“Đừng có động đậy linh tinh, ta bế nương tử của mình, ai dám dị nghị chứ? Nàng phải làm quen dần đi, sau này ta sẽ bế nàng cả cuộc đời đó!” Chàng bật cười nói. Ta nằm trong vòng tay của chàng, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy thân hình cao lớn của chàng đã che đi ánh mặt trời, lại đang ở vị trí ngược sáng nên ta chỉ có thể nhìn được khuôn mặt hân hoan, tuấn tú của chàng. Ta lặng người đi ngắm chàng, khuôn mặt tuấn tú, chiếc cằm kiên nghị, chàng đẹp như một pho tượng. Phần má ta ép sát vào lồng ngực của chàng, nghe nhịp tim chàng đập từng hồi rộn ràng. Cả cuộc đời… đây chính là lời hứa mà chàng dành cho ta sao?
Cơn gió mùa hạ mát mẻ mang theo cả hương thơm thanh ngọt của lá sen. Diệu bế ta đi dọc theo con đường trải đá bạch ngọc. Suốt chặng đường đó, đám cung nữ, thái giám và thị vệ nhìn theo chúng ta bằng ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ, thậm chí còn có cả khinh bỉ, coi thường. Thế nhưng ta không hề để tâm, Diệu cũng hoàn toàn phớt lờ.
Ta nép sát vào chàng, từ từ nhắm mắt lại, thời tiết này, nếu có thể nằm trong vòng tay chàng, ngủ một giấc, nhất định sẽ có được một giấc mộng tuyệt đẹp. Ta nhắm mắt tận hưởng cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc. Trước kia, ta chưa bao giờ dám mơ tưởng hão huyền rằng một ngày nào đó bản thân sẽ được nằm trong một vòng tay âu yếm, vững trãi như vậy. Trước giờ ta chưa bao giờ nói cho chàng biết, kể từ khi quen chàng, ta không còn tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng giữa đêm khuya như trước kia, cũng không còn phải lo lắng có người giàu có nào ác ý thả chó dữ đuổi theo mỗi khi ta ăn trộm. Bởi vì, có chàng ở bên, ta cảm thấy đó là sự an toàn, niềm hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời mình.
Diệu, ta đã bao giờ nói cho chàng nghe, ta yêu chàng, ta thực sự, thực sự vô cùng yêu chàng!
Cứ mong ngóng như vậy trong vui vẻ, ta cuối cùng đã chờ được tới ngày xuất giá.
“Tiểu thư, người đừng động đậy, hôm nay không được mắc lỗi, thiếu sót đôi chút thôi là sẽ không cát tường đâu.” Không biết là Tiểu Thuý xuất giá hay là ta xuất giá nữa, cô bé bận rộn, hân hoan, dường như còn vui mừng hơn cả ta. Chỉ mỗi mẫu thân ta là khóc than thút thít, như thể ta một đi không trở lại vậy.
“Nặng quá đi, sao ta có cảm giác mấy thứ trang sức nặng nề này khiến cổ ta ngắn hẳn lại thế?”
“Điều đó là đương nhiên, những thứ trang sức này đều được làm từ vàng thật mà. Đôi trâm song phượng Túy Hỷ này do tiệm trang sức nổi tiếng nhất Trường An tạo nê, phía trên còn có phỉ thúy ngàn năm, trân châu Bắc Hải, chỉ riêng thứ này thôi đã tốn mấy ngàn lạng bạc rồi. Tam Điện hạ đúng là người hào phóng! Tiểu thư, bất cứ món trang sức nào trên đầu người cũng đều có giá trị cả vạn lạng vàng đó.”
“Oa! Bộ y phục này lại nặng thế, phải chăng cũng rất đắt tiền?” Đừng trách ta tham lam, đây chỉ là thói quen nghề nghiệp thôi.
“Đương nhiên rồi, những hình thêu trên đó đều được thêu bằng sợi vàng thật. Tất cả đều là bảo thạch của Tây Vực đó.” Ta nghe Tiểu Thuý nói, bất giác nuốt nước miếng. Đợi đến đêm, ta sẽ trộm chúng, chắc chắn là phát tài rồi. Mới nghĩ đến đây, ta đột nhiên sực tỉnh, trộm gì mà trộm, đây rõ ràng là y phục của ta mà. Ta lật đi lật lại bộ y phục, càng xem lại càng hân hoan, hứng khởi.
“Tiểu thư, đừng nhìn nữa, đến giờ lành rồi!”
“Ta vẫn còn cưa ăn gì mà.”
“Bây giờ người vẫn chưa được ăn gì đâu.” Tại sao lại không thể ăn chứ? Ta trang điểm chải chuốt từ sáng sớm đến giờ, bụng đang kêu òng ọc vì đói. Tiểu Thuý chẳng để tâm đến lời than thở của ta, đẩy ta nhanh chóng vào kiệu.
“Này, lúc nào thì ta có thể ăn được đây hả?” Lúc ta ngồi vào trong kiệu hoa, trong lòng càng nghĩ càng phiền não, bất giác lên tiếng hỏi.
“Đợi khi được đưa vào động phòng, tân lang chiêu đãi xong khách khứa, thì có thể ăn uống cùng cô nương thôi.” Một vị ma ma đứng ngoài kiệu đáp lại.
“Vậy đến lúc nào mới có thể vào động phòng chứ?” Ta đưa tay lau mũi, hắt hơi liên hồi vì hít phải bụi phấn trang điểm.
“Đợi bái đường xong là được đưa vào động phòng.”
“Vậy lúc nào thì sẽ bái đường.”
“Đợi… đến… nơi… rồi… thì… có … thể… bái… đường…” Vị ma ma đứng ngoài kiệu có vẻ rất chán nản khi phải trả lời những câu hỏi vô vị của ta. Ta đưa tay xoa bụng, kéo khăn che mặt xuống rồi bắt đầu nhẩm đếm cừu. Đói chết rồi, tại sao tân nương lại phải để bụng đói lên kiệu hoa không thể ăn uống no say rồi mới xuất giá à?
“Tiểu thư, tiểu thư, mau tỉnh lại đi! Mau tỉnh lại đi!” Không biết ta đã đếm được bao nhiêu con cừu, đến sau cùng, thì tựa đầu vào thành kiệu làm một giấc. Còn đang say sưa giấc nồng đột nhiên có tiếng người gọi ta dậy. Ta mơ mơ màng màng mở mắt, qua chiếc khăn che mặt, ta thấy một bàn tay đưa về phía mình, chờ đợi giữa không trung.
Thôi chết! Không biết ta đã ngủ bao lâu rồi? Không phải là Diệu đã đợi ta xuống kiệu từ nãy đến giờ chứ? Ta cúi đầu, đưa tay cho chàng. Qua chiếc khăn che mặt, ta thực sự không nhìn rõ được nét mặt chàng, có điều chỉ đoán thôi ta cũng khẳng định thái độ của chàng lúc này không thân thiện cho mấy. Ta ngoan ngoãn theo chàng ra khỏi kiệu, chân còn chưa chạm đất, đã cảm thấy hoa mày chóng mặt, thì ra chàng đã đưa tay bế bổng ta lên.
“Ngọc Phiến Nhi, có phải nàng kiếp trước là heo không, ngồi trong kiệu mà cũng có thể ngủ được?” Chàng nghiến răng thì thầm những lời trách móc. Chắc chàng rất giận vì không thể sửa được tật xấu của ta.
“Hôm nay, trời còn chưa sáng đã phải dậy trang điểm. Chàng biết đó ta vẫn còn chưa ngủ đủ giấc. Hơn nữa, từ sáng sớm đến giờ, ta thậm chí còn chưa ăn gì vào bụng. Ta vừa đói vừa buồn ngủ, ta thấy mình không phải ngủ gật đâu mà là thiếp đi vì đói đấy!”
Ta vén khăn che mặt, ngẩng đầu...

