watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5700 bình chọn
g hiểu lầm ta.

“Liễu Nhi lỗ mãng, nếu muội ấy đã làm tổn hại đến tiểu thư, ta thay mặt xin lỗi. Có điều, Ngọc cô nương, nếu cô nương cố ý muốn gây sự, Nam Cung Diệu ta nhất định sẽ chấp nhận chơi đến cùng.” Diệu kiểm tra bàn tay của Hoàng Phủ Liễu Nhi, sau đó cau chặt đôi mày nhìn ta. Ngữ khí rõ ràng là không hề vui vẻ. Hoàng Phủ Liễu Nhi liền tỏ ra yếu ớt nép ngay vào lòng Diệu. Ta lặng người nhìn chàng, chàng đang bảo vệ cho ả ta?

“Đồ hồ li thối tha!”

“Điện hạ, lúc này có pháo tín hiệu, biên qua cấp báo, chúng ta phải nhanh chóng hồi cung. Còn về Ngọc Phiến Nhi cô nương…” Hoàng Phủ Trung Nghĩa nhanh chóng nhảy lên ngựa do đám thị vệ vừa dắt tới.

“Nam… Cung… Diệu, ta nguyền rủa chàng!” Nhìn bóng dáng họ dần khuất xa, ta đột nhiên thét gào gần như đến rách cả họng. Rồi ta quỵ xuống, khóc đến đứt ruột đứt gan. Sau một hồi, ta đứng dậy, lau khô nước mắt rồi bước về phía phủ Thừa tướng. Đúng lúc đó bầu trời giật tung sấm chớp. Đi được vài bước, bàn chân ta càng lúc càng nặng nề, đau đớn. Ngọc Phiến Nhi, mày không được phép gục ngã, tuyệt đối không thể ngất đi. Mùi vị tanh lòm, máu nóng chảy ra, mắt ta tối sầm lại, cả người ngã nhào về phía trước.

“Những lời đau lòng, nếu không nghe thấy nữa, liệu có cảm thấy tốt hơn? Để ta đưa nàng về phủ Thừa tướng.” Vào khoảnh khắc ngất đi, ta mơ màng nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông, cùng giọng nói thương xót mà kì quái. Kí ức sau cùng hiện lên trong đầu ta chính là mùi hương dịu nhẹ của cây trúc thanh nhã.

Chương 23: Lặng nghe hoàng hôn, đắm muộn sầu

Mưa, thuận theo mái ngói lưu ly màu xanh lục ở tháp Trường An, chảy xuống tí tách. Hoàng thành dường như trầm lặng nhiều bởi trận mưa này. Tầng tầng lớp lớp những căn nhà trông lại càng tiêu điều trong bóng đêm. Đường được lát bằng đá đen bóng, nước mưa đọng đầy, lúc sáng long lanh lúc đen đặc. Bầu trời, mang màu ghi ảm đạm, mây đen giăng giăng khắp chốn, khiến cảnh sắc trở nên u ám, mờ ảo.

Thành Trường An trước buổi bình minh, lại thêm trận mưa đêm càng làm không khí thêm cô tịch, quạnh vắng. Trên những con đường rộng với ánh đèn lồng vàng mờ ảo, một lão bá đang mặc áo tơi đi đổ canh đêm, cũng có những người buôn bán mặc áo che mưa vội vã đi lấy hàng, thi thoảng lại có một vài người phụ nữ cầm ô nhanh chân rảo bước. Yên Chi Các tại ngã tư đường đang tiễn chân khách trọn. Ca múa, đàn hát suốt đêm, nến đỏ rượu hồng cũng đã tỉnh. Tửu lầu hai bên đường cũng bắt đầu đóng cửa.

Tiểu nhị của Bách Vị Lầu vội bã lau sạch mặt bàn mấy lần, ra ý thúc giục những người khách vẫn còn chưa chịu rời đi. Chỗ ngồi trong lầu trống vắng lạnh lẽo, vào lúc này, ta một mình ngồi bên cửa sổ, cảm giác vô cùng thanh tịnh. Nhìn qua cửa sổ ra phía xa xăm, sông rộng mây bay, gió sớm mai thuổi cuồn cuộn mang theo sự tĩnh lặng đến ảm đạm.

Trường An trong đêm, tựa lầu nghe mưa, mặc thời gian trôi đến tận sáng sớm. Nếu là văn nhân nho sĩ, khi thấy cảnh tượng lúc này, nhất định sẽ sáng tác ra những áng văn thơ tuyệt vời, lưu danh thiên cổ, đáng tiếc ta không phải, hơn nữa ta cũng chẳng còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Tiểu nhị nhìn ta mà sắc mặt tím xanh, cậu ta dường như không hài lòng khi ngày nào ta cũng tới đây ngồi đến tận khi trời sáng, hơn nữa còn keo kiệt gọi đúng một đĩa thịt kho tàu. Cậu ta cầm khóa, chán nản gõ lên mặt bàn. Thông thường lầu chuông ở trung tâm thành Trường An đánh một tiếng là Bách Vị Lầu sẽ tiễn khách. Lúc này, ta đoán lầu chuông đã điểm từ lâu rồi. Ta vươn vai, ngáp dài một cái, lại nhìn sang khuôn mặt nhăn nhúm của tiểu nhị. Ây da! Nét mặt này mới dữ tợn làm sao! Ta sợ đến mức lập tức quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục than thở sầu muộn cùng đêm mưa liên miên.

Ấy, từ xưa đến nay, nếu điểm danh những nhân vật xui xẻo, có lẽ ta phải đứng hàng đầu.

Đã bao ngày mưa rồi, ta cũng chẳng nhớ rõ. Kể từ sau lần rời khỏi phủ Tần Vương, bị Quận chúa Thạch Lựu ngược đãi, lại bị Diệu chọc cho tức chết, sau đó còn bị ngấm nước mưa, sức khỏe của ta càng lúc càng yếu, đợi đến khi ta tỉnh táo lại thì phát hiện bản thân không còn nghe thấy gì nữa.

Điều đáng hận nhất chính là những tên lang băm kia đều nói rằng tâm bệnh cần phải có thuốc chữa riêng, ta bị vậy là bởi vì Diệu đã thay lòng, là vì bản thân đã mắc bệnh tương tư. Mẫu thân biết được điều đó, cảm thấy lí do ta bị mắc bệnh quá đỗi mất mặt, làm tổn hại tới danh dự của mình, cho nên liền che giấu bệnh tình của ta.

Mấy ngày gần đây, tình hình bên ngoài càng lúc càng thêm căng thẳng, Mạc Bắc truyền về tin tức, kị binh Hồi Cốt đã bắt đầu xâm phạm biên quan, cuộc chiến tranh này không thể tránh khỏi. Diệp bận rộn đến mức hoàn toàn không còn thời gian để quan tâm đến ta. Còn vị phụ thân Thừa tướng vì chuyện dâng mỹ nhân với mưu đồ bất chính vào hoàng cung bại lộ, địa vị trong triều đình càng lúc càng giảm sút. Nếu không phải Diệp nói đỡ cho, e rằng đã chẳng thể giữ được chiếc mũ ô sa rồi. Thế nên gần đây ngài cả ngày than thở buồn rầu, cũng chẳng mấy để ý đến bệnh tình của ta. Cho nên, rốt cuộc cả thành Trường An này hoàn toàn không có người quan tâm xem ta rốt cuộc bị câm hay bị điếc.

Người ta thường nói con người một khi xui xẻo thì uống nước cũng không xong. Câu nói này chẳng sai chút nào. Đúng lúc căn bệnh của ta càng lúc càng nghiêm trọng, phủ Thừa tướng lại xảy ra một chuyện quái lạ, trong phủ có quỷ. Sự việc này nghiêm trọng đến mức có thể tường thuật lại như sau: Ban đầu một nha hoàn phát hiện có người thần bí thường đứng bên cửa sổ phòng ta, đến như gió mà đi như chớp giật, cả dọc đường đi không ngừng nhảy lên bần bật. Có một lần người này còn nhảy ra từ tường phủ, khiến cho ông lão đánh trống canh sợ phát khiếp, ngất lịm đi luôn.

« Trước1...104105106107108...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
» Ác Bá Cửu Vương Gia
» Hải Vương
» Giấc Mộng Xuân
» Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm
» Bồi Gả Tiểu Nha Hoàn
» Chặt Đứt Đường Đào Hoa
» Hạnh phúc ước hẹn
» Truyện Nợ em một đời hạnh phúc
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk