Đem cầm? Mấy tên nhóc này thực đúng là chả có đầu óc gì cả, thứ ăn trộm từ tiệm cầm đồ ra thì liệu có đem cầm lại ở đó được không?
Ta quay đầu lại nhìn thấy bốn tên nhóc Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả đã đứng thành hàng nhìn ta mỉm cười hân hoan.
“Làm sao các đệ vào đây được?” Gần đây thị vệ của Ngọc phủ càng lúc càng nghiêm, ta vốn quen thuộc địa hình trong phủ, thế nên ra vào có thể coi là tự do, dễ dàng thế nhưng cũng không thể tùy tiện như trước được. Mấy tên nhóc này, giữa thanh thiên bạch nhật sao dám lẩn vào trong phủ nhà họ Ngọc? Không hiểu là do công phu thần trộm của ta bị thui chột hay vì dạo này bọn chúng tiến bộ quá nhanh?
“Hiện nay bọn đệ đang làm việc tại Tiến Tấu viện, Diệu ca ca cho bọn đệ lệnh bào, cho nên bọn đệ chỉ cần cầm lệnh bài này đến phủ Thừa tướng tìm tỷ là xong.” Hoa Hoa đắc ý lên tiếng.
Diệu ca ca? Gọi nghe thân mật thế, mấy tên nhóc này chắc hẳn đã bị mua chuộc. Ta ngắm bọn chúng thật kĩ. Mới mấy ngày không gặp, chúng đã phát tướng ra nhiều, đứa nào đứa nấy tròn trùng trục, giống như những tiểu thiếu gia của một gia đình giàu có, thật chẳng tìm ra chút dáng vẻ ăn xin đáng thương ngày nào.
“Tiến Tấu viện cái gì, có phải nhìn thấy ai không vừa mắt là lôi vào tẩn cho một trận không?” Bốn đứa nhóc này ngoài việc biết ăn trộm, ăn xin ra thì chẳng có bất cứ sở trường nào hết, ngay cả đánh người không hiểu có biết hay không? Chỉ có điều chúng lại thưỡng xuyên bị ta đánh.
“Không phải, không phải, đó là công việc đại để như giúp giang hồ và triều đình thu thập các loại tin tức, ví dụ như giá gạo tăng, giá bánh bao tăng…Chúng đệ nghe ngóng tin tức rồi quay về nói với Diệu ca ca để đổi lại ngân lượng.”
Thu thập thông tin như vậy mà cũng đổi được ngân lượng? Có phải đầu óc Diệu đã hỏng rồi không? Có điều chàng rất thông mình, cái khác không nói, chứ năng lực nghe ngóng tình hình của bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo thì đích thực tuyệt hảo, ngay cả việc con chó của nhà nào trong phố Tây mất, chúng đều có thể nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Mở miệng là Diệu ca ca, đóng miệng cũng là Diệu ca ca, đừng quên lúc đầu là ai đã lôi bốn đứa đệ vầ nuôi nấng dạy dỗ, vẫn còn chưa báo đáp đâu đấy.” Ta nói rồi kéo tai Hoa Hoa, thực sự không biết Diệu làm cách nào mua chuộc thành công bốn tên tiểu quỷ này.
“Không đúng! Tỷ không thể nói như vậy được. Lão đại, tỷ còn nhớ ba con mèo con lang thang mà tỷ đã nuôi không?” Qua Qua vừa bình thản đáp, vừa lén lút thó mấy thứ bày biện trên giá sách của ta vào người. Thân hình của thằng bé không đủ cao, lại muốn lấy mấy thứ đồ bằng vàng trên giá, không với được, liền dẫm cả lên người Quả Quả để hành động.
“Đúng thế, đúng thế, còn có hai con chim nhỏ bị thương, tất cả đều chết hết cả.” Quả Quả bị Qua Qua dẫm lên người, giọng nói vì thế lạc hẳn đi.
“Đó là bởi vì mấy đứa chúng ta cơm còn không đủ nuôi bản thân nên chúng mới chết đói vậy.” Đám nhóc vô tình nhắc đến việc đau lòng của ta.
“Đệ còn nhớ có bốn bồn hoa, ba con cá, chúng cũng chẳng sống nổi quá sáu mươi ngày. Lão đại, bất cứ thứ gì do tỷ nuôi chắc chắn đều chết hết.” Thảo Thảo mở miệng than dài ngán ngẩm, ba tên nhóc còn lại cũng nhất loạt gật đầu. Ta liền gãi đầu, bọn chúng nói không sai, có lẽ ta nuôi tiên cũng làm tiên chết cũng nên. Nhưng…việc này thì có liên quan đến bốn đứa bọn chúng cơ chứ?
“Lão đại, những thứ mà tỷ nuôi đều có tuổi thọ cực ngắn, bốn đứa bọn đệ sông được lâu như vậy là vì bọn đệ biết tự lực cánh sinh. Nếu đã như vật thì cần gì phải báo đáp ân dưỡng dục chứ… Ây da, lão đại, tại sao mỗi lần người chịu đòn đều là đệ vậy?” Hoa Hoa vừa dứt lời tổng kết liền bị ta đập mạnh lên đầu.
“Là tên khốn nào dạy các đệ nói như vậy hả?” Ta nhăn mặt tức giận truy vẫn.
“Diệu ca ca…” Hoa Hoa run rẩy lên tiếng trước độ oai phong thần vũ của ta. Ánh mắt đã long lanh đẫm lệ, thằng bé còn nói thêm: “Diệu ca ca trước nay chưa từng đánh bọn đệ, mỗi ngày đều chọc cho bọn đệ cười vui vẻ, cho bọn đệ ăn ngon, đồ chơi đẹp, lại còn cho bọn đệ chức quan để làm, hu hu…” Bốn tên nhóc vừa nói vừa khóc òa thành tiếng, làm như thế ta toàn ăn hiếp bọn chúng bấy lâu nay vậy. Trong lòng ta tức giận vô cùng. Nhớ ngày trước, ta thà để bản thân chịu đói cũng bớt chút cơm cho bọn chúng ăn, Nam Dung Diệu đáng chết! Vừa mới quen chúng có vài ngày đã mua chuộc được hết. Cho bọn chúng chức quan để làm? Rõ ràng chỉ là một Tiến Tấu viện hữu danh vô thực, nếu không tại sao mấy tên tiểu ăn mày chưa đến mười tuổi này lại có thể làm quan chứ?
“Nam Dung Diệu, tên hồ li đó dạy các đệ nói như vậy sao?” Ta giận dữ lên tiếng hỏi lại Hoa Hoa đang khóc đến độ nước mắt nước mũi chan hòa. Nghe ta hỏi, Hoa Hoa lập tức rụt cổ vào trong áo, nhìn như thể con rùa chui vào trong mai tự vệ vậy.
“Diệu ca ca nói bốn đứa bọn đệ đều là nam nhi, phải học cách bảo vệ một nữ nhi như tỷ…” Thằng bé lại thút thít lên tiếng.
Trong giây lát ta lặng người, trước mắt đột nhiên hiện lên nụ cười tràn đầy tà khí của Diệu, và rồi trái tim ta bỗng thấy ấm áp hẳn lên.
“Đệ nghe nói Diệu ca ca là con trai của Hoàng đế, Hoàng đế có phải là chức quan to nhất, có nhiều tiền của nhất trong các vở kích không?” Thảo Thảo lấy mấy viên kẹo ta để bân gối, cho vào miệng, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.
“Đúng thế!” Ta vỗ nhẹ lên đầu thằng bé. Người ta thường nói bước vào cửa cung sâu tựa biển. Cho dù ta trước kia làm ăn xin không hiểu chuyện, nhưng hàng ngày xem kịch và hóng hớt chuyện của mọi người nên cũng hiểu đại khái phần nào. Quần long đoạt ngọc, hậu cung tranh sủng, giết người không thấy máu…những chuyện này đầy rẫy trong hoàng cung nguy nga tráng lệ. N...

