Tiêu Tiêu muốn tổ chức sinh nhật ở nhà. Tôi không thuê người đến trang trí,mà tự mình làm. Thứ nhất là không muốn quá xa hoa, thứ hai tôi cũng muốn rèn luyện năng lực cho Tiêu Tiêu, xem thử đến tột cùng nó có bao nhiêu bản lĩnh.
Tối thứ 6, Tiêu Tiêu cứ ở trong phòng miết, đến giờ cơm cũng không để ý. Chiều thứ 7, nó đột nhiên đưa tôi một bản đánh máy kế hoạch tiệc sinh nhật, để tôi cho ý kiến.
Mở ra xem, ngoại trừ một ít lỗi chính tả, từ thời gian buổi tiệc, mời khách, những thứ cần thiết đều có đủ cả, còn tự tay vẽ sơ đồ bố trí phòng khách. Nhìn bộ dáng ra vẻ người lớn của Tiêu Tiêu, tôi ráng nhịn cười, nghiêm túc thảo luận chi tiết với nó, hơn nữa quyết định lần sau tới đây, phải mua hết các thứ cần thiết đã ghi ra về.
Chiều chủ nhật, đưa Tiêu Tiêu về nhà Vũ Minh, đến cửa, Tiêu Tiêu cứ nhất định kéo tôi vào nhà, nói có chuyện gấp muốn tuyên bố trước mặt ba mẹ.
Vốn vì tránh xấu hổ, tôi không tính vào gặp mặt anh, nhưng Tiêu Tiêu nhất quyết không chịu, cứ kéo tôi vào nhà.
Đúng lúc Vũ Minh có ở nhà, Tiêu Tiêu thấy anh, lập tức một bên kéo tay tôi, một bên kéo tay Vũ Minh, rồi đột nhiên nói lớn: “Ba mẹ, Tiêu Tiêu có một nguyện vọng sinh nhật muốn tuyên bố.”
“Tiêu Tiêu, nguyện vọng sinh nhật phải đợi đến ngày sinh nhật, ước dưới ánh nến mới linh.” Vũ Minh nói với Tiêu Tiêu.
“Không ạ, bây giờ không nói, ngày sinh nhật sẽ rất khó thực hiện.” Tiêu Tiêu cố chấp lắc đầu.
“Nói đi, nguyện vọng gì?” Không biết nó có ý tưởng quỷ quái gì đây.
“Nguyện vọng của con là……. Con muốn ba mẹ cùng tham gia tiệc sinh nhật của con!”
Chương 12: Chuyện xưa
Vũ Minh
Sáng sớm thứ 6, không biết sao từ lúc thức dậy tôi liền bắt đầu tâm thần không yên, có dự cảm không lành.
Đưa Tiêu Tiêu tới nhà trẻ xong, tôi nhanh chóng chạy tới công ty, trong vòng chưa đầy 10 phút.
Ở công ty, tất cả đều bình thường, công việc đều tiến hành đầu vào đó, nhưng tôi vẫn không thể bình tĩnhlại
Không bao lâu, di động đổ chuông, là Lệ Nhã.
“Lệ Nhã, chuyện gì?” Lệ Nhã không bao giờ vì chuyện lông gà vỏ tỏi mà gọi cho tôi, chắc là có chuyện quan trọng.
“Vũ Minh, có chuyện em nghĩ nên nói cho anh biết một tiếng. Hân Ngôn hình như đã xảy ra chuyện.”
“Em nói gì? Chuyện gì?” Trong điện thoại Lệ Nhã cứ một bộ muốn nói lại thôi, làm tim tôi như muốn vọt lên tận cổ họng.
“Anh đừng gấp, hẳn là cũng không quá nghiêm trọng. Vừa rồi em đi ngang qua phòng làm việc của Hân Ngôn, nghe Đinh Đang nói chuyện điện thoại nênmới biết được. Hình như Hân Ngôn đang trên đường tới công ty thì gặp sự cố, hiện giờ Đinh Đang qua đón cô ấy rồi. Em sợ ngộ nhỡ có gì phiền phức, nên nói trước với anh thì tốt hơn.”
“Được, anh biết rồi, cámơn em.”
Mặc kệ nói thế nào, Lệ Nhã quen biết tôi đã lâu, hiểu rõ tôi nhất, cũng là bạn bè và trợ thủ thân thiết nhất.
Lệ Nhã biết rõ tính tôi, tôi không thíc bất kỳ chuyện gì mà không được chuẩn bị trước, càng ghét nhất là không nắm trong tay mọi chuyện đang diễn ra, vì vậy toàn bộ tin tức quan trọng Lệ Nhã sẽ báo cho tôi trước tiên.
Cúp cuộc gọi của Lệ Nhã, tôi không chần chờ vội bấm số của Hân Ngôn.
Không biết là chuyện gì, hi vọng khôngphải là sự cố giao thông.
Nhà Hân Ngôn giàu có, từ nhỏ đến trường đều có tài xế đưa đón, cho dù sau khi lên đại học, cũng chưa từng tự mình lái xe.
Còn nhớ lúc mới quen, Hân Ngôn thực tập trong công ty tôi, vừa thi bằng lái xong, hưng phấn muốn chở mọi người hóng gió, ngay cả tôi – người em ghét nhất, ông chủ máy móc, không có lương tâm – mà cũng có được vinh dự khủng khiếp đó.
Chỉ là vui vẻ thích thú như vậy, chỉ chưa tới thời gian nửa năm liền biến thành hư ảo.
Khi đó kết thân với Diệp Thị thật bại, Hân Ngôn tình nguyện buông tha tất cả cũng phải ở bên mối tình đầu đã yêu nhiều năm – Tần Bân, mà kế hoạch muốn tìm một rể quý hỗ trợ con gái duy nhất của mình chống đỡ Diệp Thị cũng hoàn toàn bị hủy.
Có lẽ là lòng tự ái đàn ông thúc giục, hoặc giả là tôi không thể tiếp nhận được cô gái nhỏ không biết trời cao đất rộng lại quyết một lòng với một chàng trai trẻ luận về học thức, tướng mạo, gia thế đều không xuất sắc, mà từ trước tới giờ em đều xem tôi là một cấp trên xấu xa, đầy bụng ý xấu.
Vì vậy, tôi bắt đầu thu mua Diệp Thị, chờ đợi đến ngày cô gái tâm cao khí ngạo đó cúi đầu với tôi, cho đến ngày đó……
Tôi còn nhớ rất rõ đó là vào ngày thứ 2 tuần lễ đầu tiên của tháng 4, 6 năm trước, vừa mới vào công ty chuẩn bị làm việc thì bị một số gọi lạ quấy rầy.
Người gọi là Tần Bân, nói có việc liên quan đến Hân Ngôn và Diệp Thị muốn nói với tôi, hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần công ty.
Tôi vốn không muốnđi, dù gì ở một mức độ nào đó tôi và Tần Bân cũng là tình địch, nhưng thái độ thành khẩn của Tần Bần làm tôi dao động.
****************************************************
……..
“Tôi yêu Hân Ngôn.”
………….
“Tôi nguyện ý vì cô ấylàm bất cứ chuyện gì.”
………
“Hi vọng anh có thể thành toàn cho chúng tôi, cũng bỏ qua cho Diệp Thị……..”
………..
****************************************************
Đến nay, đây là những câu tôi còn nhớ trong số những lời Tần Bân đã nói ngàyđó.
Nói thật, tôi từng không có bất kỳ thiện cảm nào với chàng trai trẻ quá mức bình thường này, nhưng ánh mắt kiên nghị của cậu ngày đó làm tôi thỏa hiệp.
Tôi chưa bao giờ thấy loạiánh mắt đó, khi cậu nhắc tới Hân Ngôn, trong mắt dường như phát ra ánh sáng rực rỡ.
Hoặc là, khi đó...

