữ kia đã đẩy cô ra, cung kính gọi cậu bé một tiếng:
“Thiếu gia.”
Thiếu…… Thiếu gia? Cao Lục ngẩn ra, quay đầu trừng mắt nhìn cậu bé.
Thằng nhóc này là thiếu gia sao?
Cậu bé nhanh chóng ngắt lời người đàn ông, đáy mắt lóe lên cảnh cáo, giọng điệu lại rất trẻ con:“Xin lỗi, Khốc Khắc, tôi chỉ thấy chán nên đi lung tung thôi.”
“Cậu đi lung tung như vậy, tổng giám đốc mà biết sẽ tức giận đấy.” Khốc Khắc hiểu ý, thấp giọng trách móc nặng nề.
“Anh không nói, anh ấy cũng sẽ không biết.” Cậu bé hừ một cái.
Cao Lục nghe bọn họ nói vậy, không khỏi bật thốt lên:“Bé con, thì ra cháu là…… con trai vị tổng giám đốc kia à?!”
Khó trách có thể tùy tiện chạy đến nơi này này……
Hai chữ “bé con” làm cho Khốc Khắc và thư ký nháy mắt xanh lè cả mắt.
Cậu bé lạnh lùng liếc cô một cái, nói:“Con trai cái gì? Anh ấy mới hai mươi bảy tuổi, còn chưa kết hôn, tôi là em trai anh ấy.”
Cô lại run lên một cái, mới sững sờ nói:“Hả? À…… Là em trai à!”
Thư ký đứng bên bất an nhìn sắc mặt cậu bé hơi nén giận, vội vàng nói với cô:“Tiến sĩ Cao, tôi nghĩ, chúng ta nên đến trung tâm nghiên cứu phát triển thôi.”
Cô còn chưa đáp lại, cậu bé liền châm chọc nói:“Hừ, cô là ‘tiến sĩ’? Tôi chưa từng gặp tiến sĩ nào ngốc như vậy.”
Cô ngây người.
“Có lẽ nên bảo anh tôi suy nghĩ lại, Khốc Khắc, không phải anh ấy thường nói, trung tâm nghiên cứu phát triển của chúng ta không cần những kẻ ngu ngốc hay sao.” Cậu bé bỏ lại những lời này rồi nghênh ngang đi thẳng.
Oa! Cái thằng nhóc này……
Cô trừng mắt nhìn bóng lưng cậu bé ngây người, mãi cũng không nói được gì.
Đây…… Đây là tình huống gì vậy trời? Ngày đầu tiên đi làm, cô lại bị một thằng nhóc nhục nhã triệt để!
“Gần đây thân thể cô thế nào rồi? Hiểu Niên? Có biến hóa không?” Nam Cung Thần Võ thông qua video call, nói chuyện với Nhậm Hiểu Niên.
“Không có, luôn luôn duy trì nguyên dạng.” Nhậm Hiểu Niên mỉm cười.
Nam Cung Thần Võ nhìn chằm chằm khuôn mặt cô trên màn hình di động, thành thục mà tú nhã, chẳng qua giữa trán vẫn mang theo nét thật thà đặc hữu của cô.
Đây là bộ dáng Nhậm Hiểu Niên hai mươi bảy tuổi nên có.
Bộ dáng làm anh hâm mộ.
“Kiểm tra định kỳ, cô có đến không? Lấy máu và chụp kiểm tra cắt lớp tế bào biến hóa trong ba tháng nay.” Suốt một năm nay, anh luôn luôn liên tục nghiên cứu biến hóa trên thân thể của cô, cách ba tháng sẽ giúp cô làm kiểm tra toàn diện một lần.
“Tôi biết rồi, Hành Vân sẽ đi với tôi.” Nhậm Hiểu Niên gật gật đầu.
“Họ Dịch kia cũng muốn theo tới đây à?” Anh nhíu mày.
“Anh ấy lo lắng thôi!” Trong giọng nói là kiều mỵ khi đắm chìm trong tình yêu.
“Lo lắng cái gì? Hy vọng của tôi đều gửi gắm trên người cô, chẳng lẽ anh ta còn sợ tôi sẽ làm hại cô sao?”
“Không, anh ấy nói đúng lúc anh ấy phải tới Mĩ họp, cho nên cùng đi luôn thể.”
“Hừ, thực khéo, mỗi lần cô muốn tới Mĩ là anh ta lại có cuộc họp phải tham dự.” Anh lạnh lùng khinh thường.
“Đừng như vậy, anh cũng biết, người yêu thì lúc nào chả muốn dính lấy nhau……” Cô thẹn thùng nói.
“Người yêu? Hừ! Giờ cô có tâm trạng yêu đương, nhưng đối với tôi mà nói tình yêu là chuyện thừa thãi, tôi không có thời gian cũng không tinh thần lãng phí cho những chuyện vô nghĩa như vậy.” Anh có chút tự giễu châm chọc....

