Lúc này, trên môi ta vẫn còn lưu lại hơi ấm truyền sang từ môi ta, có chút hương vị rượu Trạng Nguyên hồng, thơm dịu mà mãnh liệt, như ngọn lửa thiêu đốt nhưng lại mềm mại tựa bông, càng khiến cho ta ngất ngây mãi không thôi. Trái tim ta bỗng càng lúc càng đập mạnh hơn. Không biết với hành động vừa rồi liệu hắn có dùng hình lột da rút gân, lăng chì đến chết rồi lại phơi thịt dưới nắng ba ngày ba đêm, sau cùng cho cần thú ăn hay không?
Ngọn lửa căm hờn trong đôi mắt hắn càng lúc càng mãnh liệt hơn, khiến ta nhìn mà lạnh giá toàn thân, run rẩy liên hồi. Trong đầu ta nhanh chóng hiện lên rất nhiều cách thức thoát thân. Thậm chí, ta còn hạ quyết tâm, từ nay về sau mai danh ẩn tích, rửa tay chậu vàng không làm đại tiểu thư nữa, chấp nhận cuộc sống của một kẻ ăn mày lặng thầm, bình dị.
Vương gia ca ca, ta cầu xin ngài hãy bỏ qua cho ta lần này được không? Ta thầm đưa lời cầu khẩn. Sắc mặt hắn hiện giờ lúc xanh lúc trắng bệch, thực sự khiến người đối diện nhìn mà kinh hãi. Có ông trời làm chứng, ta quả không hề cố ý trêu ghẹo, chỉ là tước tình hình cấp bách nên mời phải chấp nhận làm liều, không phải sao?
“Ngươi đang thử thách tính nhẫn nại của ta?” Hắn bỗng cười nhạt.
Hầy… mọi người nói quả không sai, một người mỉm cười lúc đang phẫn nộ còn nguy hiểm hơn là không cười. Nhìn điệu cườu của hắn, ta bỗng tột cùng sợ hãi.
Ta…ta tới đây là vì…”
“Lùi ra phía sau một chút rồi hãy nói chuyện cùng ta.” Hắn quát lớn. Này…hung dữ cái gì chứ, trên người ta không có côn trùng, bọ cạp gì đâu. Mới đứng gần một chút thế nàu mà đã kêu la ầm ĩ lên. Hắn có biết làm vậy sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của bản tiểu thư lắm không?
“Ta…ta tới đây vì muốn cứu người. Thật đấy! Mạng người quan trọng. Ta…ta biết có người sắp bị đẩy xuống chiếc giếng cổ ở đây…ta nói thật đấy.”
Nghe câu nói của ta, hắn nhếch miệng, hoàn toàn không hề có chút tin tưởng.
“Ngươi đang sỉ nhục trí tuệ của ta sao? Ta thật muốn biết, liệu người rơi xuống chiếc giếng đó là phải là ngươi không?” Hắn đột nhiên đưa tay, kéo lấy cổ ta rồi lôi đi xềnh xệch.
“Không…này…này…” Ta muốn bị hắn tóm cổ, suýt là tắc thở, chỉ thấy lồng ngực nhói buốt như muốn nổ tung. Ta không thể nói, chân lại càng không đi nổi nữa. Hắn tóm lấy ta như tóm một con gà chết. Chân ta kéo lê trên đất, gấu váy bay phần phật.
Lúc này hai mắt ta trắng nhợt, trợn trừng như cá chết. Đầu óc mê man, mọi cảnh tượng trước mắt dần trở nên mờ ảo.
“Á!” Hắn không chút thương tiếc ném ta đến bên miệng giếng khiến đầu ta bị đạp mạnh vào thành giếng. Vừa thoát khỏi bàn tay mạnh mẽ của hắn, ta liền vội vàng hít thở. Cảnh vật trước mắt quay cuồng khiến ta hoa mày chóng mặt. Tên ma đầu sát nhân đứng đó, nhìn ta chăm chăm lộ vẻ hứng thú như thể con mèo đang vờn chuột. Nhìn ánh mắt hắn, ta đột ngột lạnh hết cả sống lưng.
“Nếu có người rơi xuống giết này, thì chỉ có thể là ngươi.” Hắn tóm ta, nhấc bổng lên rồi dí vào miệng giếng.
“Đừng…đừng…xin đại hiệp tha mạng! Tiểu nhân có mắt mà không thấy Thái Sơn, dám xông vào địa bàn của ngài…” Ta nhất thời kích động, liền dùng ngôn ngữ giang hồ học được ở phố Tây cất lời xin xỏ. Nghe vậy hắn khẽ nới lỏng bàn tay, ta tức thì cuống cuồng tóm chặt lấy thành giếng, cố gắng không để bị rơi xuống dưới. Thấy hắn không còn ý định đẩy mình xuống dưới giếng nữa, ta liền thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng còn chưa kịp định thần, ta lại bị ngã nghiêng vào miệng giếng. Khi ôm chặt được miệng giếng, ta mới tỉnh táo lại. Trong đầu liên tục hiện lên cảnh tượng người phụ nữ mặc y phục đỏ thắm bị đẩy xuống chiếc giếng này, thậm chí còn nhìn rất rõ ánh mắt cầu cứu, vô vọng của người đó, thậm chí đến cả dấu móng tay cào xước để lại.
Vết móng tay! Ta đột nhiên chết lặng người, nhìn vết móng in hằn khá sâu ở hai bên thành giếng. Dấu vết sâu như vậy chắc hẳn người đó đã dùng hết sức lực của bản thân để có thể trụ lại trên miệng giếng. Những vết cào trên lớp rêu xanh trông như dòng huyết lệ, vô cùng kì quái, cực kỳ đáng sợ! Trái tim ta đột nhiên đạp thinh thịch điên cuồng, lẽ nào ta đã tới muộn? Người phụ nữ đó đã bị rơi xuống dưới? Bóng ta in dưới làn nước trong xanh khiến ta nhớ tới nụ cười thê thảm của người phụ nữ bạc mệnh. Ta rùng mình, cảm giác như gió ân đang thổi ào ạt tới từ phía sau lưng. Những cành hoa lê trắng ngợp trời chẳng khác nào dòng người đang đưa tang, thê thảm mà bi thương.
Ta lặng nhìn bóng người dưới nước với khuôn mặt nhăn nhúm lại vì sợ hãi.
“Ngươi còn định chống cự đến khi nào? Ta ném ngươi xuống chỉ để xem kĩ xem liệu có thực ai rơi xuống đó hay không.” Tên ma đầu sát nhân cất giọng đầy tử khí. Trái tim ta giây phút càng lúc càng đập cuồng bạo hơn.
“Ta thực sự đã nhìn thấy một người phụ nữ bị đẩy xuống chiếc giếng này. Người đó mặc y phục màu đỏ thắm, trên váy có thêu hoa văn nhỏ, chải kiểu đầu phi thiên. À, đúng rồi… ở đuôi mắt của người đó có một vết chàm màu đỏ…Nếu ngài không tin có thể hỏi người trong cung xem. Hơn nữa ta còn biết người đó đã rơi xuống chiếc giếng này rồi!” Ta căng thẳng quá liền bật khóc đầy uất ức. Không biết có phải thấy ta khóc mà hắn mềm lòng, nhưng ta thấy bàn tay hắn khẽ run, dường như đang cố kìm nén điều gì thì phải. Cho ta xin đi, đừng có run nữa, ngộ nhỡ ngươi run quá, không tóm chặt được để ta rơi xuống dưới là xảy ra án mạng đấy.
“Còn gì nữa không? Có phải tai phải của người phụ nữ đó có một nốt ruồi son?” Giọng hắn chứa đầy nộ khí, tâm trạng rất không yên. Rồi bất ngờ hắn thả lỏng tay khiến ta lại tiến sâu vào trong miệng giếng thêm chút nữa.
“Đừng…đừng ném ...

