“Diệp…”
“Yên tâm đi, đây cũng không phải lần đầu tiên ta ra sa trường. Hơn nữa ta vẫn một thân một mình, chẳng có bất cứ lo lắng, day dứt gì cả, cứ như vậy xuất chinh, ta sớm đã không để tâm đến sự sống chết của bản thân rồi.”
“Ngươi sẽ không xảy ra chuyện gì hết. Phụ thân ngươi yêu thương ngươi như vậy, làm sao lại nỡ để ngươi dấn thân vào nguy hiểm? Lần này đi Hồi Cốt, ngươi nhất định sẽ nắm được phần thắng.”
“Thật sao? Nếu không phải ngài ấy yêu thương ta, có lẽ người bái đường thành thân cùng nàng đã không phải là Diệu.” Diệp nói ra câu này, thái độ bình thản như không, sau đó quay mình rời đi, chẳng nhìn ta thêm bất cứ một lần nào. Nghe vậy trong lòng ta càng thấy sầu muộn. Ta bất giác nhớ lại buổi đêm đom đóm bay đầy trời đó. Diệp trước nay vốn lạnh tựa băng, thế nhưng đã vì ta mà trở nên dịu dàng, tình tứ. Còn ta thì sao, sau cùng vẫn cứ phụ tấm chân tình của hắn dành cho mình. Ta đã có Diệu, cho dù chàng là hồ li cũng được, giảo hoạt cũng đành, ta đều chẳng thể nào thôi không yêu chàng. Xin lỗi ngươi, ma đầu sát nhân…
***
“Đồ ham ăn!” Lại là giọng nói đáng ghét đó.
“Hồ li chết tiệt, chàng nhất định phải làm tổn hại danh tiết của ta trước mặt đám đông như vậy sao?”
“Lẽ nào không phải vậy sao? Lúc nãy nàng đi gặp Phụ hoàng, ngài mời nàng dùng điểm tâm, không ngờ nàng chẳng biết giữ hình tượng chút nào, ăn sạch sẽ.”
“Cái gì chứ, Phụ hoàng của chàng bây giờ vô cùng yêu thương ta đó. Chàng không biết ta khiến ngài ấy vui vẻ đến mức nào đâu, lúc này ngài đối xử với ta chẳng khác nào công chúa. Ta thấy địa vị của chàng trong lòng ngài chưa chắc đã bằng được ta đâu.” Ta đắc ý lên tiếng. Tuy rằng lúc ở điện Cam Lộ ta chẳng hiểm được ngài nói những gì, cũng không biết phải diễn tả bản thân như thế nào cho ngài hiểu, có điều, mỗi lần ta nói xong, ngài đều cười rất vui vẻ.
Diệu nghe ta nói vậy, sắc mặt sầm hẳn xuống. Lúc này ta mới nhận ra mình đã lỡ lời. Chết tiệt! Tại sao ta lại khoe khoang việc Hoàng thượng đối xử với mình tốt như thế nào trước mặt chàng chứ? Diệu là con ruột ngài, nhưng chưa bao giờ nhận được bất cứ tình yêu thương nào từ ngài cả. Để được ngài quan tâm, chàng đã không ngần ngại gây ra bao nhiêu sai lầm. Vậy mà, lúc này Hoàng đế lão gia lại yêu thương một người ngoài còn hơn cả chàng, vậy chàng sẽ buồn tủi thế nào đây?
“Đồ ham ăn, nàng ngây người làm gì thế, phải chăng biết sắp được gả cho ta, nên vui mừng đến độ đần cả người ra?” Chàng đưa tay cốc nhẹ lên đầu ta một cái.
“Ta đang nghĩ, vị Hoàng đế phụ thân chàng thực chẳng anh minh chút nào, ta đường đường một thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng, vừa dịu dàng vừa rộng lượng, đương nhiên phải được gả cho một người đàn ông trí dũng song toàn, tuấn tú phong độ mới đúng, tại sao lại có thể là một tên hồ li chỉ thích bốc phét, không biết quan tâm cũng không vĩ đại như chàng chứ?”
“Xin Phụ hoàng tha tội, những lời Phiến Nhi vừa nói đều là do vô tâm thôi!” Trước đó Diệu còn mỉm cười hân hoan, nhưng khi nghe ta nói vậy, đột nhiên chàng liền hãi hùng nhìn ra phía sau lưng ta rồi đưa lời thỉnh tội.
“Hoàng đế lão gia xin hãy tha mạng cho con, những lời con vừa nói hoàn toàn là lừa dối. Tam Điện hạ trí dũng hơn người, thông tuệ vô song, là người đàn ông tuyệt vời thiên hạ đệ nhất trước không có ai, sau này càng hiếm gặp. Hoàng thượng ngài cho con gả về cho Tam Điện hạ, Phiến Nhi vô cùng cảm kích! Đây là một quyết định anh minh của ngài, lúc nãy, con cảm thấy bản thân bất tài vô dụng, hoàn toàn không xứng đáng với Tam Điện hạ, nên mới nói không chọn lời. Xin Hoàng thượng tha mạng, Hoàng thượng anh minh, Hoàng thượng vạn tuế cát tường! Hoàng thượng ngài là đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, xin ngài…” Ta lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi, liên tha liên thiên không ngừng. Thật đúng là, lúc nãy ta vừa nói ngài không anh minh, không biết ngài nghe thấy có lôi ta ra trảm quyết không nữa.
Ta quỳ một lúc lâu chẳng dám ngẩng đầu lên, trong lòng vô cùng sợ hãi, hai chân mềm nhĩn, quỳ cũng không vững.
“Thật sao? Ta thực sự tốt đẹp như vậy à? Vì thế nên mới khiến nàng cảm thấy tự ti mỗi khi ở gần? Có điều nàng không cần phải lo, ta không chê bai nàng đâu. Tuy rằng nàng có hơi ngốc nghếch, ngô nghê, hình tượng và tính cách hơi kém, có điều con người ta khá là qua loa, cố gắng một chút, coi như cho nàng món hời lớn cũng được.” Trên đầu truyền xuống giọng nói vừa hớn hở, vừa đang cố gắng kìm nén tiếng cười. Lát sau, dường như chàng chẳng thể nhịn thêm được nữa, liền bật cười
thành tiếng.
“NAM CUNG DIỆU!” Ta nắm chặt bfn tay, nghiến răng nghiến lợi
ngẩng đầu, liền bắt gặp khuôn mặt đang cười nhăn nhở, tiểu nhân đắc chí của chàng. Tại sao ta lại ngốc nghếch như vậy chứ, lại để cho tên hồ li thối tha này lừa gạt?
“Gọi tên tướng công nàng cũng không cần phải hứng khởi như thế đâu. Dù ta biết nàng yêu ta bằng tất cả sinh mệnh của mình.” Ta trợn mắt nhẫn nhịn.
“Nàng có thể bình thân rồi, vẫn còn chưa bái đường, nàng đã quỳ trước mặt ta, ta không mắc lừa đâu.” Tên hồ li chết tiệt, lại còn dám đem ta ra làm trò cười. Trong lòng ta tức giận vô cùng, tức giận đứng bật dậy. Nhưng không biết có phải do khi nãy quá căng thẳng hay không mà chân ta mềm nhũn, ta lại ngã bệt xuống.
“Còn không đỡ ta đứng dậy!” Ta bực bội cất lời. Thật là quá đáng, dám ăn hiếp người ta đến mức độ này!
“Không biết thế này có được coi là biết quan tâm, chiều chuộng hay không nữa?” Diệu ghé sát lại chỗ ta, không hề kéo ta lên, mà ngồi xổm xuống, bế bổng ta dậy luôn. Hơi thở của chàng phả vào khuôn mặt, nong nóng, ươn ướt, vô cùng ám muội.
“Này, chàng làm cái gì thế? Hồ li chết tiệt, ...

