“Khụ… khụ…” Ta vừa định lên tiếng, thì thấy cổ họng vô cùng khó chịu liền ho một cơn dài, cảm giác sắp chẳng thở nổi nữa. Ta chống người định dậy, lại càng ho dữ dội hơn, ta che miệng, ho mãi cho tới khi cảm thấy bàn tay nóng hổi. Vừa đưa tay ra, ta mới hoảng sợ nhận thấy trong đó là máu. Mẫu thân ta nhìn thấy cũng chẳng cầm lòng được mà bật khóc thành tiếng.
“Mẫu thân, người đứng khóc nữa. Mùng tám là con thành thân với Vương công tử rồi, xung hỷ là sẽ khỏi bệnh thôi.” Ta lại nằm xuống, chỉ nói vài câu thôi mà ta cảm thấy toàn thân chẳng còn chút sức lực. Ta nằm trên giường, hoàn toàn không muốn động đậy dù chỉ là một chút. Cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với mình, ta chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng!
Mẫu thân nghe ta nói vậy, sắc mặt từ kinh ngạc, chuyển sang đau đớn, lại càng khóc dữ dội hơn. Nét mặt đó khiến ta cảm tưởng như mình sắp chết đến nơi vậy. Vì không thể nào tiếp tục nhìn dáng vẻ khóc lóc đau thương của bà, ta đành phải nói muốn đi ngủ, như vậy bà mới chịu bước ra. Thấy mẫu thân rời khỏi, ta thở phào một tiếng, liền gọi Tiểu Thúy vào sau đó hỏi cô bé ta bị mắc bệnh gì. Tiểu Thúy do dự không chịu nói đến lúc ta chán nản quá giả bộ tức giận, ép cô bé nói ra bằng được.
“Tiểu thư… đại phu nói, người mắc bệnh tương tư.”
Có gì ghê gớm chứ, chẳng qua chỉ là bệnh tương tư thôi! Dù sao thì đám đại phu đó từ lâu đã cho rằng ta bị mắc bệnh đó rồi. Thôi bỏ đi, mấy ngày này ta bệnh tật nhiều thành ra lại quen, cũng chẳng ngại mắc thêm vài căn bệnh nữa.
“Bệnh tương tư còn gọi là bệnh đào hoa, nôn ra máu thì chính là… bệnh lao.”
Đôi tay ta run rẩy, nắm chặt lấy tờ giấy Tiểu Thúy vừa viết đưa sang. Bệnh lao… có phải chính là căn bệnh mà Châu đại gia ở phố Tây lần trước mắc phải, nghe nói trong khi đi ăn xin, ông bị thấm nước mưa, sau đó cứ ho mãi, ho một khoảng thời gian rất lâu, rồi ho ra máu, đến cuối cùng… là qua đời.
“Ta sẽ… chết, đúng không?” Ta không biết mình làm thế nào để thốt được ra mấy chữ đó.
Vào lúc ta nói ra câu đó, bên ngoài cửa sổ dường như có chiếc bóng khẽ động. Tâm trạng ta lúc này đang hết sức khó chịu, đã thế lại còn nhìn thấy bên ngoài có người, trong lòng bừng bừng lửa giận, ta hất chăn, xông thẳng ra phía cửa sổ một cách điên cuồng. Một cơn gió lớn thổi đến, khiến mái tóc ta rối tung lên, bộ y phục mỏng manh trên người cũng bị gió thổi dính sát vào thân. Tấm rèm lụa thuê hoa tinh tế bên cửa sổ bị gió cuốn ra ngoài thấm cả nước mưa bạt ngược trở vào.
Cơn mưa bên ngoài dầm dề, chắc chưa thể tạnh ngay được, hơn nữa còn theo gió thổi vào phòng qua cửa sổ, vì không kịp né tránh, cả người ta ướt đẫm.
Trong làn mưa mờ ảo, bóng đen đó nghe thấy tiếng ho sặc sụa của ta, đột ngột đứng lại. Ta đưa tay dụi mắt, không sai, có người, y phục của người đó hòa lẫn trong sắc đêm. Ta và hắn cách nhau bởi trận mưa lớn. Cả hai người đều đứng lặng, mưa rơi xuống tạo ra những lớp trắng xóa, nhạt nhòa, bao vậy lấy không gian giữa ta và hắn. Ta giống như một con thú nhỏ tức giận, chu miệng lên chuẩn bị sẵn sàng xông lại bất cứ lúc nào, còn hắn thì vẫn đứng im như tượng, như đang nhìn về phía ta xuyên qua màn đêm mưa gió.
“Ngươi đứng lại!” Ta tức giận thét lớn.
Nghe thấy tiếng của ta, hắn đứng ngây trong giây lát, sau đó, đột nhiên lại bừng tỉnh, thân hình thoáng động, đã bay vụt lên mái nhà, động tác vô cùng đẹp mắt. Chân hắn khẽ điểm, nước mưa thuận theo bàn chân hắn chảy xuống dưới. Nhìn như thể hắn đang đạp lên nước mưa bay thẳng lên trời, trông cực kỳ thần tiên thoát tục.
“Ngươi rốt cuộc là kẻ nào, tại sao lại đến phủ Thừa tướng giả thần giả quỷ? Tên đạo tặc đáng chết, ngươi cứ chờ đó mà xem!” Ta xắn tay áo lên, chẳng để tâm đến việc giữ hình tượng, quay lại cầm chiếc kéo đặt trên bàn, trèo ra ngoài bằng đường cửa sổ.
Nước mưa nhanh chóng ngấm vào y phục ta, gió ta lại ập đến khiến bộ y phục phồng căng lên, ta khó nhọc vừa kéo lê theo bộ y phục đầy nước vừa tiến về phía trước. Kẻ đứng trên mái nhà nhìn ta khổ sở như vậy, chần chừ như muốn nhảy xuống đỡ lấy ta, sau cùng lại lắc đầu, phi người qua tường, động tác của hắn thành thục, chẳng hề sai sót.
“Ngươi đừng có đi, có phải quận chúa Thạch Lựu đáng ghét phái ngươi đến hại ta không?” Ta giơ chiếc kéo lên, ném về phía mái nhà, ai ngờ bàn tay chẳng thể nào động đậy. Còn đang cảm thấy kì lạ, ta quay đầu nhìn lại, thì ra mấy tên gia đinh đã ôm chặt lấy ta. Tiểu Thúy quỳ một bên khóc ngất, miệng cô bé mấp máy dường như đang nói điều gì.
Nhìn khẩu hình của cô bé mãi một hồi, ta mới nhận ra Tiểu Thúy đang nói rằng: “Tiểu thư, người đừng có nghĩ quẩn.”
“Ta…” Ta vừa định lên tiếng giải thích, mẫu thân liền xông lại, ôm lấy ta vào lòng, bật khóc thảm thiết.
Đám gia đình dùng sức bóp chặt lấy bàn tay khiến ta đau nhói. Cuối cùng họ cũng đoạt được chiếc kéo từ tay ta. Mẫu thân bộ dạng thất thần, chỉ khẽ làm hiệu bảo đám gia đinh đưa ta về phòng. Bọn họ người nắm tay, người nắm chân, mặc cho ta thét gào đến mức nào cũng không chịu buông lỏng. Ta nhìn nét mặt tuyệt vọng của mẫu thân, nhưng bà lặng lẽ xua tay, tức thì đám gia đinh nhanh chóng hành động. Chúng đẩy ta vào phòng, đóng cửa, chạy đi lấy búa, rồi đóng đinh tất cả cửa sổ và cửa ra vào của phòng ta lại.
Ta há hốc miệng, đã hiểu được phần nào ý đồ của họ. Lần này, dù ta có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không giải nổi nỗi oan khuất, nửa đêm nửa hôm đứng trong mưa, tay cầm kéo, không biết là muốn giết người hay đ...

