***
Choang! Nghe tiếng bát cháo tuyệt đẹp rơi xuống đất vỡ tan, ta kinh hãi chết lặng người.
Những mảnh sứ đen của chiếc bát bắn tung tóe khắp nơi. Dưới ánh năng chói chang càng thêm đen óng ả. Ta đưa tay dụi mắt, bỗng thấy rất nhiều hình ảnh kì lạ ẩn hiện trên mặt mảnh bát vỡ. Sau khi nhìn kĩ những hình ảnh đó, ta sợ hãi đến mức suýt ngã từ trên giường xuống. Trên những mảnh sứ màu đen sáng lóa hiện lên gương mặt một phụ nữ trắng nhợt. Khuôn mặt đó xinh đẹp tuyệt mỹ, đẹp đến mức quái lại. Nhưng trước ánh mắt u sầu, buồn tủi của người phụ nữ ấy ta không khỏi liên tục rùng mình.
Ta còn đang thất thàn thì trên các mảnh sứ lại hiện lên một loạt hình ảnh khác. Lúc là hình ảnh một người đàn ông oai phong khoác áo long bào, chốc lại là hình ảnh một thiếu niên tuấn tú phe phẩy một chiếc quạt trông cực kỳ nhã nhặn, rồi đến hình ảnh một tuyệt sắc mỹ nhân vận trê người bộ y phục lộng lẫy… Những hình ảnh đó thay đổi liên tục không ngừng khiến ta hoa cả mày chóng cả mặt, bụng ta đột ngột quặn thắt cực kỳ khó chịu. Ta bám chặt hai tay vào thành giường, sau lưng túa mồ hôi. Ấy vậy mà ánh mắt ta chẳng thể nào rời khỏi những hình ảnh loang loáng thay đổi không ngừng.
Rồi những cảnh tượng trên nhanh chóng tan đi như sương khói, trước mắt ta chỉ còn hình ảnh vườn lê bạt ngàn, hoa nở muôn nơi, hương thơm ngào ngạt. Vừa nhìn thấy vườn lên, cảm giác sợ hãi trong ta lại tăng lên rõ rệt, vốn định nhắm mắt, nhưng toàn thân như bị yểm bùa, không thể nào động đậy được.
“Á!” Ta thét lớn. Những hình ảnh lóe lên chớp nhoáng không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu, rồi biến thành cơn ác mộng đáng sợ nhất với ta.
“Đồ ham ăn, Ngọc Phiến Nhi. Có phải vết thương lại bị toạc ra rồi phải không?” Diệu nắm chặt lấy tay ta, lúc này ta mới định thần lại được liền thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Ta vừa nhìn thấy…nhìn thấy…” Ta áp mặt xuống giường, mãi một lúc sau mới có thể lấy lại được hơi thở.
“Nàng nhìn thấy cái gì?”
“Vươn lê, trong vườn lê có người muốn…giết người.”
“Vườn lê? Có phải nàng bị đánh đến ngốc rồi không?”
“Huynh mới ngốc ấy.”
Ta ngả đầu, giả vờ ngủ, trong lòng cảm thấy đặc biệt phiền phức. Kể từ khi trộm chiếc gương đồng của viên Phán quan kia, ta thường thấy được những thứ mà người khác không thể. Vừa rồi ta lại nhìn thấy hình ảnh của một cuộc mưu sát đáng sợ. Trong vườn lê, một người phụ nữ có khuôn mặt trắng nhợt đang bị ai đó đẩy xuống chiếc giếng cũ. Trên miệng giếng phủ đầy rêu, vẫn còn in hằn vết tay cào bởi những chiếc móng được sơn màu đỏ thắm của người phụ nữ này. Đôi mắt trợn trừng của bà ấy cứ hiện mãi trong đầu, khiến ta cực kỳ sợ hãi.
Lòng ta lúc này rối như tơ vò, chỉ giả vờ ngủ, chứ trong đầu vẫn luôn hiện lên cảnh tượng mưu sát đáng sợ. Nếu sau khi ăn trộm chiếc gương Âm Dương, ta có khả năng tiên tri, thấy trước tương lại, vậy thì cảnh mưu sát này chắc không phải chỉ là ảo giác. Hơn nữa, đó chắc chắn là chuyện sắp xảy ra. Đầu ta cứ nghĩ mãi về chuyện này, con tim ta thì đập thình thịch vì sợ hãi.
“Mau đi lấy chăn ấm cho Ngọc chủ nhân.” Bên tai ta vang lên giọng nói trầm ổn của Diệu. Nghe tiếng chàng bỗng thấy tâm trạng bình tĩnh hơn. Qua lớp y phục ta cảm nhận rất rõ bàn tay chàng đang đặt lên lưng mình, nhẹ nhàng vuốt ve trên những vết thương. Cảm giác hơi ngứa, không chịu được, ta khẽ run người, bàn tay chàng cũng bất ngờ khựng lại.
“NAM CUNG DIỆP!” Chàng nghiến răng bật ra mấy chữ, trong giọng nói tràn đầy sự lạnh lùng và phẫn nộ, như thể mỗi một từ là một lần muốn nghiền nát chủ nhân của cái tên đó ra vậy.
Tiết trời đang độ đầu xuân, cho dù ánh mặt trời rực rỡ đến đâu vẫn mang theo chút giá lạnh. Diệu đắp chăn lên cho ta. Hành động rất nhỏ của chàng khiến lòng ta ấm áp, tinh thần cũng vì thế mà từ từ bình tĩnh lại. Nhất định ta phải cứu người phụ nữ ấy, ta thầm hạ quyết tâm.
***
Đợi đến khi vết thương lành hẳn, ta thừa dịp ra khỏi điện Tử Thần, lén la lén lút đi về phía điện Thừa Càn. Vì từng làm kẻ trộm nên khả năng nhớ đường của ta rất tốt. Chỉ cần đi qua một lần, lần thứ hai đi lại ta không bao giờ đi lẫn. Cho nên, dù đường trong cung Thái Cực vòng vo, nhưng ta vẫn rất tự tin sải bước.
Cơn mưa nhỏ rải một lớp bụi mỏng xuống khắp thành tre khiến con đường lát đá trong hoa việ của cung Thái Cực đều sạch sẽ tinh tươm. Bước chân lên đó, ta thậm chí còn soi thấy bóng của chính mình. Không khí lúc này khá ẩm ướt, cũng điện nguy nga,tráng lệ, trùng trùng điệp điệp hiện ra trước mắt. Ven đường lá vừa rụng còn tươi tắn. Ánh nắng lung linh xuyên qua những tán lá sạch bong tạo nên cảnh sắc đẹp đến vô ngần!
Trước mắt ta đã là tẩm cung của tên ma đầu sát nhân cuồng loạn. Phía trên điện Thừa Càn hiện lên một chiếc cầu vồng bảy sắc, trông xa đẹp như tranh vẽ.
Đến điện Thừa Càn, chỉ cần đi qua lớp hành lang ngoắt nghẻo, lại qua một cây cầu nhỏ, ta sẽ tới được vườn lê.
Bên ngoài vườn là một chiếc lư cửu trùng với lan can bạch ngọc, ngói lưu ly, chái nhà chạm rồng khắc phượng. Bên trong vườn là biển hoa ngát hương, cành quỳnh dao, hương tuyết hải, trải dài vạn trượng. Nằm gọn giữa cung điện, vườn lê như một viên trân châu lộng lẫy được ngập trong miệng ếch.
Vườn lê càng đẹp, ta lại càng thấy nghi hoặc. Hoàng đế lão gia phải yêu thương ai đó đến mức nào m...

