Thấy mưa đã dừng, anh vội khoác áo khoác lên, nói “tạm biệt” rồi bỏ đi. Ánh mắt của Linh Linh vẫn dõi theo anh, nắm chặt tay:
- Đáng ghét, thế nào gọi là “không cần liên hệ nữa sẽ tốt hơn”? – Rồi cô quay đầu sang. – Bảo Lam, anh ta quen cậu hả?
- Hả? – Bảo Lam trả lời.
- … Hỏi cậu cũng bằng không hỏi. – Ngải Linh Linh bực bội xoa cằm. – Sao anh chàng này cứ giúp cậu mãi nhỉ? Lâu lắm rồi không gặp anh chàng nào vừa đẹp trai vừa phong độ lại vừa giàu có như thế rồi. Cậu nhìn người anh ta xem, tất cả đều là hàng hiệu, hừ… – Bảo Lam không để ý gì tới mấy lời cằn nhằn của Linh Linh, chỉ còn 14 phút nữa, nếu không tới kịp, chắc chắn Jason sẽ nổi giận mất.
Quả nhiên, câu đầu tiên mà Jason nói khi mở cửa ra là:
- Em chậm chạp quá!
- Vào đi. – Anh đóng cửa lại, chỉ lên giường, – Ngồi đi.
- Ừ. – Cô ngoan ngoãn ngồi xuống. Phòng rất bừa bộn, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nước chảy. Bảo Lam ngẩng đầu lên nhìn mặt anh, thấy quầng mắt anh thâm đen, thương đến thắt dạ.
- Anh lại thức đêm hả?
- Có quầng mắt sao? – Jason bỏ gương ra soi. – Hơi mệt một chút. Đúng rồi, Bảo Lam, lần này tới là muốn nói chuyện nghiêm túc với em…
Lời anh nói còn chưa dứt, cửa nhà vệ sinh đã bị ai đó mở ra từ bên trong, một cô gái xinh đẹp quấn chiếc khăn tắm đi chân trần bước ra, nũng nịu:
- Sàn nhà lạnh quá, anh yêu, em muốn anh bế em…
- Này. – Anh căng thẳng chạy lại nói nhỏ. – Chẳng phải bảo em ở trong đó một lát, đừng có ra sao?
- Làm sao? Anh sợ cô ta nhìn thấy hả? – Đó không phải là Quý Vãn trên tạp chí mà là cô bạn học cùng lớp với Bảo Lam, tên Đàm Hiểu Phong.
Bọn họ ở với nhau từ lúc nào?
- Ý, được rồi, được rồi. – Ngay trước mặt Bảo Lam, Jason bế Đàm Hiểu Phong ra ghế salon, thân mật vuốt tóc cô ta như năm xưa từng vuốt tóc Bảo Lam. Cô gái xinh đẹp quyến rũ quấn người trong chiếc khăn tắm, mở gói kẹo sô cô la đặt trên ghế salon, thong thả nhét từng viên vào miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt Bảo Lam, lông mày khẽ nhướng lên khiêu khích.
- Em nhìn thấy anh trên tạp chí với…, bây giờ thì lại là chuyện gì? – Bảo Lam hỏi. Giọng nói của cô run run, đau đớn và kinh ngạc.
- Những gì trên tạp chí lá cải mà em cũng tin. Hiểu Phong mới là… – Lúc này anh ta mới đưa tay lên xoa đầu, cười ngượng ngập. – Bạn gái mới của anh.
Tháng Hai, khí hậu của thành phố duyên hải này không phải là lạnh, khắp nơi người ta đều mặc những chiếc váy mỏng manh và thời thượng. Thế giới sau cơn mưa được bao phủ trng một màn ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Dưới ánh mặt trời, cây cối tắm mình trong màu xanh hoặc sáng hoặc tối. Màu xanh tươi mát ấy không thuộc về mùa đông lạnh lẽo. Nhưng trên khuôn mặt anh vẫn là sự lạnh lẽo đáng sợ, lạnh lẽo như căn phòng này vậy.
Phảng phất như một hòn đá không có sinh mệnh.
Phảng phất như anh đang nói chuyện với một người xa lạ tình cờ gặp gỡ, chứ không phải là cô gái mà anh đã quen biết và yêu suốt 3 năm.
- … Giải thích nhiều cũng vô dụng, tóm lại, Bảo Lam, chúng ta không hợp nhau, chia tay đi. – Hậu quả của việc này anh đã suy nghĩ rất kỹ, ý định này không phải chỉ mới ngày một ngày hai. – … Em có yêu cầu gì về kinh tế, anh đều có thể giúp đỡ em.
Anh nói “giúp” chứ không phải là “bồi thường”.
Cô như bị người ta đấm mạnh một cái vào mặt, đến nỗi cô thấy mình thật là thê thảm, đáng thương. Một lúc lâu sau, cô mới bắt đầu run rẩy, như thể băng tuyết đã chui vào trong chiếc váy mỏng manh của cô, chỉ nghe thấy tiếng anh nói tiếp.
- … Chỉ cần yêu cầu không quá đáng, anh sẽ cố gắng giúp em. Với lại, chúng ta chưa kết hôn, chỉ mới yêu nhau, anh cũng không có nghĩa vụ phải bồi thường cho em, phải không? – Những lời này anh đã nghĩ từ trước, chỉ sợ cô đeo bám lấy mình nên ra sức phủi đi mối quan hệ này.
Cô không hiểu anh đang nói cái gì, trong lúc mơ hồ, khuôn mặt người mình từng yêu trước mắt trở nên mơ hồ, như biến thành một bức tranh sơn dầu mờ mờ ảo ảo.
- Có phải anh đang giận em, cố ý tìm một người con gái tới để chọc tức em phải không? Jason, em… – Cô nắm chặt cánh tay anh. – Em có điểm nào sai thì anh nói với em. Em sửa, em sẽ sửa… Anh đừng dọa em, đừng hở một chút là đòi chia tay. – Mọi việc xảy ra đột ngột quá, đôi môi cô trắng bệnh, ngay cả lồng ngực cũng lạnh buốt. – Hay là mọi người bình tĩnh lại, đừng chia tay, đừng chia tay có được không?
- Anh chịu, nhưng chỉ sợ cô ấy không chịu. – Jason nhìn cô bạn gái mới đang xem tivi. – Anh không muốn làm tổn thương cô ấy. Bảo Lam, lần này anh rất nghiêm túc.
Lại là một cú đấm thật mạnh giáng thẳng vào cô. Bảo Lam run giọng hỏi:
- … Hai người bắt
đầu từ lúc nào?
- Em không biết sao? – Anh kinh ngạc, chuyện đã xảy ra nửa năm mà cô không hay biết gì.
Cô nghe thấy giọng mình chua xót như từ nơi nào đó vọng về:
- Từ lúc anh đi Bắc Kinh công tác sao? Anh đưa cô ấy cùng đi hả?
Anh bực bội gắt:
- Em đừng hỏi nữa.
Cổ họng cô đắng ngắt, Bảo Lam nhớ ra mấy hôm trước bạn bè cảnh cáo cô phải “giữ người yêu chặt vào”, giờ thì cô đã hiểu ra tất cả. Cô ngã về phía sau, ngồi phịch lên giường, ánh mắt hoảng hốt hỏi:
- Thế em phải làm thế nào?
- Làm thế nào? – Anh vẫn cười nói như đang nghe chuyện của ai đó. – Bảo Lam, em vẫn còn nhỏ, học hành cho tốt, sau này tìm một người đàn ông tốt hơn anh.
- Em tìm không thấy nữa… – Cô nghẹn ngào nói rồi bắt đầu khóc, mascara trên mắt bị nước rửa trôi, để lại trên mặt cô hai dòng nước đen mờ.
- Thế này đi, mấy hôm nữa anh lại tới tìm em, em về trường đi. – Nói xong, anh đẩy Bảo Lam ra khỏi cửa. Cô hoảng hốt, suýt chút nữa thì ngã xuống, cũng may Ngải Linh Linh không yên...

