“Thần Võ……” Vẻ mặt Nhậm Hiểu Niên buồn bã.
“Được rồi, không nói chuyện này nữa, đợi sau khi thư ký của tôi đặt xong vé máy bay sẽ thông báo thời gian cho hai người.” Anh không muốn tiếp tục đề tài này.
“Vậy…… Tiểu Bạch cũng tới à?”
“Đương nhiên, anh ta tuyệt đối không thể không đến.” Anh cười lạnh.
Phương Dạ Bạch và anh đều bức thiết muốn tìm ra đáp án của câu đố chết tiệt trên người, bởi vậy, cho dù có khúc mắc, ở mặt ngoài vẫn tiếp tục hợp tác.
“Hai người…… Trước mắt tình huống có ổn không?” Cô có chút lo lắng.
“Ừ, vẫn thế, cũng không có gì thay đổi.” Nói xong, anh quay đầu nhìn chăm chú vào bóng phản chiếu của chính mình trên cửa sổ sát, sắc mặt càng thêm buồn bực hung ác nham hiểm.
Đó là…… hình chiếu của một cậu bé.
Bộ dáng này đã duy trì liên tục trong sáu năm.
Anh đáng lẽ đã hai mươi bảy tuổi, lại vì ngoài ý muốn chết tiệt kia mà nháy mắt biến thành đứa bé bảy tuổi!
“Ai, thật là làm sao bây giờ? Theo số liệu thân thể ba người chúng ta gần nhất, anh có phát hiện gì mới không?” Nhậm Hiểu Niên xem anh.
“Không có, nhưng tuần trước tôi đã mời đến một vị chuyên gia nghiên cứu gien, trên phương diện nghiên cứu gien kháng lão cô ta có khá nhiều thành tựu, thậm chí đã tìm ra đồ phổ gien trẻ của nhân loại……”
“Trời ạ! Cô ấy còn tìm ra đồ phổ gien trẻ sao? Vậy côý ânhất định rất lợi hại!” Cô vui vẻ nói.
Lợi hại?
Biểu cảm của Nam Cung Thần Võ có chút vặn vẹo, khinh thường hừ một cái nói:“Lợi hại hay không còn không biết, nhưng nhìn qua lại giống đồ ngốc.”
“Hả? Có ý gì?”
“Cô ta……”
Anh đang muốn chế nhạo vị Tiến sĩ Cao – Cao Lục kia còn ngốc hơn cô một bậc, nhưng cửa phòng làm việc riêng bỗng nhiên bị đẩy ra, thư ký Hàn Đan lo lắng đi vào.
“Chuyện gì?” Anh nhíu mày.
“Không tốt, tổng giám đốc, phòng nghiên cứu điện báo tiến sĩ Cao vừa rồi ở trong phòng thí nghiệm không biết làm cái gì, bàn dụng cụ trong phòng thí nghiệm đột nhiên bốc cháy……”
“Cái gì?” Khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên thay đổi.
“Hả? Cháy cái gì? Sao lại thế này? Thần Võ ──” Nhậm Hiểu Niên kinh ngạc hô.
Anh không có thời gian trả lời cô, vội vàng cúp điện thoại, lập tức dùng trục thang máy chuyên dụng đi thẳng đến trung tâm nghiên cứu phát triển.
Trung tâm nghiên cứu phát triển nằm ở dưới lòng đất dưới chân tòa nhà tập đoàn, chia làm hai tầng, tầng một là bộ nghiên cứu phát triển sản phẩm thuốc, nhưng tầng hai lại là phòng nghiên cứu gien của riêng anh.
Nơi này chỉ có nhân viên đặc biệt mới được phép vào, gác cổng quản lý nghiêm ngặt, thậm chí có rất nhiều người của tập đoàn không biết dưới trung tâm nghiên cứu phát triển còn có một phòng nghiên cứu nữa.
Nam Cung Thần Võ đi xuống tầng hai, khi thang máy vừa mở ra đã ngửi thấy mùi dây điện khét, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên xanh mét.
Khốc Khắc lập tức chào đón.
“Tình huống lúc này thế nào?” Anh vừa hỏi vừa đi đến gian phòng thí nghiệm đặc biệt.
“Lửa đã tắt, tôi đã đưa toàn bộ nhân viên nghiên cứu không liên quan đi, chờ anh tới xem……” Khốc Khắc cúi đầu đi theo phía sau anh báo cáo.
Đưa nhân viên nghiên cứu đi hết vì không muốn làm lộ thân phận của Nam Cung Thần Võ. Ở tập đoàn, biết bộ dáng thật của anh chỉ có thư ký Hàn Đan, Khốc Khắc, cùng vài tiến sĩ y học nghiên cứu.
“Tiến sĩ Cao đâu?” Anh lạnh giọng hỏi.
“Cô ấy dường như còn không biết mình đã gây họa, khi bị tôi mời ra ngoài vẻ mặt còn hoang mang, thậm chí còn luôn cường điệu dụng cụ thiết kế có vấn đề, cô ấy chỉ sửa chữa một chút mà thôi.” Khốc Khắc nhíu mày.
“Xem ra cô ta không thể dùng được, chẳng qua là một kẻ ngu ngốc có chút hư danh thôi, ngày mai đuổi cô ta đi.” Anh trầm giận nói.
“Vâng.”
Đi vào phòng thí nghiệm, bàn dụng cụ ba Nhậm Hiểu Niên thiết kế thoạt nhìn vẫn hoàn hảo như cũ, nhưng mùi khét lẹt nồng nặc cùng nút bấm bị bám khói đen chứng tỏ dụng cụ có khả năng đã bị tổn hại.
“Cao Lục kia rốt cuộc đã làm cái gì? Tôi mời cô ta tới nghiên cứu tư liệu tiến sĩ Nhậm để lại, cô ta động đến dụng cụ này làm gì?” Anh tức giận, không nhịn được lớn tiếng rít gào.
Dụng cụ này là hy vọng duy nhất còn sót lại của anh, là công cụ quan trọng giúp anh biến trở về thành người lớn, mọi người trong trung tâm nghiên cứu luôn được cảnh báo là không thể tùy tiện chạm vào những dụng cụ này, Cao Lục kia không hiểu tình huống sao? Ngu ngốc sao?
Nếu dụng cụ này hỏng…… Nếu như bị làm hỏng……
Vừa nghĩ đến mình có thể sẽ vĩnh viễn bị nhốt trong thể xác bảy tuổi này, anh liền nổi giận muốn điên.
“Thật xin lỗi, bởi vì cô ấy nói cô ấy chỉ muốn nhìn, tôi không ngờ cô ta sẽ động vào.” Khốc Khắc tự trách cúi đầu.
“Đi ra ngoài!” Anh tức giận đến gầm lên.
“Thiếu gia……”
“Cút đi!” Anh điên cuồng gầm lên.
Khốc Khắc thấy thế, lập tức rời khỏi phòng thí nghiệm, để lại một minhg Nam Cung Thần Võ trong phòng thí nghiệm.
Nhưng Khốc Khắc vừa mới đi đến trước thang máy, cửa thang máy bỗng nhiên mở ra, Cao Lục đáng lẽ ra đã bị đưa ra xa lại sốt ruột đi ra.
“Tiến sĩ Cao? Cô trở về làm gì?” Anh hoảng hốt, nhanh chóng ngăn cô lại, lớn tiếng giận mắng.
“Ai, cái kia…… Tôi quên không nói……bàn dụng cụ kia……” Cô vội vã nói.
“Cô còn dám nhắc đến bàn dụng cụ kia? Đi mau, tổng giám đốc vô cùng tức giận, hiện tại anh ấy đang ở sửa chữa, không cho bất cứ ai quấy rầy.” Khốc Khắc tức giận xách cô về thang máy.
“Hả? Sửa chữa? Bàn dụng cụ kia rất nguy hiểm, tốt nhất nên tìm người thiết kế đến bảo dưỡng, ngàn vạn lần đừng khởi động nguồn điện, bằng không tia laser rất dễ quá tải, không may bắn vào người thì……” Cô kinh hoảng hô.
Cô lời c...

