watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5694 bình chọn
mấy cái thật mạnh, Ngọc Phiến Nhi, lẽ nào đến tận giờ phút này, mày vẫn mong ngóng con hồ li đó sẽ tới thăm mày hay sao?

“Tiểu thư, người an tâm, đợi đến mùng tám tháng sau, cô gia sẽ đến đón tiểu thư về nhà. Hôm nay, cô gia đến đưa lễ thôi. Tiểu thư, đợi khi nào người xuất giá, em cũng theo sang bên đó là nha đầu hầu hạ người có được không?” Tiểu Thúy vừa viết, vừa nói lại vừa nhìn ta mỉm cười tươi tắn.

“Mùng tám? Bây giờ đã là cuối tháng rồi.” Ta kinh ngạc trước câu nói của Tiểu Thúy, cơn buồn ngủ khi nãy đã tan biến đi đâu hết.

“Tiểu thư, không phải người nôn nóng quá đấy chứ? Không đợi được nữa sao? Cô gia thành tâm thành ý muốn lấy người, hôm nay đã mang lễ hỏi lên đến năm ngàn lạng vàng tới.”

“Năm ngàn lạng vàng?” Ta nhảy bật người lên, nhiều tiền như vậy chỉ để làm lễ vật ăn hỏi cho ta sao?

“Tiểu thư, người đừng tức giận! Người phải biết, cô gia là con nhà quan viên bình thường, bổng lộc một năm cũng chưa đến hai trăm lạng vàng. Năm ngàn lạng vàng này là do nhà cô gia bán nhà mới có được, điều đó cho thấy cô gia quyết tâm lấy bằng được tiểu thư. Hẳn là trong lòng cô gia chỉ có mỗi mình tiểu thư thôi đấy.” Tiểu Thúy thấy ta đau lòng, liền viết mấy câu lên giấy, thay lời giải thích cho Vương công tử.

“Nói vậy, năm ngàn lạng vàng này gần như là toàn bộ gia sản của hắn sao?”

“Đúng thế, cô gia thành tâm thành ý đặt tiểu thư trong trái tim rồi. Ngài không quản đường xá xa xôi, đích thân đưa lễ hỏi tới, xin thành thân với tiểu thư.”

Liệu ta có thể không gả được không? Ta không muốn phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Hắn dùng hết tiền làm lễ vật, vậy sau này ta phải đi theo hắn uống gió tây bắc mà sống sao? Gả cho ai không phải điều quan trọng, quan trọng chính là sau khi gả đi, liệu ta có được sống cuộc sống phú quý ăn uống hả hê hàng ngày hay không?

“Cô gia đã nói rồi, sau này dù phải đi ăn xin cũng sẽ đưa tiểu thư theo, tuyệt đối không bai giờ thay lòng đổi dạ.” Tiểu Thúy lại còn bổ sung thêm câu nữa.

“Đi ăn xin?’ Bản cô nương trước kia vốn là một ăn mày, nếu lại quay về cuộc sống của một ăn xin như trước, vậy ta còn xuất giá làm gì nữa? Ta hít một hơi thật sâu. Thế nào ta cũng bị bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo cười cho thối mũi. Khó khăn lắm ta mới không phải làm ăn mày nữa, kết quả, sau khi xuất giá lại tiếp tục đi ăn xin. Vừa nghĩ tới cuộc sống thê thảm sau lễ thành hôn, ta liền chu miệng, nhắm mắt, bật khóc thành tiếng.

“Tiểu thư, người đã cảm động trước tâm chân tình của cô gia sao?”

“Cảm động cái khỉ gì, ta không chịu gả đâu. Ngươi mau đi nói với mẫu thân, nếu bắt ta phải thành thân, ta thà… thà… thà chết không chịu.” Ta khóc lóc thảm thiết, nghiến răng thê thảm cất lời.

“Tiểu thư, người vẫn còn nhớ thương Tam Điện hạ sao?” Tiểu Thúy bắt đầu nghiêm mặt, rồi cau chặt đôi mày. Ta nhìn cô bé bằng đôi mắt đầy ai oán, tại sao cứ toàn nhắc đến những chuyện ta không muốn nghe vậy chứ?

“Tiểu thư, so về thân phận, địa vị, tài hoa, tướng mạo, Vương công tử đích thực không thể sánh bằng Tam Điện hạ, thế nhưng Vương công tử đối với tiểu thư một lòng một dạ, trước sau như một. Hơn nữa… tiểu thư có biết tại sao mọi người lại muốn gả người cho Vương công tử nhanh như vậy không? Đó là bởi vì hôm trước, Tam Điện hạ đã lên kim điện, thỉnh cầu Hoàng thượng cho phép ngài được rước Hoàng Phủ Quận chúa về nhà sớm. Hoàng thượng nói sẽ tổ chức hôn lễ của người vào cùng ngày hôm đó luôn, coi như cầu phúc, hi vọng song hỷ lâm môn có thể khiến ông trời thương xót, giải quyết được nguy cơ chiến tranh chốn biên thùy lúc này.”

Trái tim ta đột nhiên cảm thấy đau đớn, như bị thứ gì đó đập ra thành trăm ngàn mảnh vụn. cuối cùng… ngày đó cũng đã tới, ta và chàng đều sắp thành thân, giữa chúng ta sẽ chẳng còn bất cứ quan hệ nào nữa.

“Ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể nào làm hại đến nàng. Ta có thể coi thường mọi thứ tình cảm trong cuộc đời, nhưng mãi mãi không thể nào không yêu nàng. Ta yêu nàng!” Ta bất giác nhớ lại lời chàng từng nói với ta.

“Đồ lừa đảo!” Ta cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy khuôn mặt mình lạnh buốt, nước mắt rơi lên mu bàn tay nóng rực. Con hồ li chết tiệt kia, chàng cứ thành thân cùng người khác đi, ta cũng sẽ thành thân, là ta… từ bỏ chàng trước!

“Tiểu thư…” Tiểu Thúy mấp máy đôi môi, tuy rằng không nghe thấy, nhưng ta biết rằng cô bé đang gọi ta.

“Ta đồng ý.”

“Tiểu thư…”

“Ta buồn ngủ rồi, ta đi nghỉ trước đây.” Ta trèo lên giường, vùi đầu trong gối. Sống mũi cay xè, đôi mắt sưng vù, ta thực sự đã xem thường bản thân quá nhiều. Ta cố gắng lau khô nước mắt, nhưng càng lúc lại càng khóc nhiều hơn. Ta vô cùng phẫn nộ, tay quệt nước mắt mỗi lúc một mạnh hơn, thế nhưng lại càng khiến đôi mắt mình đau đớn, nóng rực, nước mắt lại càng tuôn xuống nhiều hơn.

Không khí dưới gối càng lúc càng thêm ngột ngạt, cảm giác thiếu không khí khiến người ta tê dại đôi chút. Ta không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Trong mộng ta gặp lại Tuyết Thần, đó là người đàn ông ngay từ cái nhìn đầu tiên đã cho ta thiện cảm. Thế nhưng chàng chỉ lạnh lùng nhìn ta, dáng vẻ kiêu ngạo, khí chất của chàng khiến ta tự ti, sau đó chàng bỏ đi cùng với người phụ nữ cao cao tại thượng, xinh đẹp tuyệt trần. Ta còn mơ thấy Diệu, chàng đưa ta đi ngắm sao trời, nhưng vào lúc ta vui vẻ nhất, chàng lại lạnh lùng vứt bỏ ta, nắm tay quận chúa Thạch Lựu cùng nhau rời khỏi. Sao trời đã lặn hết, mưa trút xuống liên hồi, vừa nóng lại vừa lạnh, ta cảm thấy toàn thân đau đớn. Lạnh quá!

Rõ ràng đang là mùa hè, tại sao lại lạnh như vậy, lạnh như thể ta đang đứng ngoài trời mưa tuyết.

Lúc ta tỉnh dậy, đã là buổi đêm của ngày hôm sau. Trên trán ta đặt m...

« Trước1...107108109110111...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chân Trời Góc Bể
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk