Trái tim ta lại nhói đau rỉ máu, thậm chí ta chẳng còn muốn nói thêm bất cứ lời nào.
“Đây là đồ của huynh, trả lại cho huynh đấy.” Ta nhét miếng ngọc bội vào tay Tuyết Thần, rồi quay người vội vã chạy ra khỏi căn miếu hoang. Lúc này, ta thực sự chỉ sợ nếu như chạy chậm quá, mọi người sẽ nhìn thấy bộ dạng khóc lóc thê thảm của mình. Bên ngoài căn miếu, không biết trời đã đổ mưa từ lúc nào. Trong màn mưa, đôi mắt ta nhòe lệ, trái tim không ngừng đau đớn từng cơn, cứ thế ta chạy mãi, chạy mãi.
Chương 6: Đời người nếu được như lúc đầu
“Lão gia, tiểu thư khóa cửa trong phòng rất lâu rồi.” Giọng Tiểu Thúy bên ngoài khẽ vang lên. Ta lúc này đang vùi đầu trong chăn, miệng không ngừng nhai những trái anh đào đỏ thẫm. Làm tiểu thư nhà giàu thực quá tốt, ngay đầu xuân đã có thể nằm thảnh thơi trên giường, thưởng thức hoa quả tươi ngon, hơn nữa ăn nhiều bẩn tay lại có thể lau ngay vào chăn gối. Ta đưa mắt nhìn quanh giường, cảnh tượng như một bãi chiến trường. Vỏ hạt dưa rơi khắp mặt bàn, mặt ghế, dưới đất bình rượu bị vứt lăn lóc, còn ta thì đầu bù tóc rối nằm khểnh trên giường.
Ta nhớ lại, hình như tối qua lúc về đến phủ, ta liền nhốt mình trong căn phòng rồi không ngừng khóc lóc, khóc đến khi đói bụng liền đi khắp phòng tìm kiếm đồ ăn. Thế nên hôm nay mọi thứ mới thành ra bộ dạng như này. Phụ thân ta, Ngọc Thừa tướng, khi biết con gái bảo bối phải chịu uất ức thì đặc biệt lo lắng. Người thậm chí cứ đứng mãi bên ngoài, không dám bước vào trong, chỉ dịu dàng đưa lời khuyên nhủ.
“Ta nói này Phiến Nhi, con mau mở cửa cho phụ thân xem nào.”
“Phiến Nhi à, con mãi không chịu ra ngoài, nhất định đói bụng lắm rồi phải không?”
“Hầy…” Ta than dài một tiếng, đưa tay xoa bụng, lúc này phải nói là ta đang no chết đi được mới đúng.
Hóa bi thương thành hành động ăn uống chính là tôn chỉ trước giờ chưa từng thay đổi của ta. Đợi sau khi ăn no, tinh thần thoải mái ta sẽ thấy tỉnh táo hơn nhiều. Suốt từ sáng hôm qua tới bây giờ, ta đã bị Tuyết Thần bỏ rơi đúng mười hai canh giờ. Thế nhưng suy cho cùng, lần này cũng chỉ được coi là thất bại trong yêu thầm nhớ trộm mà thôi. Trước kia, ta chỉ là một nha đầu ăn mày, bây giờ ta đã trở thành thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng. Cô nương Thức Cầm kia chim sa cá lặn thì ta cũng hoa nhường nguyệt thẹn. Nàng ta biết tặng ngọc bội, thì ta không thể tặng vàng bạc hay sao? Hai người họ là chỗ quen biết cũ, vậy chúng ta dù thế nào cũng có thể được coi là kết giao sinh tử. Nói không chừng, ta mà cố gắng thêm lần nữa thì chưa chắc đã thua. Nghĩ đến bản thân là một nhành hoa đẹp tại căn miếu hoang, một số ăn mày thần trộm có tiền đồ nhất thành Trường An, chẳng có lí gì ta lại để một người con gái lai lịch không rõ, chỉ đẹp hơn ta vài phần, cao quý hơn ta đôi chút đánh bại. Sauk hi nghĩ thông mọi chuyện, tâm trạng ta cũng dần trở nên thoải mái. Ngay đến chất giọng như gà trống của Ngọc Thừa tướng ta nghe cũng thấy thuận tai lạ thường.
Cọt kẹt… Ta đẩy cửa phòng ra. Bên ngoài toàn bộ nha hoàn lớn nhỏ, quản gia, còn có cả người phụ thân Thừa tướng cao sang, đại phu nhân, nhị phu nhân, thậm chí đến cả tam phu nhân, thân mẫu của ta đã tới. Tất cả đều nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng quan tâm. Khi thấy ta cuối cùng cũng chịu mở cửa phòng, tam phu nhân chợt thét lên một tiếng: “Con của ta à…” Sau đó, bà ôm chầm lấy ta khóc mãi không thôi. Nhị phu nhân cầm chuỗi tràng hạt niệm a di đà Phật luôn miệng. Ngọc Thừa tướng thì không ngừng trách mắng đám kẻ hầu người hạ, tại sao không hoàn thành nhiệm vụ. Còn Tiểu Thúy đứng run rẩy một bên nghe lời trách phạt.
Chỉ có đại phu nhân là người bình tĩnh nhất, nhẹ nhàng dặn dò kẻ dưới đi chuẩn bị nước tắm cho ta. Lúc ta tắm rửa xong, thay một bộ y phục thêu hoa nạm ngọc, liền cảm thấy toàn thân cực kỳ sảng khoái. Đám đại phu sau khi bắt mạch cho ta liền lũ lượt kéo nhau đi kê đơn, sắc thuốc. Họ nói ta nửa đêm bị kẻ xấu bắt cóc, nên bị kinh sợ hãi hung, dặn ta phải nghỉ ngơi và ra ngoài đi lại nhiều cho thư giãn gân cốt. Nhờ có lời dặn đó của đại phu, càng có nhiều cơ hội ra khỏi phủ để chơi. Thế nhưng lại có điều phiền phức khác ập tới. Đó chính là việc bây giờ mỗi khi ra ngoài, ngoại trừ Tiểu Thúy theo hầu, sẽ có thêm không ít thị vệ, gia định đi theo bảo vệ.
Mấy đứa nhóc Qua Qua, Quả Quả, Hoa Hoa, Thảo Thảo quả thực thông minh, mỗi lần ta xuất hiện tại phố Tây, chúng đều nhanh chóng tìm được. Ta cũng nhân cơ hội mà đưa cho chúng ít ngân lượng, để chúng có thể sống thoải mái hơn đôi chút. ‘Kẻ có tiền là lão gia’, câu nói này không sai chút nào. Sau đó ít lâu ta thậm chí còn nghe nói, ngay đến Thảo Thảo bé tuổi nhất cũng đã trở thành lão đại trong đám tiểu ăn mày. Ưu điểm lớn nhất của đám ăn mày này chính là mạng lưới thông tin rộng, thiết lập được nhiều mối quan hệ, vì thế nếu sau này ta muốn lập bang phái nhỏ chuyện thu thập tình báo cho đám nhân sĩ trong giang hồ, chắc sẽ làm ăn rất phát đạt.
***
Sau một thời gian, vì muốn ta có thêm tư chất cao quý, phụ thân đã đưa ta đến nhà một vị biểu ca có học vấn để học tập.
“Thời gian như tiễn, tuổi xuân như bay, đời người thực chẳng khác gì một giấc mộng ngắn ngủi, vừa chớp mắt đã trôi đi, hầy…” Ta nhìn đám hoa cỏ trước mặt, trong lòng không khỏi thương xót cảnh xuân tuy rực rỡ, tươi sáng nhưng lại vô cùng ngắn ngủi. Trên tay cầm một chiếc túi vải rách nát, ta buồn bã nhặt từng cánh hoa nhỏ nhét vào trong đó.
“Á… Phiến Nhi, muội đang làm gì thế?” Biểu ca của ta, Đồ Thủy Sinh, Đồ đại nhân hiện đương giữ chức Thái Tử thiếu bảo, trợn mắt nhìn về phía ta. Tuy chúng ta là quan hệ biểu ca biểu muội, nhưng ngài lớn tuổi hơn ta khá nhiều, giờ đã gần ba mươi. Nghe nói tiểu thiếp của ngài, Đào A Nư...

