Ta áy náy quay sáng nhìn Diệp đưa chân nhích ra xa, bất ngờ một tiếng động lớn vang lên, ta giật mình bất cẩn giẫm lên một cành cây khô. Hầy… chính vào lúc đó, con trăn trên đỉnh đầu Diệp bất ngờ tấn công, lao thẳng về phía hắn.
Diệp né người phản công, cành cây cầm trong tay đập mạnh xuống. Một luồng máu nóng bất ngờ bắn vào mặt ta. Khi đã kìm nén được cơn chấn động, nhìn về phía con trăn vừa bị đánh chết, ta vui mừng vỗ tay khen ngợi.
“Oa, ngươi thật quá đỗi lợi hại! Đánh chết nó, đánh chết nó rồi!” Ta kích động nhảy nhót không ngừng, hét lớn như thể một con khỉ vừa được thưởng chuối vậy.
Nhưng đúng lúc ta đang vui mừng đắc y thì một con trăn khác bỗng chuyển hướng tấn công thẳng về phía ta. Ta tức thì im bặt, sợ đến mức toàn thân bất động.
“Tránh mau!” Bên tai truyền đến hơi thở gấp gáp của Diệp, thế nhưng vì quá sợ hãi, hai chân ta không thể nhúc nhích, trong khi con trăn đã phi tới, há chiếc miệng to đùng ghê tởm về phía ta. Không khí phút chốc nồng nặc mùi tanh của máu, khiến những con trăn khác càng thêm cuồng loạn. Ta sợ quá hóa ngốc, hoàn toàn chẳng nghĩ ra được cách nào, tay nắm chặt thanh đoản đao, lòng bàn tay và thân người đã ướt đẫm mồ hôi.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ta chỉ biết dùng cách ngốc nghếch nhất chính là ngồi thụp xuống, hai mắt nhắm nghiền. Chờ một lúc không thấy động tĩnh gì, ta khẽ hé mắt nhìn ra xung quanh, con trăn đó đã biến mất. Lúc mở to mắt, ta mới phát hiện ra con trăn đó vừa rồi khi lao nhanh đến ta liền gặp đúng thanh đoản đao ta đang giơ lên và bị lưỡi đao sắc bén chặt thành hai khúc.
“Thật đúng là địa ngục chốn nhân gian. May mà có bản cô nương ở đây, nếu đổi lại là người khác, không biết đã mất mạng bao nhiêu lần rồi.” Ta nhìn xác con trăn đắc ý cất lời. Hai khúc thịt to không ngừng tuôn máu. Dẫu trong lòng có chút hoang mang, ta cầm thanh đoản đao, lau vết máu lên da trăn, rồi nhét thanh đao vào lại trong mắt.
“U huyệt thập nhị trận.” Diệp lạnh lùng nói, đôi mắt tỏa ra tia nhìn sắc lạnh. Ta đưa tay sờ tai, hắn vừa nói gì thế? Tại sao ta nghe chẳng hiểu chút nào?
“Cô nương đã từng nghe danh tổ chức bí mật trong võ lâm, Linh Tiêu Các chưa?”
“Võ lâm?” Ta trợn tròn mắt, đó là thứ gì nhỉ?
“Nghe đồn, phò mã nước Hồi Cốt là Úy Trì Tuyết Dung nhăm nhe ngôi vị Đại Hãn, thế nên đã âm thầm lập ra tổ chức Linh Tiêu Các rồi thu nạp những giang hồ dị sĩ gia nhập tổ chức để bán mạng cho mình. Rốt cuộc còn mở rộng thế lực ra khắp cả vùng thảo nguyên Mạn Bắc và trở thành thế lực giang hồ hung mạnh nhất của đất nước Hồi Cốt. Cuối cùng không hiểu vì lý do gì Linh Tiêu Các quy thuận triều đình, chuyên phụng mệnh Khả Hãn Hồi Cốt, nhằm củng cố địa vị thống trị. Linh Tiêu Các thường thành lập các địa cung dùng để giam giữ các phản đồ, trong địa cung cơ quan trùng trùng, mười hai nơi đi qua sẽ bố trí mười hai loại mãnh thú. Vậy nên địa cung này được gọi là U huyệt thập nhị trận. Chỉ có điều…đây là trung nguyên, sao lại có địa cung quái dị của Linh Tiêu Các? Lẽ nào…” Diệp nói đến đây, đột nhiên quỵ gối, nôn ra một ngụm máu, ôm ngực, lộ vẻ mặt đau đớn.
“Ngươi…ngươi…ngươi lại làm sao thế?” Không được! Nếu đã vứt ta đến nơi quỷ quái này, thì hắn không thể nào lúc quan trọng nhất lại xảy ra chuyện được. Không phải trận tiếp theo phải đương đầu với cá sấu sao?
“Lúc nãy vì phải đối phó với đám trăn, ta đã vận nội công, động đến kinh mạch, chất độc vì thế lan ra cơ thể rồi.” Diệp khó nhọc cất tiếng.
“Vậy để ta vuốt lưng cho ngươi, cho khí huyết đảo ngược lại nhé?” Ta vừa dứt lời, Diệp tức thì dùng ánh mắt khinh thường đáp lại.
Đợi đến khi Diệp ép chất độc xong, chúng ta mới tiếp tục tiến về phía trước. Ánh sáng tại nơi này không giống như ở động nước đó, Ở đây ánh sáng yếu ớt chiếu thẳng từ đỉnh đầu xuống, vì thế chúng ta không cần phải dùng đến đuốc, mà vẫn có thể thấy khá rõ con đường rải đá dưới chân. Trên mặt đường mấp mô, thi thoảng lại có vài cây trên mặt đất kiếm ăn. Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời cao vút phía trên, có thể đoán được lúc này chúng ta đã ra khỏi hoàng thành.
Chúng ta cứ thế bước chậm theo con đường rải đá, cả đường đi dù không còn tối tăm nhưng ánh sáng yếu ớt, gió thổi nhè nhẹ. Nếu không phải bị mắc kẹt tại nơi tính mạng đe dọa bất cứ lúc nào thì vừa đi vừa ngắm cảnh trên đoạn đường này chắc chắn cũng khá vui vẻ. Càng đi ra phía ngoài, chúng ta lại càng nhìn thấy những vách đá có hình thù quái dị hơn. Nước rỉ ra từ bốn phía, diện tích mặt đầm mỗi lúc một lớn hơn. Con đường dưới chân thì ngày càng hẹp lại, mỗi một bước đi càng thêm gian nan vất vả.
“Ngươi không dẫn sai đường đấy chứ, nơi này không có thuyền bè thì đi kiểu gì đây?” giọng nói của ta văng vẳng vọng lại trong động đá, đặc biệt rõ rệt.
“Xem tình hình này thì chắc chúng ta không đi nhầm đường, cô nhìn xem…” Ta nhìn theo hướng Diệp hất cằm chỉ về phía trước thì thấy trên mặt nước mênh mông thoắt ẩn thoắt hiện những thứ giống như những đôi mắt sáng trong, bề mặt thô ráp. Đó là gì chứ? Nếu đó là đôi mắt, vậy đôi mắt của con gì mà lại to đến vậy, phần thịt nhô lên phía trên mắt còn lại còn xấu xí nữa? Ta nghiêng đầu suy nghĩ, chẳng thể nhận ra thứ trông giống hình thù đôi mắt quái dị trên mặt nước.
“Đó là cá sấu.” Diệp vừa dứt lời, chân ta mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã xuống nước. May nhờ có Diệp đứng bên nhanh tay kéo lại.
“Những đôi mắt lăm lăm đáng sợ của bọn cá sấu này to hơn rất nhiều so với đám cá sấu bình thường. Ngươi xem da mắt chúng dày như tường thàn...

