Ta đứng đó say sưa ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên trước mặt. Lúc này, mặt trời đã xuyên qua khỏi lớp mây dày, toả sáng rực rỡ trên bầu trời, làm nhiệt độ ngoài trời dần tăng lên. Làn sương mờ ảo trên mặt nước ánh lên những sắc màu sặc sỡ như cầu vồng. Buổi sáng sau cơn mưa, cả phủ Tần vương trông chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.
“Cuộc sống của con hồ li chết tiệt đó đúng là không tệ chút nào, nơi này chẳng khác nào chốn thần tiên.” Ta nuốt nước miếng, trong lòng vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị.
“Mặt trời đoạn sương khói, không trung thanh tịnh, núi non nhuốm màu xanh lục. Trường An cũng chỉ có chỗ của chúng nô tài mới có thể nhìn thấy cảnh đẹp như này thôi.” Tiểu Tử nhẹ nhàng lên tiếng, rồi mỉm cười dịu dàng, từ trên người nàng ta toả ra khí chất của một người tri thư đạt lễ. Không ngờ ngay đến một nha hoàn cũng văn vẻ lai láng. Ta bất giác nhớ đến bức tranh Phượng hoàng vạn lí của Diệu, bá khí hào sảng toát ra từ bức tranh đó thực đáng ngưỡng mộ. Nay ta đến đây mới biết, ngay một người dứơi trong phủ Tần vương cũng đầy một bụng chữ, hiểu biết sâu rộng. Biểu hiện khinh đời, bất cần, phóng túng mà cuồng nhiệt thường ngày của Diệu rốt cuộc là thật hay giả? Chàng… rốt cuọc là một con người như thế nào?
“Phủ Tần vương tuy rằng không náo nhiệt như hoàng cung, nhưng lại có sự tiêu diêu tự tại của vùng thôn dã. Ngọc cô nương nếu yêu thích, hãy ở lại đây thêm vài ngày, đoán chắc Vương gia sẽ rất vui vẻ.” Tiểu Thanh mỉm cười hân hoan. Ta hắng giọng, vội vã thu lại tâm tư khi nãy. Chàng là người thế nào cũng được, nếu hồ li lại để con người dễ dàng nhìn thấy hết mọi thứ của bản thân thì đâu còn là hồ li nữa.
“Tiểu Thanh tỷ tỷ… không xong rồi, Tiểu Thanh tỷ tỷ…” Trên đầu cầu bên kia, một người hớt hải chạy tới, suýt chút nữa thì đâm sầm vào ta. Ta sợ hãi, ngước mắt lên nhìn vị cô nương đầu mướt mát mồ hôi đứng trước mặt mình. Gấu váy của nàng ta cũng ướt, có lẽ nàng ta đã chạy vội tới đây, mà không kịp để tâm tới mọi thứ.
“Ngươi hoang mang gì thế, chẳng có quy củ gì hết, không nhìn thấy còn có khách đang ở đây sao? Không sợ người ta cười nhạo hả?” Tiểu Thanh mắng lại một câu.
“Mau nói đi, có chuyện gì? Ngọc cô nương cũng đâu phải người ngoài.” Tiểu Tử đứng bên chậm rãi lên tiếng.
“Dạ, là Phan công công của cung Hàm Tú đến đây nói rằng… Tô nương nương truyền lệnh Ngọc cô nương lập tức nhập cung.”
“Tô nương nương? Vương gia đã biết chuyện này hay chưa?” Tiểu Thanh dường như vô cùng cảnh giác.
“Vương gia vào cung gặp Hoàng thượng vẫn còn chưa quay về.”
“Vậy Phan công công nói thế nào?”
“Tô nương nương… hình như đang vô cùng tức giận, chỉ bảo ngài ấy dẫn người vào trong cung thôi.”
“Mau nghĩ mọi cách thông báo cho Vương gia biết chuyện này, để muộn sẽ nhỡ việc đấy. Ngọc cô nương, người hãy theo Phan công công vào cung đi, hãy cố gắng dùng mọi cách để kéo dài thời gian, tuyệt đối không được gặp Tô nương nương trước khi Tam điện hạ tới.” Tiểu Tử im lặng một hồi, sau cùng nói với ta bằng chất giọng nghiêm nghị.
Ta nắm chặt y phục, không biết có nên theo Phan công công vào cung hay không. Nhìn sắc mặt bọn họ, ta có cảm giác chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Hay là trên đường vào cung, ta tìm cơ hội lẩn đi?
“Ngọc cô nương, không biết đã chuẩn bị xong chưa, Tô nương nương không thích phải chờ lâu đâu.” Một giọng nói réo rắt chói tai, dường như mang theo nhiều áp lực, vang lại từ phía xa, khiến cả người ta sởn gai ốc.
Ta lấy hết can đảm đi theo sau Phan công công, chiếc mông của ông ta lắc trái lắc phải vô cùng điệu đà.
“Ngọc cô nương, nhất định phải đi sát theo phía sau, đừng có đi lạc giống như lần trước đấy. Nếu không, Tô nương nương trách tội thì sẽ là lỗi của một mình cô nương thôi!” Giọng ông ta vừa cao vừa chua, lời nói lại vô cùng sắc sảo khiến người ta lạnh cả sống lưng. Không ngờ ông ta lại biết ta có ý đồ lẩn mất, ta chán nản thầm rủa một câu, chỉ còn biết mỉm cười đáp lại.
Nhìn thấy ta phản ứng như vậy, ông ta cừơi rất hài lòng. Trên khuôn mặt trắng nhợt của ông ta, từng lớp phấn vẫn đang không ngừng rơi xuống. Đôi môi đỏ choét đã được tô vẽ kĩ càng mím thành một đường, vô cùng quái dị. Vị thái giám này không ngờ cũng học người khác tô son chát phấn, trông đến là buồn nôn, ta bất giác thấy tòan thân ớn lạnh ngay giữa một ngày nóng bức như hôm nay.
Lúc này mặt trời đã lên cao, nóng đến mức khiến ta choáng váng, hoa mày chóng mặt. Vị thái giám này dặn người đỡ ta lên kiệu, sau đó, chiếc kiệu thẳng tiến về phía hoàng cung.
“Ây da… mặt trời hôm nay quá gay gắt, hây à, hây à… ây dô… mưa qua trời lại ấm áp thực đúng là thích quá, hầy a, hầy a, la la la…” Ta ngồi trong kiệu chán quá nên cất tiếng hát, đồng thời cũng đưa tay lén rèm kiệu nhìn ra bên ngoài.
“Ngọc cô nương nếu như cảm thấy chán nản, có thể nghĩ trước xem lát nữa gặp Tô nương nương sẽ nói những gì.” Phan công công dừng bước nhìn sang phía ta, nét mặt nham hiểm khiến ta giật này mình. Ánh mắt của ông ta mang theo chút cổ quái chỉ có riêng ở mấy tên thái giám, thế nhưng ngoài ra trong ánh mắt này ta còn thấy cả sát khí đáng sợ. Ông ta đang nhìn ta như nhìn một con cừu non sắp bị làm thịt vậy. Ta vội vã buông rèm kh...

