- Này, đây là cái gọi là đền ơn. Tự tay người ta làm đấy.
Thế rồi hắn tung tăng cầm bông hồng chạy vào lớp. Tôi nhìn bông hoa khô, nó được ép từ hoa phượng, với vài lá cỏ thì phải, khô quắt. Chắc ép từ lâu lắm.
Tôi cất hoa khô của " sao đỏ" tặng vào trong một ngăn riêng của balo, nâng niu nó như sợ nó gãy. Tôi đẩy cửa bước vào lớp, về chỗ ngồi, nhìn qua cửa sổ, tận hưởng nốt cái cảm giác trong lành của buổi sáng.
Cuối cùng thì 4 tiết học cũng trôi qua, tiết sinh hoạt. Chúng tôi tổ chức ngày lễ cho chị em. Bọn con trai làm đủ trò, ngồi nghĩ lại, sao nhớ thế, nhớ lắm... tới phần tặng quà, bọn con gái được bốc thăm chọn người lên tặng quà cho các nữ chúa. Lớp tôi có 11 thằng con trai, mà có 23 đứa con gái, nên tỉ lệ sẽ là 1 -2, và thằng nào may mắn thì nhận được 3. Chúng tôi mỗi người tự chuẩn bị 2 món quà, còn một món lẻ thì cùng làm. Nên hầu như bọn con gái mong chờ mình vào cái món quà lẻ đấy, vì nó được gói to như cái nồi cơm điện.
Phần bốc thăm hồi hộp, lũ con trai ngồi dưới thi nhau ước, thầm mong người mà chúng nó để ý thì sẽ được lên tặng, vì thế mà không khí sôi nổi hẳn lên. Mỗi một lần 3 đứa con gái lên, bốc lấy một con số bí ẩn trong hòm, còn lũ con trai chúng tôi, thì dán số ở ngực. Tới lượt nhỏ lớp trưởng, nó cũng bẽn lẽn đi lên chỗ bục chọn người tặng, trước con mắt sung sướng của bọn con trai ở lớp, nó lại nhìn rôi, nháy mắt
- 04, bạn nào mang áo số 04.
Tiếng thằng dẫn chương trình hét to hết thảy. Nó số 01, nên hét to với tâm trạng là đúng rồi, tôi thở dài một hơi, không phải là mình. thằng bạn ngồi gần tôi số 04, nó đi lên với cái vẻ mặt hăm hở. Tôi không chịu thua, quay lên nhìn con nhỏ lớp trưởng, thấy nó có vẻ thất vọng, tôi cũng đoán được ra vài phần... nó thích tôi. Giống như cái cách mà đứa tổ trưởng tổ tôi, một con bé có thân hình ngoại cỡ, nhưng tốt bụng, và nói chung là rất dễ gần. Hôm đó, tôi đang ngồi học bài sử, thì nó quay xuống, tay chống cằm vẻ mặt nghiêm trọng:
- Mày. Dạo này mày với lớp trưởng sao đấy.
- Làm gì có gì mà sao đấy, vừa là bạn, vừa là đồng nghiệp, thỉnh thoảng trao đổi với nhau về tình hình công tác thôi mà.
- Thế mà tao lại thấy khác, tao thấy nó để ý đến mày.
Lúc đó tôi cũng không tin lắm. Chỉ bảo con bé tổ trưởng: " toàn nói linh tinh ", thế là nó bảo: " đồ ngốc, đếch biết gì ", rồi nó quay lên, cũng chả thèm nói gì nữa. Tôi cũng cho qua, không quan tâm lắm., vì tôi có " sao đỏ " rồi.
Vậy mà giờ đây, cô bạn lớp trưởng của tôi nhìn tôi với vẻ mặt không hài lòng lắm. Chả có nhẽ, tôi suy luận đúng. Sau đó, chúng tôi ăn liên hoan bánh kẹo và cắt bánh ga to. Gọi là cắt bánh, chứ thực ra, là nghịch bánh. Chúng nó cầm bánh gato chạy đuổi nhau, bôi đầy mặt nhau. Tôi cũng tham gia trò này mới một lòng nhiệt tình hiếm thấy, tôi là kẻ đầu tiên quết kem lên mặt chúng nó. Tôi cũng muốn thử xem, tình cảm của cô bạn lớp trưởng với tôi có thật không. Tôi không trêu gì nhỏ, chỉ bôi kem vào mấy đứa khác, thế nhưng, không ngoài dự đoán của tôi, nhỏ lớp trưởng lao vào cuộc chiến, hô hào bọn con gái đuổi theo tôi. Chúng tôi đuổi nhau ầm ĩ cả dãy nhà tầng 3, và tôi, cũng dính không ít bánh kem lên người.
Hết giờ, vừa mệt, vừa bẩn. Tôi đi theo mấy đứa ra vòi rửa mặt, rửa cả tóc nữa, " sao đỏ" của tôi về trước rồi. Lúc hắn về tôi còn cố tình đuổi theo định bôi kem vào mặt hắn, mà hắn hết lên, chạy lùi lùi, tay dứ dứ nắm đấm, hét toáng lên :
- Này, không chơi bẩn, vk không thích, này này.... không chơi đâu nhé.
Thế rồi, hắn lấy chính bông hoa tôi tặng ra làm vũ khí, bắt đầu khua khoắng loạn xạ, tôi càng đuổi nhanh hơn, tới cuối hành lang thì hắn chui tọt vào nhà vệ sinh nữ, thế là hết đuổi. Trường tôi mỗi dãy nhà có một phòng vệ sinh riêng, mọi hôm thì vẫn thích, vì tiện hôm nay thì thấy gét.
Tôi đang rửa tay, vục cả đống nước mát lên mặt, kem dính dính, khó chịu kinh người. Tôi đang cố lau, mắt nhòa nhòa, chả nhìn thấy gì. Đang xoa xoa mặt thì nghe thấy giọng con nhỏ lớp trưởng:
- Này ông tướng, lấy khăn của tôi mà lau mặt.
Tôi nhìn lên, thấy nhỏ lớp trưởng đang đưa cho tôi cái khăn mùi xoa của nhỏ, tôi cảm ơn, cầm lấy lau, dễ chịu. mát mát, có mùi hương con gái, dễ chịu. Tôi đưa trả nhỏ cái khăn, nói cảm ơn một tiếng.
- Cần gì mà phải cảm ơn, P vui là được rồi.
Câu nói đầy ẩn ý, tôi ngạc nhiên, còn chưa kịp nói gì, thì nhỏ lớp trưởng ... đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, cầm lấy tay tôi. Rất nhẹ.
Trong hoàn cảnh như thế này, nếu là một thằng nào đó trong lớp tôi, nếu tôi không hê có tình cảm với nhỏ " sao đỏ ", thì có lẽ tôi đã gật đầu, tôi đã đồng ý, ước mơ của nhiều thằng con trai.. nhỏ lớp trưởng đã công khai...
- Tớ không cần nói, thì P cũng biết tình cảm của tớ dành cho P có đúng không.
Nhỏ lớp trưởng nhìn vào mắt tôi, nhẹ nhàng hỏi, tôi thấy bàn tay nhỏ hơi run run, tôi yên lặng, tôi nhớ lại, hình bóng " sao đỏ ", lúc này, hình bóng của nhỏ đã chiếm trọn trái tim của tôi - Tớ biết chứ. Tôi bắt đầu, cái cách mà T quan tâm tới tớ, cách mà T nhìn tớ, tớ đã đoán biết ra vài phần.
Tôi chẳng suy nghĩ gì mà trả lời ngay tức khắc, Nhỏ ngước mắt lên, đôi mắt như muốn nói:
- Tớ muốn bày tỏ suy nghĩ của mình cho P....
Chẳng biết trả lời ra sao nữa, nếu nói thằng ra là tôi đã yêu nhỏ " sao đỏ " mất rồi, thì có lẽ sự thực quá phũ phàng, tôi đã nhìn thấy, bộ mặt của thằng A, thằng bạn thân tôi, sau khi chứng kiến cú shock tinh thần khi nhỏ " sao đỏ " từ chối. Nếu nói ra ngay bây giờ, tôi sợ nhỏ lớp trưởng sẽ như thằng A bạn tôi....