watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5693 bình chọn
đúng là khiến người ta giật mình, sợ chết khiếp.

“Xin đại nhân cứ nói.” Diệu hiếm khi nghiêm túc như vậy.

“Lão thần…đã già rồi, chỉ có mỗi một mụn con gái là Phiến Nhi. Chuyện hôm nay coi như đã quyết, cho dù Điện hạ có nạp nó làm Chính thất hay không, mong rằng sau này Người hãy đối xử thật tốt với tiểu nữ.” Phụ thân chậm rãi cất lời. Trong khoảnh khắc ta cảm thấy phụ thân như đã già đi rất nhiều. Ngữ khí phụ thân nói cùng Diệu gần như một lời khẩn cầu, cứ như thể người đã không còn là một Thừa tướng đại nhân cao cao tại thượng, mà chỉ là một người cha, đang gửi gắm đứa con gái mà người yêu thương nhất cuộc đời.

Vào giây phút đó, ta chợt cảm thấy mắt mình cay cay.

“Hân hạnh khi được đại nhân xem trọng, sau này chúng ta đã trở thành người một nhà. Chuyện trên triều đình, ta cũng mong nhận được sự trợ giúp tích cực của nhạc phụ đạo nhân.” Diệu nhẹ nhàng đáp, ngữ khí xen lẫn chút cổ quái. Trong lòng ta chợt dâng lên một suy nghĩ…Phải chăng phụ thân của ta cùng chàng đang ngầm giao ước gì đó, nên đã quyết định bán ta?

Không khí trong phòng đột ngột lạnh giá, bốn bề nặng nề, sặc mùi âm mưu.

Ta mím chặt môi, nhớ lại nụ cười xấu xa cả Diệu, cùng câu nói ‘khổ tâm tận lực’ của Nam Cung Diệp khi nãy, đột nhiên cảm thấy toàn thân vô cùng mệt mỏi

Chương 9: Lâu thành đèn đuốc lúc đêm khuya

Bên ngoài cửa tiệm chưa đóng cửa có treo chiếc đèn. Ánh hoàng hôn chiếu lên lớp ngói xanh, rải lên khắp cả con phố Tây, ánh lên thứ ánh sáng lấp lánh. Không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc, như thể chỗ nào cũng ngấm nước vậy.

Những người sống tại khu phố Tây thuộc thành Trường An đều là người nghèo khổ, thậm chí nơi đây hội tụ đủ mọi loại người, vậy nên lúc nào cũng náo nhiệt, nhộn nhạo. Trên con phố vốn không rộng lắm, cứ đến tối là các hàng quán lại được bày ra la liệt, khiến cho các bức tường cũ kĩ đều đen sì, bóng mỡ.

“Bánh vừng thơm ngon, một văn tiền một xâu.” Tiếng rao dài thường thượt phá vỡ màn đêm hỗn tạp. Đây là nơi quen thuộc nhất của ta, khu phố Tây rách nát. Ta phủi tay, vươn cổ hít thật sâu luồng không khí tạp nham đủ các thể loại mùi.

Bốn chiếc ban ăn ở quán bên cạnh không đủ cho mười hai người ngồi ăn. Trong khi ông chủ quán đang nhồi, đập rồi cắt bột mỳ một cách điêu luyện. Ông chủ mặc áo không tay, chẳng hề để ý đến tiết trời lạnh đầu xuân. Ông đập miếng bột lớn lên mặt bàn, phát ra tiếng kêu bồm bộp dứt khoát. Bên cạnh ông là một nồi nước sôi sùng sục, hơi nước bám lên hai cánh tay trần của ông loang lổ, nhầy nhụa.

“Vị nào gọi ba tô mỳ… Xong rồi, xin mời bê đi!” Ông chủ múc một muôi rau mặn rưới lên bát mỳ, cho thêm chút thịt vụn, trộn lên, rồi đặt lên bàn, gọi người ra lấy.

“Này, cẩn thận chút, nước canh trào cả ra ngoài rồi, thật là lãng phí quá.” Ta mắng với theo ông chủ. Oa, trước kia ta và bọn Hoa Hoa chỉ dám tới đây ăn mỳ vào những khi Tết đến. Hôm nay, Diệu nói mời ta ăn, ta đương nhiên không thể từ chối, liền kéo chàng tới con phố có nhiều món ăn vặt nhất này để ăn một bữa cho thật đã.

“Ông chủ, cho thêm ba bát hoành thánh. Cho ta bát to vào, mỗi bát nhiều thêm một quả trứng, ta muốn cả thịt bò trong đó nữa.” Ta vừa ăn mỳ vừa cất tiếng gọi thêm.

“Cho thêm thịt bò? Vậy thì là mỳ thịt bò rồi.” Ông chủ hắng giọng quát.

“Ông chỉnh lời nói của ta làm gì, ta trả tiền là được đúng không?” Ta thô lỗ đáp lại rồi quay sang nhìn Diệu đang im lặng chán nản,, rồi đắc ý mỉm cười xấu xa. Hành động này là ta học theo đúng điệu bộ của chàng mấy hôm trước. Hôm nay thực còn vui hơn cả Tết. Kể từ vụ náo loạn địa phủ, ta chưa từng được ăn bữa nào ngon lành đã đời cả. Thực ra sau này nếu được gả cho chàng cũng không tệ, ít nhất thì ngày nào ta cũng có mỳ để ăn. Ăn ngon, ngủ ngon, chơi vui vẻ, ba nguyện vọng lớn nhất của đời người, chàng hầu như đều có thể giúp ta toại nguyện.

“Tại sao huynh vẫn chưa ăn?” Ta đã ăn được quá nửa bát mỳ, nhìn sang thấy chàng vẫn cau chặt đôi mày, cầm đũa chọc chọc bát mỳ, như thể bát mỳ trước mặt không phải đồ ăn mà là độc dược.

“Phụ…phụ thân…phụ thân của nàng có phải vì nàng là con của thiếp nên ông ấy đã ngược đãi nàng?” Chàng ngập ngừng lâu lắm, sau cùng mới nói được một câu hoàn chỉnh.

Phụt! Nghe câu nói của chàng, ta bất ngờ bị nghẹn rồi tức thì ho bật ra, phun hết cả mỳ ra ngoài. Lúc ngẩng đầu lên, trên đầu Diệu đã dính vài sợi mỳ trắng, phần lông mày còn bị dính ít thịt bò vụn, cả khuôn mặt toàn là nước canh…Ta càng ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa, không biết phải khóc hay cười nữa.

“Nàng…nàng đừng như vậy mà, đừng có khóc, ta chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.” Hóa ra Diệu không giận ta, cũng không chút bức bội khi ta khiến mặt chàng dính đầy mỳ và nước canh, thậm chí chàng còn lên tiếng an ủi rồi vỗ nhẹ lên vai ta. Ta không thể không xúc động trước tấm chân tình của chàng, liền nghiêng đầu tựa vào cánh tay Diệu, mỉm cười nhún vai hạnh phúc.

“Phiến Nhi, thật không ngờ nàng cũng giống ta.” Giọng Diệu trầm ấm đến bất ngờ, dịu dàng chẳng khác nào ánh trăng đêm khiến ta nhất thời lặng người.

“Nếu phụ thân đối xử với nàng không tốt, cũng đừng quá đau lòng, chuyện này ngay từ đầu chúng ta đã chẳng thể nào thay đổi được.”

Ta từ từ ngẩng đầu, ánh mắt Diệu giây phút này rất trầm lắng. Chàng nhìn ta, nở nụ cười bình thản. Buổi tối hôm đó, Diệu kể cho ta nghe chuyện của chàng lúc nhỏ.

Diệu nói: “Nàng xem, Diệp g

gọi ta một tiếng hoàng huynh,

hai tiếng hoàng huynh, chúng ta đều là con trai của Phụ hoàng, thế nhưng từ bé đến lớn, đãi ngộ của chúng ta hoàn toàn khác biệt. Năm đó, lúc Diệp ra đời, Phụ hoàng ngày ngày ở trong tẩm cung của mẫu thân đệ ấy, ôm đệ ấy rồi nói: Đây là đứa con d...

« Trước1...2526272829...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Tôi Làm Điều Đó...Vì Cậu!
» Quá Khứ Lầm Lỗi Và Bài Học Cuộc Đời
» Ác Bá Cửu Vương Gia
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk