“Ông nhà mày, ăn hiếp bà cố nhà mày thành nghiện rồi sao, lúc ta còn lăn lộn ở thành Trường An, lông của mày vẫn còn chưa mọc hết đâu. Thực đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng đừng!” Ta bị bọn họ ấn xuống dưới giường, liền nghiêng đầu sang lớn tiếng mắng chửi. Đúng vào lúc mắng hăng nhất, ta đột nhiên mới nhớ ra mình đang là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng, không được nói những lời thô tục trên giang hồ như vậy. Ta liếc mắt nhìn my đang đứng một bên, không biết bà ta có cảm thấy nghi ngờ không nữa. Mẫu thân ta lúc này dung nhan tiều tụy, nét mặt lo lắng. Bà nhìn ta bằng ánh mắt hoang mang, dường như không biết phải làm thế nào mới phải.
Sau cùng, bà dường như đã hạ quyết tâm, liền quay sang nói với đám gia đinh đứng cạnh mấy lời. Tất cả gia định lập tức xông lại, trói chặt lấy ta. Ta thực sự chẳng hiểu gì hết, không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, hôm qua vẫn còn là đại tiểu thư được mọi người yêu thương, chiều chuộng, sủng ái hết mực, hôm nay đã trở thành một phạm nhân vừa bị đánh đòn vừa bị chuốc thuốc đắng vào miệng, lại còn bị trói trên giường?
Bọn họ trói ta xong, liền lấy chăn đắp thân thể ta kín mít. Chân tay ta chẳng thể động đậy, chỉ biết đảo mắt nhìn quanh bên này một tí, bên kia một tí. Trong lòng cảm thấy hoang mang tột độ, phải chăng bọn họ đã biết ta không phải là Ngọc Phiến Nhi mà chính là tên trộm đã bóp chết Ngọc tiểu thư lúc trước, nên giờ đang định cho ta vào lồng heo thả trôi sông? Ta vừa suy đoán lung tung lại vừa cố gắng nghĩ ra kế sách.
Mọi người khó khăn lắm mới trói được ta. Sau đó, tất cả đều lặng lẽ lui xuống dưới, chỉ có mỗi tiểu nha đầu Tiểu Thúy ở lại cùng ta. Tiểu Thúy đứng bên cạnh, vừa khóc đỏ cả mắt, vừa đút nho cho ta ăn. Dù cảm thấy chán nản trong lòng, nhưng còn cho ta ăn hoa quả, xem ra bọn họ đối xử với phạm nhân không tệ chút nào !
“Kẻ sĩ có thể chết không thể chịu nhục. Nói mau, các ngươi định làm gì ta hả?” Sau khi ăn no hoa quả, ta hổn hển nằm trên giường lên tiếng vặn hỏi. Tiểu Thúy nghe vậy, trông lại càng thêm lo lắng, liền cầm lấy một tờ giấy rồi viết gì trên đó.
“Tiểu thư, người đừng có dọa Tiểu Thúy, người nhất định phải mau chóng khỏi bệnh.” Cô bé vừa khóc vừa viết.
“Ta không bị bệnh gì cả, chỉ là tai không nghe thấy thôi.”
“Tiểu thư, gần đây trong phủ có quỷ, hôm nay người vừa trèo tường vừa ăn nói những lời tục tĩu linh tinh, đạo sĩ nói, e là người đã bị trúng tà. Lúc này ngài ấy đã chế bát thuốc bùa cho người uống, nhờ vậy người mới có thể tỉnh táo lại đó.”
“Ta suýt bị nghẹn nước mà chết mới đúng. Ta không bị trúng tà.” Bây giờ mọi chuyện đã rõ ràng, tất cả đều là vì ta bị tên đạo tặc đêm đêm lẻn vào trong phủ Thừa tướng kia hãm hại.
“Tiểu thư, Tiểu Thúy biết người vì quá nhung nhớ Tam Điện hạ cho nên mới cải trang thành bộ dạng của ngài ấy.”
“Ta cũng chưa điên đến mức đó!” Không ngờ lại nói ta cải trang thành nam nhi giống Diệu để nguôi ngoai thương nhớ.
“Đạo sĩ đã nói tiểu thư cần được xung hỷ, vậy nên phu nhân định tiến hành hôn lễ cho tiểu thư sớm hơn dự định. Tiểu Thúy cũng nghĩ rằng, khi tiểu thư có tướng công rồi, nhất định sẽ không còn nhớ tới Tam Điện hạ nữa, thế nên tự nhiên sẽ khỏi bệnh thôi.”
Thành thân? Trong lòng ta đột nhiên dâng trào cảm giác đau đớn, cổ họng tanh lòm, thổ huyết tại chỗ. Tiểu Thúy sợ đến mức vội vã chạy ra ngoài gọi mẫu thân. Còn ta yếu ớt nằm trên giường, trong lòng như bị ngàn vạn mũi kim đâm. Ông trời quả nhiên là công bằng, Ngọc Phiến Nhi, mày thực
sự cho rằng bản thân có phận phú quý, là thiên kim tiểu thư phủ Thừa
tướng sao? Hạnh phúc đó không thuộc về mày, tất cả đều sẽ phải trả lại hết thôi, mày chẳng qua chỉ là một tên ăn mày ti tiện!
***
Những ngày sau đó, ta bị giám sát rất chặt. hàng ngày ngoài Tiểu Thúy viết chữ nói chuyện cùng, tiện thể ta có thể đọc thêm vài chữ, ta gần như chẳng có bất cứ hoạt động nào khác. Ta chán nản ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm, nhìn cơn mưa lâm thâm bên ngoài. Mưa rơi mau hạt,khiến bầu trời âm u, mờ ảo. Nước chảy từ trên mái nhà xuống tí ta tí tách. Phía xa mây đen cuồn cuộn sấm chớp đùng đùng, gió thổi mạnh như thể có hàng ngàn chiếc kim trong không khí, thổi vào người ta đau đớn. Tiểu Thúy thấy trời mưa, cũng không muốn ra ngoài, chúng ta cứ như vậy ở trong phòng, hoàn toàn chìm trong im lặng.
Ta chán nản đưa tay ra ngoài cửa sổ, nghịch nước mưa, tiếp đó lại than ngắn thở dài. Tiểu Thúy đứng bên sợ ta bị nhiễm lạnh, vội vã ngăn ta lại sau đó đóng nhanh cửa sổ lại.
“Tiểu thư, chiều nay Vương công tử sẽ tới.” Tiểu Thúy đưa cho ta một tờ giấy. lâu nay, ta thực sự quên khuấy mất rằng trên thế giới này còn có một nhân vậy như vậy tồn tại. cố gắng mãi, ta cũng chẳng thể nào nhớ ra hình dáng của phu quân tương lai thế nào.
“Hắn tới rồi sẽ vào thăm ta?” E là hắn cũng chẳng hề mong lấy một thiên kim tiểu thư Thừa tướng thất thế như ta đâu.
“Tiểu thư, người nhớ cô gia sao?” Tiểu Thúy che miệng cười vui, rồi viết câu này lên giấy.
Ta mỉm cười lạnh nhạt. Nhung nhớ? Trong lòng nhung nhớ, đau lòng buốt ruột, những thứ đó cũng chỉ dành riêng cho một người mà thôi… Nghĩ tới đây, ta lại chỉ muốn tát cho mình ...

