“Diệp Tĩnh……” Lăng Nguyên Ái đột nhiên bị gào that run run sợ, lập tức quên cả việc khóc thút thít.
“Mình đếm tới ba, cậu nuốt nước mắt về cho mình, nếu không cậu sẽ biết tay!” Lãnh Diệp Tĩnh uy hiếp nói, vừa bẻ mấy ngón tay, khiến tiếng xương vang khanh khách qua điện thoại truyền tới.
“Tốt, tốt, mình không khóc, Diệp Tĩnh cậu đừng giận, mình không khóc.” Lãnh Diệp Tĩnh nổi giận rất kinh khủng, năm đó Lăng Nguyên Ái trở thành bạn của Lãnh Diệp Tĩnh, vào giờ tan học cô bị một nhóm học sinh vây quanh, Lãnh Diệp Tĩnh vừa đúng lúc đi qua, gặp chuyện bất bình nên ra tay giúp cô, cô tận mắt thấy Lãnh Diệp Tĩnh một địch bảy, đem đám học sinh sinh lưu manh kia chảy máu đầu, nằm trên đất khóc lóc kêu cha gọi me.
“Nước mắt đã ngưng chưa?”
“Đã ngưng, đã ngưng.” Lăng Nguyên Ái giống như một học sinh, Lãnh Diệp Tĩnh vừa hỏi, trả lời ngay.
“Hiện tại từ từ nói, mời vừa rồi tại sao khóc? Nói từ đầu tới cuối!” mặc dù lúc các cô nói chuyện phiếm Lãnh Diệp Tĩnh không tham gia bàn tán, thậm chí có lúc còn dội gáo nước lạnh, nhưng đối với các cô v
vẫn là bạn tốt hiểu rõ nhau. Ví dụ như trong tình huống của Lăng Nguyên Ái, để cho cô khái quát vấn đề trong một hai câu là không thể, mặc dù phiền toái, nhưng là để cho cô ấy nói từ đầu tới cuối là biện pháp duy nhất có thể được.
“Buổi trưa hôm nay mẹ mình tới đây ăn cơm, mẹ làm món cá chua ngọt và gà ướp rượu cho mình ăn, buổi trưa mình không chỉ ăn sạch thức ăn uống cạn canh mà còn ăn hai bát cơm lớn, sau đó cũng mẹ làm việc nhà, cuối cùng mẹ còn giúp mình dọn dẹp phòng.” Lăng Nguyên Ái vừa hồi tưởng, vừa nói đến êm tai, năng lực kể lại giống như học sinh tiểu học.
“Ừ___ sau đó thì sao?” Giọng điệu vô cùng bình thường.
Chương 12
“Sau đó lúc mẹ rời đi đột nhiên hỏi mình có đi khám thai không, hỏi bác sĩ có yêu cầu mình khống chế cân nặng không, mặc dù mẹ không nói gì, nhưng lại dặn dò mình ra ngoài vận động một chút, nhất định là mẹ cảm thấy mình quá mập. Sau đó mình phải đi soi gương, Diệp Tĩnh, mình nói với cậu, gương thật là đáng sợ, mình ở trong gương, cái gì cũng tròn trịa, mình giống như viên phấn, sau đó mình liền khóc.”
“Mang thai sẽ mập lên, mỗi người đều như vậy, có gì phải khóc?” Lãnh Diệp Tĩnh bất đắc dĩ trợn mắt, thật không hiểu tại sao phụ nữ đều phải coi trọng vấn đề cân nặng của mình như vậy.
“Nhưng mà mình rất đau lòng, sau lại…..Sau lại, thời điểm mình đang khóc, Nhật Ninh gọi điện tới, anh ấy hỏi mình có phải đang khóc không, mình không trả lời, còn hỏi mình buổi tối muốn ăn gì, mình nói không muốn ăn, sau đó mình nói ngắt điện thoại, anh ấy thật sự ngắt điện thoại.” Trong hai mắt của Lăng Nguyên Ái lại nổi lên nước mắt.
Quả nhiên, vấn đề còn ở trên người đàn ông.
“Có cái gì không đúng sao? Là cậu không trả lời anh ta có khóc hay không, là cậu nói buổi tối không muốn ăn, là cậu nói muốn ngắt điện thoại anh ta liền ngắt, rất bình thường nha.” Lấy anh mắt luật sư chuyên nghiệp của cô mà xem xét, không nhìn ra có vấn đề ở đâu.
“Dĩ nhiên là không đúng!” Lăng Nguyên Ái lần đầu tiên lớn tiếng phản bác Lãnh Diệp Tĩnh, “Anh rõ ràng nghe thấy mình khóc, tại sao không hỏi mình, anh ấy phải quan tâm mình, sau đó hỏi xem vì sao mình khóc mới đúng! Còn có, mặc dù nghe thấy mình nói không muốn ăn bữa tối, nhưng anh ấy nên biết hiện tại một người ăn cho hai người, nếu như không ăn bữa tối băn bản không ngủ được, anh ấy phải nói cho dù không muốn ăn cũng phải ăn một chút, nếu không sẽ không tốt cho cơ thể. Cuối cùng, anh làm sao có thể ngắt điện thoại, tại sao cứ như thế ngắt điện thoại, vợ của anh ấy là ai, nhất định anh ấy bắt đầu chê mình mập, không cần mình, ô ô……”
Tiếng khóc lại bắt đầu, Lãnh Diệp Tĩnh dau mày, phụ nữ đúng là sinh vật phiền toái, đặc biệt phụ nữ đang yêu, cho nên cô tuyệt đối không để bản thân đi vào tình yêu, đi vào hôn nhân, nếu như cô cũng biến thành người phụ nữ khẩu thị tâm phi, tuyệt đối cô sẽ giết mình trước!
Đại tiểu thư của ta, nếu cậu muốn được quan tâm, tại sao không nói thẳng?”
“Làm sao có thể nói thẳng, loại chuyện như vậy dĩ nhiên không thể nói thẳng, nói thẳng ra thì còn gì lãng mạn, ô ô….” Lăng Nguyên Ái lại bắt đầu ôm điện thoại khóc thút thít.
“Mình nói Đại tiểu thư của mình, cậu rốt cuộc là nội tiết tố mất cân bằng hay là chưa thỏa mãn, lãng mạn trị giá mấy phân tiền, thẳng thắn một lần thì chết sao?”
“Chưa……chưa thỏa mãn?” Lời của Lãnh Diệp Tĩnh lại khiến Lăng Nguyên Ái hồi tưởng một chuyện khác, kể từ ngày cô kết hôn cùng Nhật Ninh tới nay, mặc dù anh đối với cô ôn hòa, nhưng mà trên giường lại tương đối ham thích vận động, đặc biệt là ba tháng sau khi kết hôn, chỉ cần cô hết ngày(đèn đỏ ý ạ), cơ hồ mỗi buổi tối, anh đều đối với cô như vậy ở trên giường, nhưng kể từ khi cô mang thai, sau lần ở quầy rượu về, dường như…..
Không phải là dường như, mà là căn bản, bọn họ chưa một lần làm như vậy nữa!0 Nhất định là bởi vì cô mập lên, vóc người biến dạng, anh bắt đầu chán ghét cô mới có thể như vậy!
“Oa oa….”Lăng Nguyên Ái lần này khóc lơn tiếng hơn.
Lãnh Diệp Tĩnh vuốt vuốt lỗ tai bị giày xéo, đưa điện thoại trả lại cho Văn Tuệ,”Nói cho đứa ngốc kia, nếu như muốn ly hôn mình nhất định miễn phí giúp lên tòa, hơn nữa tuyệt đối lấy được phí nuôi dưỡng kếch xù.”
Lý Văn Tuệ cầm lấy điện thoại, không để cho Lăng Nguyên Ái nghe thấy Lãnh Diệp Tĩnh nói nhảm.
“Alo, Nguyên Ái, mình là Văn Tuệ, đừng khóc, mới vừa rồi Diệp Tĩnh cũng nói, mang thai mập lên là chuyện bình thường, bây giờ cậu ăn cho hai người, dĩ nhiên sẽ m...

