“Bọn họ còn dạy ngươi nói những gì nữa? Bịa ra những lời này, ngươi có mưu đồ gì? Lẽ nào muốn ta nhảy xuống giếng tìm người chăng?” Hắn gằn giọng hỏi. Những lời nói lung tung gì thế? Chuyện này thì liên quan gì đến người khác, tên ma đầu sát nhân này thực sự đúng là chỉ thích áp đặt tội danh bừa bãi cho ta thôi.
“Nếu người ấy thực sự đã bị rơi xuống dưới, vậy phiền ngươi xuống tìm giúp được không?” Nói rồi hắn bất ngờ nhấc ta lên, rồi ấn ta vào giếng. Bị treo lơ lửng trên miệng giếng, ta sợ đến mức mồ hôi đầm đìa, toàn thân run rẩy. Ta ra sức tóm lấy y phục hắn, cứ như thể một con vật đang vùng vẫy trong giây phút cuối cùng của cuộc đời mình vậy.
“Không phải, người phụ nữ đó…người phụ nữ đó còn nói một câu…” Ta nhanh trí bịa chuyện cố gắng không để hắn phát hiện ra bản thân mình đang nói dối.
“Ngươi còn định giở trò?” Lúc hắn kéo ta lên, ta không ngừng thở hắt liên tục. Sống từng này tuổi, đây là lần đầu tiên ta sợ hãi thế này, bị người ta nhấc lên nhấc xuống ngay trên miệng giếng, bất cứ lúc nào cũng có khả năng mất mạng. Hơn nữa, người đang nắm giữ tính mạng ta lại là một tên ma đầu giết người không chớp mắt cùng lối tư duy quái dị.
“Phiền muộn lầu đông một đụn tuyết
Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt?”
Trước tình hình nguy cấp, ta buột miệng đọc ra hai câu thơ. Thấy ta ngập ngừng, ta biết lần này mình đã đặt cược đứng cửa.
“Tại sao ngươi lại biết hai câu thơ này?” Hắn hỏi ta đầy nghi hoặc.
“Chính là hai câu thơ người phụ nữ đó đã đọc.” Ta đánh liều trả lời hắn rồi thầm nghĩ, hỏi phí lời, lần nào gặp ngươi tại vườn lê này, ngươi cũng đều đang sầu thảm ngâm nga hai câu thơ khó hiểu này, không phải sao? Tuy ta hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của hai câu này là gì, nhưng may mà trí nhớ ta tốt. Xem ra đây chính là hai câu thơ cứu mạng, sau này ta nhất định phải học thuộc làu, chỉ cần tên ma đầu sát nhân này nảy sinh ý định muốn giết ta, ta sẽ sử dụng, đảm bảo không nhầm.
“Hừm, ngươi có biết ta hận nhất điều gì không? Chính là những kẻ tưởng mình thông minh, định lợi dụng người quan trọng nhất trong lòng ta để lừa gạt ta. Ngươi không xứng để đọc hai câu thơ này.” Hắn bật cười chế giễu, rồi đột nhiên thả tay ra. Ta tức thì rơi xuống dưới không chút phòng bị. Trong lúc hoảng loạn, ta chỉ biết nắm chặt lấy y phục hắn không rời.
Vì quá hoang mang, ta cũng chẳng biết bản thân đã nắm phải cái gì, chỉ nghe xoẹt một tiếng, như có thứ gì bị bứt ra, rồi ta nắm theo một vật giống như một sợi dây chuyền rơi tõm xuống giếng. Làn nước lạnh giá nhanh chóng nhấn chìm ta. Quá sợ hãi, ta không ngừng vùng vẫy, thế nhưng càng vùng vẫy ta lại càng chìm xuống nhanh hơn. Xung quanh trơn tuột, hoàn toàn không có chỗ nào để bám víu. Ta cố gắng nín thở, cảm giác lồng ngực như đang bị một tảng đá ngàn cân đè lên.
Cứu với! Cứu với! “Bồ tát nương nương, Như Lai gia gia, Ngọc Hoàng đại đế, xin các ngài hãy cứu con! Con xin thề…nếu ai cứu được mạng này, con nhất định sẽ gán thân đền đáp.” Ta không ngừng cầu khấn rồi nhanh chóng nhận ra, nước giếng lạnh hơn nước bên ngoài cả trăm ngàn lần. Bộ y phục mỏng manh của ta bập bềnh trong nước. Làn nước giá lạnh như nghìn con dao sắc nhọn liên tiếp cứa lên da thịt. Xung quanh toàn nước khiến ta không tài nào mở nổi mắt. Ta nỗ lực nín thở đến mức toàn thân run lên bần bật.
Vào lúc đầu óc ta bắt đầu mơ màng, quay cuồng, thì có thứ gì đó nhảy ùm xuống làn nước lạnh. Dưới giếng tối đen như mực, thứ nhảy vào lại quá to lớn, phải chăng là quái thú? Ta chột dạ, chết dưới nước, da thịt bủng beo đã đủ xấu rồi, lẽ nào còn có quái thú muốn ăn thịt bản cô nương khiến ta chết không toàn thây?
Ý thức càng lúc càng mơ hồ, ta giật mình phát hiện quái thú ấy đang gắng sức cướp lấy sợi dây chuyền trong tay ta. Ta tức giận hạ quyết tâm giành nhau với nó. Dù sao nó cũng là tài vật sau cùng trong cuộc đời ăn trộm của bản cô nương, làm sao có thể dễ dàng để cho con quái thú lai lịch bất minh như ngươi cướp đi cơ chứ. Trong lúc giằng co, ta và con quái thú càng lúc càng chìm sâu xuống nước. Chẳng biết rốt cuộc cái giếng này sâu bao nhiêu, chỉ biết áp lực dưới đáy giếng khiến cho hai tai ta đau nhói. Giữa lúc ngàng cân treo sợi tóc con quái thú vẫn quyết không chịu từ bỏ cuộc tranh giành.
Dù chết đến nơi rồi nhưng ta vẫn dồn hết sức để bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng… Thà chết ta cũng nhất định phải bảo vệ báu vật ăn trộm tới cùng. Ta và quái thú cứ như vậy tiếp tục chìm xuống. Dòng nước càng lúc càng xiết mạnh như thể một cơn lốc, xoáy hai chúng ta vào một thế giới khác.
***
Không biết qua bao lâu rôt cuộc thì ta cũng tỉnh lại. Khi mở mắt ta thấy mình đã không còn ở trong nước nữa.
Đây là nơi nào chứ? Ta sờ lên khuôn mặt đầm đìa nước của mình, cảm giác ngửi được cả mùi rêu ẩm mốc. Y phục của ta chưa khô hết, dính chặt vào người khiến ta cảm thấy lạnh vô cùng.
Đang định bò dậy, ta liền phát hiện có thứ gì đó đang níu giữ mình lại. Ta định thần nhìn sang…trời đất quỷ thần ơi! Tên ma đầu sát nhân Nam Cung Diệp đang nằm ngay bên cạnh ta, tay ta vẫn nắm chặt lấy sợi dây bạc trong tay ta. Lẽ nào, con quái thú rơi từ trên trời xuống mà ta thấy lúc trước là hắn? Bởi vì thấy ta lấy sợi dây bạc của mình nên hắn đã liều mình nhảy xuống đáy giếng giành lại? Chắc không đến mức điên khùng thế chứ? Nghĩ đến việc được tên ma đầu sát nhâ...

