“Điều kiện gì?” Hoắc Nhật Ninh dựa vào ghế, xoa mi mắt, ngộ nhỡ chuyện anh ta nói liên quan tới cô vợ nhỏ, sẽ làm cho khắp nơi đại loạn.
“Không hổ là người làm ăn, một chút đã hiểu, nửa tháng sau, quán bar Lam Sơn khai trương, tôi muốn vợ chồng anh cùng nhau đến.”
Hoắc Nhật Ninh trầm ngưng một lát, sau vẫn nói: “Đồng ý, nhưng các anh không được mời rượu cô ấy.”
“Đương nhiên, nói thế nào chúng tôi cũng phải cho chị dâu nhỏ mặt mũi.”
Chương 2
Cho dù không nhìn thấy, nhưng nghe thấy âm thanh, Hoắc Nhật Ninh có thể tưởng tượng được bộ dạng cợt nhả của Âu Dương Cổ Nguyệt ở đầu dây bên kia, anh ta nói 10 câu thì đến 9 câu là giả, chỉ có thể tin tưởng là lát nữa anh ta sẽ nói câu tiếp theo.
“Nhật Ninh, chúc mừng anh, vợ anh đã mang thai!”
Nhẹ buông tay, thiếu chút nữa điện thoại của Hoắc Nhật Ninh rơi xuống đất.
Cái gì……Mang thai? Nguyên Ái mang thai?
“Tuy rằng loại chuyện như thế này để người ngoài như tôi nói cho anh biết là không hay, nhưng vợ anh mang bộ dạng chột dạ tới bệnh viện chúng tôi kiểm tra, xem bộ dạng là không muốn nói cho anh biết sự thật, anh làm chồng như thế nào, thậm chí vợ của mình cũng không giải quyết được.” Âu Dương Cổ Nguyệt vẫn còn tiếp tục phàn nàn.
“Nói xong chưa, xong rồi thì tôi cúp máy.” Hoắc Nhật Ninh trấn định tâm tình, vừa cầm điện thoại vừa bắt đầu thu dọn đồ đạc.
“Đừng nóng vội, còn một câu quan trọng nhất, tôi nói xong câu này sẽ cúp máy, vợ anh viết trên sổ khám bệnh là chưa kết hôn, cô ấy còn là Lăng tiểu thư.”
Âu Dương Cổ Nguyệt cúp điện thoại trước, anh em mười mấy năm, anh còn chưa được nhìn thấy ngày bản mặt lạnh lùng của Hoắc Nhật Ninh bị đánh vỡ, thật đáng tiếc không được ở văn phòng của anh ta nhìn tận mắt. Vừa ngồi về chỗ cũ, vừa nhấp một ngụm cà phê, tối hôm nay đi quán bar Lam Sơn, anh phải thông báo tin tốt lành cho mọi người.
Anh tươi cười đè xuống phím trò chuyện, “Y tá Tưởng, cho bệnh nhân khí hư đi vào”
Bên kia, Hoắc Nhật Ninh ngơ ngác nhìn chằm chằm điện thoại đã bị ngắt, trong miệng ngậm một đống từ thô tục.
Chưa kết hôn, Lăng Nguyên Ái thật giỏi, dám nói mình chưa kết hôn! Ngủ bên cạnh cô mỗi ngày,lên xuống trên thân cô là người đàn ông nào, chẳng lẽ Hoắc Nhật Ninh anh là Ngưu Lang, đã mang thai còn dám nói mình chưa kết hôn!
Xem ra sự “Dạy dỗ” của anh thật quá thất bại.
Hoắc Nhật Ninh nhanh chóng thu dọn đồ đạc, mang theo cặp công văn đi ra ngoài, dặn dò thư kí: “Thư kí Lâm, hôm nay tôi về nhà, không cần gọi di động, có vấn đề gì e-mail cho tôi, buổi tối tôi sẽ xem, bất luận là ai gọi tới đều mời bọn họ để lại lời nhắn, còn những việc khác ngày mai nói sau.”
“Dạ vâng, tổng giám đốc, nhưng mà, tổng giám đốc, ở đây có một phần tài liệu cần ngài kí gấp…..” Nhanh tay lẹ mắt từ trước tới nay như thư kí Lâm cũng không phản ứng kịp, lúc cầm tài liệu đuổi theo, tổng giám đốc đã đi vào thang máy, biến mất khỏi tầng 29.
Thư kí Lâm không thể tin nhìn vào đồng hồ trên tay, năm giờ hai mươi phút, nhìn lại thời gian hiển thị trên máy tính, đồng hồ đeo tay của anh không bị hỏng, là năm giờ hai mươi phút, tổng giám đốc từ trước đến giờ chỉ biết tăng ca tuyệt đối không về sớm lại đi về như thế.
Anh ta lại nhìn bên ngoài, không có mưa màu đỏ rơi xuống, làm sao lại xảy ra sự việc kỳ quái như vậy? Thật sự là kỳ quái!
Hiển nhiên, lúc này thư kí Lâm còn chưa ý thức được, người thực sự chi phối lí trí của tổng giám đốc đại nhân là ai.
Vẫn còn trong trạng thái khiếp sợ, Lăng Nguyên Ái vừa đi ra khỏi phòng, nhốt mình trong phòng rửa tay, cầm kết quả xét nghiệm và tấm ảnh chụp ngẩn người, trên tấm ảnh đen trắng là điểm nhỏ, vừa rồi bác sĩ có nói cho cô biết, đó chính là đứa nhỏ của cô, bây giờ còn rất nhỏ, không nhìn thấy tứ chi, nhưng từ từ sẽ lớn lên, tứ chi của đứa bé thậm chí là hình dáng nói không chừng cũng sẽ nhìn thấy được.
Đứa bé…. Đứa bé của cô…….
Bên ngoài toilet truyền đến tiếng khóc yếu ớt của một cô bé, Lăng Nguyên Ái mở cửa phòng toilet, ở bên ngoài cạnh bồn rửa tay, có một cô bé mặc váy hồng, đang khóc túm góc áo của mẹ, mặc dù trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ quật cường, nhưng âm thanh nức nở không ngừng truyền ra, Lăng Nguyên Ái nhìn thấy cũng nổi lên đồng tình với cô bé.
“Du Du ngoan, đừng khóc, mẹ làm sao có thể không thương Du Du đâu?”
Mẹ cô bé bụng tròn vo, nhìn hình dáng chắc mang thai tầm năm, sáu tháng, dịu dàng gọi tên, trấn an cô bé.
“Nhưng mà….Nhưng mà anh Phong nhà kế bên nói, mẹ có em trai rồi sẽ không cần Du Du nữa” Cô bé nắm lấy góc áo của mẹ chà sát mặt không chịu buông tay.
Bà mẹ nắm tay cô bé đặt lên bụng mình,”Du Du, mẹ vĩnh viễn sẽ yêu con, hơn nữa sẽ có thêm người yêu con nha.”
“Là ai?” co bé hai mắt rưng rưng nhìn mẹ.
“Là em trai con.” Bà mẹ đem tay của cô bé đặt lên trên tay mình,”Đó là em trai của Du Du, em cũng sẽ yêu con, giống như cha và mẹ đều yêu con, về sau em trai sẽ bảo vệ con, vĩnh viễn đều như vậy, nhưng hiện tạo em còn nhỏ, Du Du phải bảo vệ em trước.”
“Thật không ạ? Em cũng sẽ yêu con, mẹ cũng yêu con, ba cũng yêu con?” Vẻ mặt cô bé nghi hoặc vuốt ve bụng mẹ, đột nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ hãi,”Mẹ, mẹ…..em…..”
“Em trai chào con đó, em nói em rất yêu chị gái.” Bà mẹ vừa dựa vào bồn rửa tay, vừa để cho cô bé vuốt ve được bụng mẹ, cho dù ngồi tư thế đó thật mệt, nhưng cô vẫn cười yếu ớt giải đáp nghi hoặc trong lòng của cô bé.
Cuối cùng bà mẹ dắt cô bé vẻ mặt tươi cười ra ngoài, lúc đến cửa ánh mắt của bà mẹ vừa vặn chạm ph...

