watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5801 bình chọn
n!” Diệp kéo ta lùi lại phía sau, sát lại gần hắn.

Một giây sau Diệp đã lao vào chiến đấu với quả cầu đỏ. Hắn nhanh nhẹn, không ngừng linh hoạt né tránh. Đôi mắt hắn rất lạnh, chẳng khác nào tảng băng trước ngọn lửa rực rỡ. Còn ta tay chân run rẩy, hoàn toàn không biết phải làm gì lúc này, thậm chí mắt còn chẳng nhìn rõ được quả cầu đó rốt cuộc là thứ gì, trong lòng ta vì thế càng thêm hoảng sợ.

“Mau đưa ta thanh đoản đao!” Nghe Diệp thét lớn, ta tức thì định thần, vội ném thanh đoản đao cho hắn. Diệp thoáng khựng lại, nắm gọn thanh đoản đao trong tay. Khoảng khắc Diệp liền biến nó thành thanh đoản kiếm sắc nhọn, xuất ra vô vàn chiêu thức lợi hại, trác tuyệt. Trong khi quả cầu đỏ vẫn không ngừng bám Diệp như hình với bóng.

Trong khoảnh khắc trong tay Diệp xuất hiện dải lụa đỏ, nhưng chớp mắt dải lụa đó lại biến thành rất nhiều hình thù đáng sợ như quỷ dữ.

Xoạt! Tiếng lụa bị xé rách vang vọng khắp hang đá. Thanh đoản đao trong tay Diệp vung lên, dải lụa đỏ bất ngờ biến thành muôn ngàn mảnh vụn, bay giữa không trung như những cánh bướm thắm đẹp như mơ. Nam Cung Diệp oai phong lẫm liệt từ từ hạ xuống giữa không trung trong khi xung quanh mình bay lượn ngợp trời là vô số mảnh vài đỏ thắm, trông vô cùng cuốn hút, lãng tử.

Đến khi định thần nhìn lại, ta mới phát hiện hắn đang nhìn mình chăm chú. Ánh mắt như vừa trải qua giây phút ý loạn tình mê ngắn ngủi, sau đó hắn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng mọi khi.

“Người xưa có câu: ‘Tự cổ anh hùng xuất thiến niên.’ Xem ra câu này không sai chút nào, thật đúng là hậu sinh khả úy! Tiểu huynh đệ, thân thủ quả là tuyệt vời.” Trong động đột nhiên vang lên một giọng nữ, khiến cả ta và Diệp đều không khỏi giật mình kinh ngạc. Giọng nói của người phụ nữ này đặc biệt dịu dàng, thanh tựa nước suối trong, nghe vô cùng quyến rũ

Chương 14: Mộng hồn quanh quẩn Trường An xa

Nghe thấy tiếng người, sắc mặt Diệp dịu đi khá nhiều, ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, rồi ta lại lặng người nhìn mặt đất đầy những mảnh vải đỏ, không biết liệu vị cao nhân đó có cảm thấy tức giận khi vũ khí của mình đã bị chúng ta phá hỏng?

“Tại hạ vô tình xông vào nơi đây, mạo phạm đến tiền bối, mong tiền bối thứ tội.” Diệp khẽ cất lời, ngữ khí tự tin, thanh âm vang vọng khiến cho vách đá cạnh bên cũng như rung động.

“Tiểu huynh đệ, tuy rằng thân mang trọng thương, khí huyết bất định, nhưng vẫn có thể phá được dải lụa đỏ của ta, thực không dễ chút nào. Không ngờ, người có thân thủ như vậy cũng có lúc rơi vào chỗ này. Thật giống ta năm xưa, vì nhẹ dạ cả tin…” Nghe iọng nói ưu phiền vọng lại, Diệp tức thì nhận ra vị trí của người đang nói, liền quay người về phía đó.

Là người đó. Mới nhìn qua là ta đã nhận ra người phụ nữ ấy. Đôi mắt như tranh, tuyệt sắc khuynh thành, là người phụ nữ bị đẩy xuống giếng. Nhưng lúc này ở cuối đuôi mắt bà ta đã xuất hiện vài nếp nhăn, ấy vậy mà chẳng làm mất đi nét hoa nhường nguyệt thẹn. Người đàn bà đó khoác trên người bộ y phục màu đỏ hệt như màu đám vải vụn đang nằm trên mặt đất, chỉ duy có sắc mặt trắng nhợt như cắt không còn giọt máu khiến người đối diện ngỡ ngàng. Đó là vẻ tiều tụy, mong manh như tờ giấy khiến ta nhìn mà lòng không khỏi thương xót.

Đôi mắt lạnh lùng của Diệp đột nhiên thoáng chút ươn ướt dịu dàng. Ta đưa tay nắm lấy bản

tay hắn. Bàn tay ấy nắm chặt tới mức run rẩy trong lòng bàn tay ta, dường như đang nỗ lực che giấu điều gì đó.

Ta nhìn đôi môi Diệp khẽ động, nhưng hắn không nói bất cứ lời nào. Người phụ nữ trước mặt nhìn hai chúng ta đầy nghi hoặc, ánh mắt khi nãy còn dịu dàng giờ đột nhiên lộ vẻ cảnh giác, hiển nhiên là vì bà ta không thể lý giải nổi thái độ khác thường của Diệp. Ta nhìn phần váy trải dài đã cũ, nhưng khoác lên người bà, bộ y phục đó vẫn toát lên vẻ lộng lẫy cao sang. Nhìn thần thái, dáng vẻ, ta đoán bà ta chắc có thân phận không nhỏ.

“Chúng ta vô tình bị rơi xuống giếng cổ này, nếu có gì mạo muội, xâm phạm nơi ở của người, mong tiền bối lượng thứ.” Một lúc sau, Diệp mới lên tiếng, nét mặt đã dần bình tĩnh trở lại.

“Giếng cổ? Tại sao các ngươi lại bị rơi xuống?” Người phụ nữ này cất tiếng, bàn tay đè chặt vào vách đá, để lại dấu tay rất rõ ràng. Hình ảnh đó bất giác khiến ta nhớ lại cảnh tượng trong gương. Nhưng võ công của bà ta giỏi vậy, không thể bị người ta dễ dàng đẩy xuống giếng được.

“Ta…ta bị hắn đẩy xuống, sau đó, không hiểu sao hắn lại nhảy theo.” Ta ấp úng chỉ tay về phía Diệp, Diệp nghe thế trợn mắt quay sang lườm ta, xem ra không mấy vừa ý với câu trả lời này.

“Các ngươi đều là người trong hoàng thất? Ngươi là ai?” Người phụ nữ quay sang Nam Cung Diệp cất lời hỏi, ánh mắt sắc tựa dao. Trong ánh mắt Diệp thoáng hiện lên chút cô liêu, rất nhanh sau đó lại lạnh giá như thường.

“Danh tính của tiểu bối thật không đáng để nhắc đến, tiểu bối to gan mạo muội hỏi tôn danh quý tính của tiền bối được không?” Diệp khoanh hai tay trước ngực, giọng nói trơn tru vang rõ. Sắc mặt người phụ nữ áo đỏ bỗng sầm lại, dường như không mấy vui. Thấy nét mặt bà ấy chuyển sang phẫn nộ, trong lòng ta vô cùng hoảng sợ, khẽ lui lại vài bước, rồi lần ra phía sau lưng Diệp, ngộ nhỡ bà ấy trở mặt ta có thể nhanh chóng trốn thoát.

“Tuổi tác còn nhỏ mà đã thận trọng như vậy, ta thấy ngươi chắc chắn sinh trưởng trong hoàng cung rồi. Ta là ai? Ha ha, hỏi rất hay, giờ còn mấy ai nhớ được ta là ai chứ? Lâu nay, ở trong nơi quỷ quái này, ngay cả bản thân ta cũng đã quên mất mình là ai rồi. Vật còn người mất, tiệc tàn người tan. Phiền muộn lầu đông một đụn tuyết. Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt? Tâm sáng như gương e là chỉ có mấy cây lê hiểu rõ mà thôi.” Hầy…Mấy câu nói trước của bà ấy ta nghe chẳn...

« Trước1...5051525354...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk