“Biểu ca Thủy Sinh, những cành hoa chiếc là này không phải vật vô tri, vô tình, nếu đem chúng chôn dưới bùn đất, chúng sẽ trở thành thứ phân bón hảo hạng.” Nói rồi, ta bắt đầu bới đất một cách thô bạo để chôn hoa. Chôn xong còn dùng chân đạp hai cái lên trên để đất nén chặt hơn. Biểu ca Thủy Sinh nhìn ta, nuốt nước miếng liên tục, xem ra có vẻ cực kỳ căng thẳng. Nhưng ngài căng thẳng cái gì chứ, ta cũng đâu phải không thèm nói chuyện với ngài?
“Này, cha muội bảo muội đến chỗ ta để học thơ…”
“Dạ đúng thế, phụ thân muội rất hy vọng muội có thể trở thành một vị tiểu thư khuê các thực sự. Bây giờ không phải muội đang nỗ lực bồi dưỡng tố chất của một khuê nữ hiền thục hay sao?” Biểu ca thấy đấy, đất đã đào xong, hoa đã chôn rồi, thơ cũng ngâm luôn, nay ta chẳng phải đã là một thiên kim tiểu thư nho nhã à?
“Phiến Nhi à, bụng đầy văn thơ, tự thân sẽ phát ra, khí chất ở đây phải được bồi dưỡng và phát tiết từ bên trong tâm hồn chứ không phải cứ chôn hoa là có thể trở thành một khuê nữ thực thụ. Phụ thân muội hi vọng muội đến phủ ta để bồi dưỡng khí chất cao sang. Chỉ còn một tháng nữa là đến sinh nhật của muội rồi. Đến lúc đó tất cả văn võ bá quan trong triều sẽ tới, muội cứ thế này…”
“Nếu không thì, muội chôn luôn cái cây này được không?” Ta liền vớ lấy chiếc xẻng định hành động, thấy vậy biểu ca Thủy Sinh ngây lập tức bước tới đứng chắn trước mặt ta, cả khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi.
“Không làm thế được đâu, biểu muội, cây này là do thánh thượng ban tặng cho ta, muội nhất định không được làm thế. Biểu muội, muội sắp dỡ hết cả hoa viên này ra rồi. Ta thấy muội đã khá mệt. Xin muội đừng có giày vò đám hoa cỏ trong hoa viên nhà ta nữa.”
“Nhưng mà, nếu muội không trở thành tiểu thư khuê các có khí chất…”
“Muội cứ an tâm, biểu muội là người độc nhất vô nhị, chỉ có trên trời, dưới đất không thấy, chắc chắn khí chất xuất chúng, tài trí hơn người, một thiên kim tiểu thư ngàn người có một. Về phía Thừa tướng, ta sẽ bẩm báo thành thực khí chất trác tuyệt, độc đáo của biểu muội.” Ngài nhìn ta bằng ánh mắt thận trọng, rồi dõng dạc và mạnh mẽ cất lời. Lúc này, ta mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Hi hi, dám đấu với ta? Thi thư ta không hiểu, nhưng các chiêu trò quỷ quái tuyệt đối không hề thiếu. Chỉ cần nghe ngóng đôi chút, ta, nhất chi hoa tại căn miếu hoang khu phố Tây, sẽ biết từ trước đến nay chỉ có ta lừa người, chứ không có chuyện có kẻ dám chọc ghẹo, đùa bỡn ta?
“Vậy… biểu ca à, có cần chôn số hoa này nữa không?”
“Không cần đâu, biểu muội, hay muội theo tam biểu tẩu học nữ công gia chánh đi.” Ngài đau xót nhìn đám hoa cỏ trong hoa viên của mình, không ngừng lắc đầu buồn khổ. Ta cũng than dài một tiếng, mấy người có tiền đúng là coi mạng người không bằng cả đám hoa cỏ vớ vẩn. “Thềm son rượu thịt thối, đường lớn lạnh thấu xương”, câu này thực chẳng sai chút nào. Tối qua, trước cửa phủ có một lão ăn mày sắp chết vì đói, vậy mà bọn họ chỉ sợ ông ta đem lại xui xẻo, mà kêu người lập tức đuổi đi. Nhìn xem lúc này, biểu ca của ta lại đang tỏ ra vô cùng đau khổ, buồn bã chỉ vì một đám hoa cỏ ngớ ngẩn. Thứ khí chất mà họ nói thực quá sức giả tạo. Để lần sau xem ta sẽ trừng trị hoa viên này như thế nào.
Có điều, thời gian đúng là quá gấp. Tháng sau đã tới sinh nhật của ta rồi. Buổi yến tiệc lần này thực sự không nhỏ chút nào. Nghe nói Hoàng thượng còn đích thân dặn dò mấy vị Hoàng tử phải tới phủ Thừa tướng tham dự, chúc mừng sinh nhật của ta nữa. Hầy, ai bảo ta là thiên kim tiểu thư của Thừa tướng cơ chứ? Vì muốn ta nổi bật giữa rất nhiều mỹ nữ, phụ thân ta đặc biêt mời người biểu ca Thái Tử thiếu bảo này đến dạy dỗ. Ngài ấy đã từng dạy cả Thái Tử, thế thì một tiểu nha đầu như ta là gì chứ. Đáng tiếc là, Thái Tử thì dễ dạy chứ ăn mày thì cực khó, ta lại hoàn toàn không có tâm trạng học mấy thứ rắc rối, phiền phức. Suốt dọc đường đi ta không ngừng lẩm bẩm một mình, vô cùng đắc ý.
Bộp! Bộp! Bộp! Vừa đi đến hành lang, ta bỗng nghe thấy phía sau truyền lại tiếng vỗ tay. Lúc quay đầu nhìn lại ta thấy một người con trai đang đứng tựa cột trái nhà. Vì vừa đi rất vội vàng lại vừa luôn miệng lẩm bẩm, hơn nữa hắn mặc một bộ y phục có màu gần giống cột nhà, nên ta đã không nhìn ra hắn. Lúc quay lại thấy hắn đứng khoanh tay ở đó từ lâu ta có chút giật mình, vì bản thân đã quá mất cảnh giác.
Ta dừng bước, trợn mắt nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ: người này từ đâu chui ra thế, sao ta không hề nghe biểu ca nhắc đến việc hôm nay có khách tới thăm?
“Thật không ngờ thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đại nhân cũng có thể làm ra những chuyện tàn sát hoa cỏ như vậy!” Giọng hắn thực chẳng khác nào tiếng đàn quyết liệt mà mạnh mẽ. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười biếng nhác, bất cần, mà nho nhã đến mê hồn. Khuôn mặt của hắn gọn gàng, tuấn tú, ánh mắt hẹp dài, hơi xếch, cùng chiếc mũi cao cao, đôi môi nhã nhặn, gợi cảm. Tất cả những điểm nhỏ đó khiến toàn thân hắn phát ra thứ khí chất ung dung, nhàn hạ. Hắn thực sự rất giống một con hổ tu luyện ngàn năm đã thành tiên vậy.
Nghe giọng điệu hắn, trong lòng ta thầm nghĩ: Không nên dây vào người lạ vẫn là thượng sách. Những người đến thăm viếng phủ biểu ca, thân phận chắc không hề nhỏ, nếu không phải là quan lớn thì cũng là hoàng thân quốc thích.
Trong chớp mắt, hắn đã vụt qua, đột ngột đứng chặn ngay trước mặt ta, nhìn ta bằng ánh mắt đùa bỡn, dò xét rồi cất giọng: “Ngọc Phiến Nhi, có đúng không?”
Ta trợn mắt. Lần này đừng có trách ta, là ngươi đã bắt chuyện với ta trước đấy!
“Hãy gọi ta là Diệu. Gia phụ là bạn hữu lâu năm với lệnh tôn, còn ta… rất hứng thú với nàng, bởi ta...

