“Tất cả trốn vào trong xe, không được ra ngoài, nằm xuống!” Giọng ta tan trong cát vàng. Bốn bề giờ mù mịt, ánh mặt trời dần tan biến mất. Trong tối tăm, ta chỉ còn biết ôm chặt lấy một thân cây khô để không bị gió cuốn đi. Nhưng cơn gió mạnh đó không ngừng xô kéo, cát trong không khí gần như khiến ta tắt thở.
Vào khoảnh khắc sắp ngất đi, ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất là không được buông tay, nhất định không được. Ta ôm chặt vòng tay hơn, để mặc cơn bão cát vây lấy mình, gió điên cuồng cuốn giằng xé bản thân…
…
“Ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể nào làm hại đến nàng. Ta có thể coi thường mọi thứ tình cảm trong cuộc đời, nhưng mãi mãi không thể không yêu nàng. Ta yêu nàng!”
“Cô nương hung dữ như nàng, ngoại trừ ra ra còn ai dám lấy nàng chứ?”
“Đừng động đậy, ta bế tân nương tử của ta, ai dám đưa lời dị nghị nào? Nàng phải từ từ làm quen đi, sau này ta sẽ ôm nàng cả một đời đấy!”
“Xuất giá tòng phu, tướng công nói, nàng không được phép cãi lại!”
…
“Ngay từ ban đầu, con đã không hề yêu thích nàng ta. Lúc này tiếp cận nàng, để nàng yêu con, đều là vì muốn ngăn cản nàng ta nhập cung, không muốn để cho Ngọc Tiến Hiền đạt được mục đích. Đợi đến khi con giành được thiên hạ Đại Kỳ, đương nhiên sẽ từ bỏ nàng ta, cho Liễu Nhi một danh phận.”
“Không từ thủ đoạn, không được mềm lòng, không được để lại hậu họa.”
…
Giọng Diệu, hình bóng chàng mơ ảo hiện ra trước mặt, ta muốn nhìn nhưng lại chẳng thể nhìn cho rõ được. Quá đau đớn, quá lạnh lẽo, ta chẳng khác nào một thứ đồ chơi đang dần bị xé tan, toàn thân dâng cảm giác đau đớn, rã rời.
“Phiến Nhi, Phiến Nhi… Ngọc Phiến Nhi!”
Là tiếng gọi của Diệp sao? Hay là ta vẫn còn đang nằm mơ? Hắn lúc này đang nhìn về phía ta, cong miệng mỉm cười, ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu đậm. Thế nhưng chỉ trong tích tắc, đột nhiên hắn nhun nhúm khuôn mặt, đưa tay, bóp chặt lấy cổ ta. Xin đừng, Diệp, ta là Ngọc Phiến Nhi, ngươi không nhận ra ta sao? Đừng giết ta…
***
“Đồ ham ăn, đồ ham ăn! Cô nương đáng ghét? Mau tỉnh lại đi, đừng ngủ thêm nữa! nàng thực sự cho rằng ta yêu nàng hay sao? Chỉ với thân phận ăn mày thấp kém của nàng mà cứ nghĩ ta sẽ yêu nàng sao? Nàng chẳng qua chỉ là một tên ăn mày trộm gà trộm chó mà ta thì căm ghét nhất là mấy tên trộm…” Diệu nở nụ cười quyến rũ của loài hồ li, càng lúc càng bước thật xa. Trái tim ta, dường như cũng đi theo bóng hình chàng mà không còn thuộc về bản thân mình nữa.
***
“Ngươi thực sự tưởng rằng ngươi là Ngọc Phiến Nhi sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một tên ăn mày thối tha không phụ mẫu, không ai cần ở phố Tây. Ăn mày thì cả đời chẳng thể trở thành công chúa, ăn mày, cả đời sẽ chỉ là ăn mày thôi!”
Ta nhìn thấy bản thân… à không, là Ngọc Phiến Nhi. Nàng nhìn ta mỉm cười nhạo báng. Hơn nữa nàng còn đang nắm tay Diệu bước đi, ánh mắt nhìn ta hiện rõ nét khinh bỉ. Nét mặt đó giống như trước kia, khi ta bị vứt ra ngoài cửa nhà phú hộ. Bọn họ nhìn ta, như nhìn một hạt cát bé nhỏ, vô dụng, dường như ta sẽ nhanh chóng tan biến giữa hồng trần mênh mang không để lại dấu vết nào cả.
***
Ngọc Phiến Nhi, mày chẳng qua chỉ là một tên trộm đã cướp đi thân xác của người ta. Thân phận này do mày trộm về được, nhưng hạnh phúc của người ta mày chẳng thể nào có được. Đến sau cùng, tất cả đều là ước nguyện riêng của mày thôi. Từ nhỏ đến lớn, chẳng có ai thèm chú ý đến mày, mọi người đều khinh bỉ, căm ghét mày. Cả cuộc đời này, mày vĩnh viễn chỉ biết đứng xa mà ngưỡng mộ những đứa trẻ khác có phụ mẫu yêu thương, chăm sóc, ngưỡng mộ những tiểu thư nhà giàu có thể thướt tha xinh đẹp. Mày trộm bánh bao về ăn, mày trộm trang sức về đeo, mày lén lút học theo cử chỉ hành động của họ, thế nhưng mày cũng chỉ là Đông Thi*, vừa kệch cỡm lại vừa nực cười. Mày rõ ràng ghen tị, rõ ràng muốn có tất cả những thứ đó, vậy mà lúc nào cũng tỏ ra không cần, lúc nào cũng coi mọi thứ như chẳng đáng một xu. Mày dùng cách ngu ngốc nhất để bảo vệ chút lòng tự tôn bé nhỏ, lại quên mất rằng một ăn mày tay không chẳng đủ tư cách để có được sự tôn nghiêm. Mày thậm chí còn khát khao tình yêu, sau cùng chẳng qua cũng chỉ là thứ đồ chơi rẻ tiền trong tay người khác.
Đông Thi là nhân vật ở cùng thời cùng thôn với Tây Thi, tướng mạo xấu xí, luôn luôn bắt chước theo Tây Thi để được mọi người ngưỡng mộ yêu quý. Thế nhưng, càng bắt chước nàng ta lại càng trở nên kệch cỡm, đáng cười.
Trái tim ta đau đớn đến mức chết đi sống lại. Lúc này ta chỉ muốn chôn vùi trái tim mình trong đêm đen, vĩnh viễn chẳng cần nhìn thấy mặt trời nữa. thì ra, cuộc đời của Ngọc Phiến Nhi này chẳng qua cũng chỉ là một trò cười không hơn không kém. Mà không… ta không phải là Ngọc Phiến Nhi, ta chẳng qua chỉ là một tên ăn mày khốn kiếp. Thế nhưng lúc này, ta thậm chí còn chẳng làm được ăn mày nữa, ta chẳng thể quay về, cũng chẳng còn là mình của trước kia…
***
“Lão đại!”
“Lão đại… lão đại, tỷ tuyệt đói không thể chết được, mọi người hãy giúp ta lay tỷ ấy đi.”
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên bên tai ta không ngừng. Là ai đang gọi ta? Đừng đẩy, ta đau quá đi mất! Mấy tiếng “lão đại” càng lúc càng gần, khiến đôi tai của ta như sắp nổ tung rồi. Là ai đang lay người ta? Đừng lay nữa, ta giờ rất buồn ngủ, thực sự chỉ muốn ngủ một giấc đã đời. Thế nhưng mấy tên nhóc đó quyết không cho ta hoàn thành tâm nguyện. Chúng lay người ta thật mạnh, lại hò hét ầm ĩ, khiến ta không thể nào không tỉnh dậy.
“Lão đại! Oa!” ta vừa mới mở mắt đã nhìn thấy bốn cái đầu bé xinh chụm lại. Tám bàn tay đang dụi mấy đô...

