Diệu nắm lấy bàn tay ta thật chặt chẳng nói thêm gì, chỉ im lặng cùng ta đi từng bước về phía trước. Hai tay chúng ta đan vào nhau, ta nép vào người chàng, thậm chí dễ dàng cảm nhận được cả mùi hương trên cơ thể chàng. Con đường về nhà dài như thể không có điểm kết thúc, chúng ta đi rất lâu, rất rất lâu, mãi cho tới khi ánh mặt trời buổi ban mai dịu nhẹ lan tỏa trên bầu trời của thành Trường An.
Buổi sáng đầu xuân, mặt trời nhô lên từ phía Đông, Kinh thành tre dần bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ta nắm tay Diệu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bình minh thật đẹp, không chỉ trong lành mà còn tráng lệ vô cùng.
Phải chăng lúc con người nhìn về phía mặt trời, thường nghĩ tới sự vĩnh hằng.
“Ta nghĩ, mình đã có chuyện vui vẻ nhất rồi.” Ta cảm giác bàn tay mình khẽ run, trong hoảng hốt, ta dường như còn nghe thấy được cả tiếng cười khe khẽ của Diệu.
Chương 10: Xuân sắc mãn thành liễu đầy tường
Kể từ sau buổi tiệc sinh nhật, mẫu thân ta suốt ngày mỉm cười vui vẻ. Trước kia, lúc ta sắp xếp gả cho lão Hoàng đế, người lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên, luôn lo sợ ta vào cung sẽ bị hiếp đáp, còn gần đây, nghe nói ta có khả năng trở thành Tần Vương phi, người coi như cũng đã an tâm hơn nhiều. Trong khi vị phụ thân Thừa tướng của ta lúc nào cũng lo lắng, bất an, vừa nhìn thấy ta đã than ngắn thở dài, cứ như thể chỉ cần nhìn khuôn mặt ta là thấy được tương lại thê thảm, bi đát vậy.
Mãi cho tới một hôm, một lão thái giám đến phủ báo tin. Lão õng à õng ẹo thông báo rằng Tô nương nương muốn gặp. Tô nương nương chính là mẫu thân có thân phận cao quý của Diệu, Đoan Mẫn hoàng quý phi Tô Dung. Nghe nói người phụ nữ này không hề được sủng ái là một trong những người đàn bà không đắc sủng, có chồng cũng như không, thế nên tính khí nhất định sẽ cổ quái giống như quả phụ mất chồng. Ta bĩu môi, chẳng vui vẻ đi gặp người đó chút nào.
Mẫu thân biết ta phải nhập cung lập tức phái người mua một đống y phục từ Tô Châu về. Thậm chí người còn hàng ngày dạy dỗ khuyên răn, câu nào cũng có ý muốn ta phải làm thế nào để lấy được lòng Tần Vương điện hạ. Người nói nhiều tới mức ta cũng phải thuộc làu. Sau cùng thấy ta quá đỗi chán ngán, mẫu thân liền chuyển chủ đề, bắt đầu nhớ lại những ký ức huy hoàng của cuộc đời mình.
“Đừng chỉ nhìn thấy mẫu thân con hiện nay làm Tam phu nhân phủ Thừa tướng, quyền quý vô hạn. Năm xưa nhà ta ng
hèo lắm, có thể gả cho phụthân con, tất cả đều do năm đó phụ thân con đi ngang qua con đường của thôn, vừa hay gặp ta đang ngồi bên suối giặt y phục. Phụ thân con ngay khi nhìn thấy dung mạo như hoa của ta… Ây da, Phiến Nhi, tại sao con lại ho sặc sụa thế? Bây giờ trời vẫn còn lạnh, con cẩn thận không bị phong hàn đấy. Khụ khụ, ta nói đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi, nói ra thì, năm đó lão phu nhân thực sự không muốm cưới ta về phủ, thế nhưng phụ thân con, ngài…” Mẫu thân nói tới đây liền thẹn thùng cúi đầu, đưa tay che mặt. Chỉ nhìn hành động này của mẫu thân thôi là ta đã thấy như dựng cả tóc gáy. Mẫu thân, người đã lớn tuổi rồi, vậy mà còn làm ra vẻ thiếu nữ hơn cả ta nữa. Nhưng quả thật mẫu thân ta xinh đẹp vô cùng, chỉ có điều không mấy thông mình. Ta hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, vị phụ thân Thừa tướng hàng ngày mặt mày nghiêm chỉnh, hung thần ác sát tại sao lại có thể sủng ái người mẫu thân đầu óc đơn giản này của ta đến vậy.
“Lại đây, lại đây, mẫu thân dạy cho con một vài tuyệt chiêu.” Mẫu thân đắc ý nhướng cao đôi mày, khoanh hai tay lại, đánh mắt nhìn ta đầy vẻ bí mật. Ta hiếu kì ghé đầu sang nghe lời dạy bảo, phải chăng mẫu thân đã dùng kế nào đó dụ phụ thân ta móc câu?
“Lão phu nhân không đồng ý cho ta bước vào cửa phủ nhà họ Ngọc, có điều, bà ấy không thích ta cũng chẳng sao, nhưng không thể nào không thích con được.” Mẫu thân ta nói câu này vẻ mặt đắc ý vô cùng.
“Hả?”
“Lúc đó, ta đã có con rồi, chẳng có ai có thể ngăn ta được, cho nên mới nói, con và Tần Vương điện hạ…” Mẫu thân cứ thế dạy ta một hồi. Tóm lại ý mẫu thân chính là nếu gạo đã nấu thành cơm, thì chắc chắn vị trí Tần Vương phi kia sẽ là của ta. Ta nuốt nước miếng, không nói nên lời, may mà Diệu không biết mẫu thân ta có ý định này, nếu không chàng sẽ cười cho tới rụng hết răng mất. Quyến rũ chàng sao? Sau đó sinh ra một tiểu Ngọc Phiến Nhi, rồi thành phi tử của chàng. Thật đúng là vớ vẩn hết sức!
Nhờ ơn mẫu thân, người trong toàn thành tre đều biết thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đương triều Ngọc Tiến Hiền có khả năng sẽ làm chính phi của Tần Vương gia. Tuy rằng vẫn chưa đi xem bát tự, thế nhưng do sức lan truyền quá mạnh, độ phủ rộng rãi, nên không đến nửa tháng sau, ánh mắt mọi người nhìn ta đã thay đổi hoàn toàn. Dẫu vậy, ta lại chẳng có tâm tư chú ý đến việc này. Ngày nhập cung càng lúc càng gần. Trong khi ấy, Diệu không biết đang bận rộn chuyện gì mà khá lâu rồi không đến tìm ta. Ngày hôm đó, sau khi rời khỏi phủ Thừa tướng, chàng dẫn bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo đi ổn định chỗ ở. Hiện giờ không biết mấy đứa nhóc đó thế nào.
***
Hôm nay vừa dùng cơm xong, ta liền lấy viên dạ minh châu thó được trong lần trộm trước ra xem. Viên dạ minh châu này rất kì lạ. Mỗi lần ngắm nó, trái tim ta luôn cảm thấy âm áp lạ thường, có lẽ bởi vì ánh sáng dịu dàng, khác lạ từ nó tỏa ra cũng nê. Nhìn tia sáng lấp lánh trong lòng bàn tay, lòng ta như cũng bình tâm lại. Không biết viên dạ minh châu này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu mà khiến đường đường một Tề Vương oai phong lẫm liệt cũng vì nó mà nửa đêm đến ăn trộm, lại còn suýt chút nữa thì ra tay giết chết ta nữa.
“Lão đại, viên dạ minh châu đó tỷ vẫn chưa đem đi cầm sao?” Một giọng nói trẻ con vang lên từ phía sau lưng, ta giật nảy mình, suýt chút nữa làm viên d...

