“Ông trời ơi, đúng là ông ăn hiếp người quá đáng!” Ta ngẩng đầu gọi trời. Đoàng! Đúng lúc đó, ngoài trời vang lên một tiếng sấm lớn, mưa càng lúc càng to. Ta lập tức ngậm miệng, không dám nói thêm nửa lời.
Chương 24: May mắn trùng phùng lúc chưa gả
Thời gian chậm chạp trôi qua, cuối cùng cũng đã đến ngày ta xuất giá. Mưa vẫn cứ giăng giăng ngoài trời. Mùa mưa tại Trường An luôn đến sớm như vậy. Vì cửa sổ phòng bị đóng kín mít, thế nên không có bất cứ cơn gió nào lọt vào, không khí nóng bức, oi ả phả từ dưới nền nhà lên, không bao lâu đã khiến bộ y phục lụa trên người ta ẩm ướt vô cùng khó chịu.
Ta đã thủ tung mái tóc được Tiểu Thúy chải chuốt đâu vào đấy trước đó. Trên bàn một bộ y phục của tân nương đỏ thắm được xếp gọn, trông chói mắt lạ thường. Bộ y phục đó chẳng khác nào một ngọn lửa, khiến cho ta có cảm giác nóng rực, bất an. Ngày mai ta phải thành thân cùng Vương công tử rồi, nhưng trong lòng chẳng thấy vui vẻ chút nào.
Ta nóng đến mức nằm lăn lộn trên giường mãi không thể nào ngủ nổi, sau cùng ta đành ngồi dậy đập muỗi giết thời gian. Giữa đêm khuya, ta vẫn có thể cảm nhận được có người ở bên ngoài đang dõi theo mình. Từ khi đạo sĩ phán rằng ta bị ác quỷ nhập thân, mọi người đều không dám lại gần khu vực phòng ở của ta nữa. Giờ căn phòng này bí bức như một nhà giam.
Trong chiếc bình gốm đắt tiền đặt trên chiếc bàn không xa, có cắm một bông hoa chẳng biết tên là gì, đang tỏa ra thứ mùi hương đến phát ngấy. Bên ngoài có thứ gì đó lắc qua lắc lại. trong lòng ta cảm thấy vô cùng phiền não, bàn tay đập muỗi càng thêm mạnh bạo, không bao lâu đã dính đầy vết máu, tất cả đều là những xác muỗi bị ta tiêu diệt. Ta hóa bi thương thành sức mạnh diệt muỗi, một tay chống nạnh, một tay giơ lên giữa không trung, đưa đôi mắt tinh như mắt ưng tìm các con mồi đang lượn lờ trong phòng.
Một lúc sau, Tiểu Thúy liền đẩy cửa bê bát thuốc vào phòng. Vừa nhìn thấy ta, cô bé ngây người, miệng há ra, lại than dài một tiếng, như thể cảm thấy bệnh tình của ta ngày càng nặng hơn vậy. Ta chán nản nhận lấy bát thuốc, thổi hơi nóng một cách thô lỗ. Hơi thuốc nóng bay lên, khiến sống mũi, khóe mắt ta cay xè, cảm giác tê dại truyền đi khắp cơ thể.
“Tiểu thư, người hãy đi nghỉ sớm đi, ngày mai người đã xuất giá sang nhà Vương công tử rồi.” Ta uống thuốc xong, Tiểu Thúy nhận lấy chiếc bát rồi đưa cho ta một tời giấy, ánh mắt tràn đầy tình cảm. Ta nhận lấy tờ giấy, tiện tay lau luôn mấy xác muỗi lên bờ tường. Trong giây lát, bờ tường trắng tinh hiện lên những vết máu đen đên đỏ đỏ. Tiểu Thúy nhìn thấy ta như vậy, đôi môi khẽ động, không biết đang nói gì. Sau đó cô bé cầm chiếc bát rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Cửa phòng lại bị khóa, tuy rằng không nghe thấy tiếng động, thế nhưng ta biết chẳng thể nào mở cửa ra được.
Nghĩ tới ngày mai đã phải xuất giá, ta lại càng không thể chợp mắt. Bên ngoài trời vẫn tiếp tục mưa. Qua lớp giấy dán mỏng trên cửa sổ, ta có thể nhìn thấy mưa lớn đến trắng cả trời. Căn phòng này giống như một chiếc lồng, không khí nóng bức tỏa ra từ khắp nơi trên giường, như đang thiêu đốt tấm lưng của ta.
Có chuyện gì thế không biết, tại sao căn phòng này càng lúc lại càng nóng vậy? Ta bực bội ngồi thẳng dậy, nắm lấy tấm rèm.
“Khụ khụ…”
Một làn khói nồng nặc xộc lên mũi khiến ta ho sặc sụa. Ta đưa mắt nhìn ra ngoài, thôi chết… hình như Tiểu Thúy đã quên không dập tắt lửa trong lò sắc thuốc, bây giờ lửa vẫn còn đang cháy. Phòng của ta lại bị đóng chặt, lúc này mà cháy thì thực sự chẳng thể nào thoát ra nổi. Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến ngọn lửa kia, nó không ngừng thè lưỡi liếm sạch những tấm giấy dán trên cửa sổ.
“Cứu ta với… khụ khụ…”
Ta sợ quá liền thét lên. Hiện giờ đang là nửa đêm, trước đó, nha hoàn của các phòng đều vì bận rộn chuẩn bị hôn sự của ta, nên mệt mỏi quá chắc giờ đang ngủ rất say. Hơn nữa gần đây, mọi người đều cho rằng ta không bình thường, hàng ngày những lúc ta phiền não đều đập phá đồ đạc, khiến họ không còn cảm thấy ngạc nhiên nữa nếu phòng ta phát ra những tiếng động lạ.
Khói tràn qua khe cửa vào trong, ta cũng chẳng để tâm được nhiều, xông lên trước, tóm lấy chiếc gương đập mạnh vào cách cửa. Trong khoảnh khắc, ta chỉ cảm thấy bàn tay nhói lên. Những mảnh gương vỡ vụn trên mặt đất ánh lên khuôn mặt trắng nhợt vì hãi hùng của ta. Máu tươi chảy ròng ròng từ lòng bàn tay, thuận theo ngón tay, chảy tí tách xuống những mảnh gương vỡ. Màu đỏ chói lóa hiện lên trước mặt ta, cực kỳ đáng sợ!
Đêm mưa không hề có ánh trăng, thứ ánh sáng duy nhất lúc này chính là của ngọn lửa.
Gương vỡ rồi nhưng khóa vẫn chưa mở ra được. Ngọn lửa bên cửa sổ như một con mãnh thú tấn công mạnh mẽ vào trong phòng. Không khí bên trong nóng rát, khói mịt mù khiến ta chẳng thể mở mắt ra nổi. Ta há miệng, uất ức phát khóc, tại sao ta đã xui xẻo như vậy rồi mà ông trời vẫn còn muốn thiêu chết ta?
“Mở cửa ra! Mở cửa ra! Mau cứu ta! Mẹ kiếp, các ngươi có định mở cửa hay không?” Toàn thân căng tràn sức lực, ta vội vực dậy tinh thần, bản cô nương vẫn còn chưa thành thân, làm sao có thể chết cháy trong này được. Ta tung chân đạp cửa, chỉ cảm thấy bàn chân rất nhanh truyền lại cảm giác nóng rực. Ta đưa tay định tóm lấy chiếc khóa đồng, ai ngờ, vừa mới chạm vào, bàn tay ta đã bỏng rát. Nóng chết ta mất thôi!”
“Ây da!” Ta rụt tay lại, đưa lên sờ tai, nóng đến mức ta chỉ còn biết nhảy lên liên hồi.
“Chết tiệt, ai bảo nàng làm bừa thế hả? Đứng lui sang một bên, ta còn vào trong.” Một giọng nói quen thuộc vang lên, Diệu thở gấp, dường như cũng vô cùng căng thẳng.
Thấy có người đến cứu, ta vội vã trá...

