“vậy được, nhân lúc bọn họ vẫn còn đang ăn uống no say, chúng ta sẽ đi cả đêm để rời khỏi thành Trường An.”
“Lão đại, chúng ta sẽ không quay lại căn miếu hoang tại phố Tây nữa sao?” Nhắc đến ngôi nhà của chúng ta nhiều năm nay, Quả Quả có phần lưu luyến.
“Sau này có cơ hội, chúng ta vẫn còn có thể tới đó mà, bây giờ lão đại đưa các đệ đi du sơn ngoạn thủy, ăn xin khắp thiên hạ được không? Ta đảm bảo, ta có cơm ăn, nhất định không để các đệ phải húp cháo!”
“Lời đảm bảo của lão đại xưa nay chẳng bao giờ đáng tin cả!” Bốn đứa nhóc vừa lẩm bẩm, vừa cùng ta trèo tường trốn đi.
***
“Lão đại, cửa thành cao quá, bọn đệ không trèo qua được.” Qua Qua vừa đi theo ta, vừa cho ngón tay béo múp vào miệng mút mát, cằn nhằn.
“Ai bảo các đệ phải trèo qua đó, hàng ngày các đệ giúp Diệu đi thu thập tin tức, đã từng nghe ở thành Trường An này có mật đạo nào không?” Mật đạo trong giếng cổ ở hoàng cung mà lần trước ta và Diệp rơi xuống, đã đưa chúng ta tới thẳng Hoa Sơn. Sau đó nhờ sự trợ giúp của Tinh Thích, ta biết thêm có mật đạo đi từ phường bạc Trường Lạc, ngoại thành Trường An về thẳng phủ Thừa tướng của ta. Nếu ta đoán không nhầm, ở đây nhất định còn có một mật đạo khác dẫn thẳng tới Mạc Bắc ở quan ngoại xa xôi.
“Đệ chưa từng nghe nói đến. Thế nào được gọi là mật đạo?” Quả Quả mặt mày ngơ ngác.
“Đệ có nghe một tên ăn mày nói, ở gần cổng thành có một miệng giếng cổ rất kì lạ, có lần bọn họ bất cẩn rơi xuống đó, kết quả đi mãi đi mãi, không ngờ lại đi ra được ngoại thành.” Hoa Hoa lớn tuổi nhất trong số bốn đứa trẻ, nên nói chuyện cũng hiểu biết và rành rọt hơn.
“Vậy thì chính là chỗ đó rồi, chúng ta lập tức đi về phía cổng thành phía Bắc thôi. Nơi đó rất gần với hoàng cung, chúng ta phải cẩn thận đám ngự lâm quân đấy!” Ta dắt theo bọn trẻ đi về phía Bắc thành. Tuy rằng biết đi bộ như vậy, mà muốn đi đến trước đội quân của Diệp để ngăn cản mọi việc xảy ra là điều không thể, thế nhưng ta vẫn cứ phải đánh cược một lần, ta không thể để Diệp chết như vậy được. Điều quan trọng hơn là… ta không muốn Diệu sau này phải hối hận vì những quyết định sai lầm của mình.
Vầng trăng trên cao, mờ ảo, mơ màng. Ta nhìn những ngọn đèn lưu ly lung linh trước vương phủ một lần sau cùng, nơi đó đang được ánh sáng ảo diệu, hòa lẫn với ánh trăng cùng làn sương dịu nhẹ bao phủ.
“Hồ li thối tha!” Ta khẽ thốt lên một câu, nhưng không còn nghiến răng nghiến lợi như trước kia nữa. Trước đó một canh giờ, ta còn tưởng mình chính là một tân nương hạnh phúc nhất thiên hạ này, thế nhưng vừa chớp mắt một cái, mới phát hiện tất cả chẳng qua chỉ là một giấc mộng. Nhớ lại những ngày gặp mặt đầu tiên, chàng chủ động làm quen với ta, thì ra tất cả đều đã được lên kế hoạch từ trước. Rồi những sớm những chiều cùng sánh vai nhau tiếp đó, ta vẫn luôn tưởng rằng là thật, thế nhưng chính chàng đã lên tiếng xác nhận tất cả chỉ là giả dối. Ngọc Phiến Nhi, thế gian này còn có người nào hoang đường, ngốc nghếch hơn mày nữa không?
Đới au khi cứu được Diệp, ta sẽ đưa bọn Hoa Hoa tiếp tục đi ăn xin, chẳng quay lại cái nơi chán ghét này thêm nữa. Nào là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng, nào là Vương phi, lão nương ta giờ thì chẳng còn gì tiếc nuối. Nam Cung Diệu, ta cũng chẳng tiếc nuối gì chàng, một mình ta làm ăn xin, sống rất ổn, chẳng cần phải nhìn sắc mặt của đám Hoàng thượng, phi tử trong cung mà sống qua ngày thêm nữa.
Thành Trường An dưới bóng đêm mịt mùng buồn bã, cô liêu, quạnh vắng. Tạm biệt thành Trường An mà xưa nay ta vẫn luôn coi là quê hương của mình. Tạm biệt Nam Cung Diệu.
“Hiện nay chúng ta bắt đầu hành tẩu giang hồ, tất cả đều phải phấn chấn tinh thần lên!” Ta gõ mạnh lên đầu Hoa Hoa, mở miệng thốt ra vài lời hào sảng.
Hoa Hoa liên tục xoa đầu, nhìn ta đầy uất ức. Bọn Qua Qua, Quả Quả lập tức đứng cách xa ta một đoạn để tránh ta bất ngờ lại gõ lên người bọn chúng. Ta mỉm cười rồi bước thẳng lên phía trước. Cho tới khi đến cổng phía bắc, lúc này trái tim ta mới đau đớn như bị búa đập, dao đâm, cứ như thể ai đó đang muốn xé ta thành hai mảnh, hòng chia lìa thể xác và linh hồn.
Trường An, ta cảm thấy, ta đã đánh mất thứ quan trọng nhất của mình rồi…
Chương 27: Đơn độc tiến vào vạn dặm đại mạc
Đêm tối đen như mực. Vầng trăng mờ ảo treo giữa bầu trời, mang theo thứ sắc màu ma mị. Hương trúc thanh khiết thoang thoảng trong không gian, vừa quen thuộc lại vừa nhuốm mùi nguy hiểm.
“Lão đại, tại sao tỷ dừng lại thế?”
“Mùi hương này…”
Hương trúc, hình như ta đã ngửi thấy mùi hương này ở đâu rồi thì phải? Thì ra là ngài.
Ta vội vã ngẩng đầu, người đàn ông ở trong bóng tối, mái tóc đen nháy như màn đêm, lớp y phục bằng tơ lụa nhẹ nhàng bay trong gió, uyển chuyển như dòng nước uốn lượn lại mơ màng như ánh trăng. Ngài từ từ ngẩng đầu, thần sắc trong ánh mắt khiến cho hồng trần vạn trượng dường như cũng nhạt nhòa phai dấu.
“Tinh Thích!”
“Ta phải chăng quá đỗi may mắn, khi nàng không hề quên mất tên của ta?” Giọng ngài nhẹ nhàng như băng tuyết lặng thầm tan chảy, nhưng lại chẳng có chút cảm xúc gì.
“Ta cũng nên gửi lời chúc mừng tới nàng. À không đúng, nàng giờ đã là Vương phi, tại sao lại rời khỏi thành Trường An vào giữa đêm tân hôn của mình vậy. Không phải nàng định đi thông báo tin tức cho Nam Cung Diệp đấy chứ?”
Trái tim ta thắt lại, liền kéo bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo ra phía sau lưng mình. Người đàn ông toàn thân toát lên vẻ quái dị này cứ thầm lặng như một bông hoa nở giữa đêm đen khuya khoắt, toàn thân to...

