“Ây da…” Đôi giày dành cho phụ nữ trong cung trơn tuột, suýt chút nữa khiến ta bị trẹo chân. Ta tức tối đá bay chiếc giày, trong lòng không tránh khỏi cảm giác phiền não, miệng không ngừng mắng nhiếc mấy người thợ đóng giày trong cung. Suốt dọc đường, Diệp chỉ chìm trong im lặng, dùng đuốc tẩm mỡ cá rọi sáng không gian nhỏ trước mặt, đủ để chúng ta nhìn thấy đường đi. Ngọn lửa hắt bóng ta và Diệp xuống đất, hai chiếc bóng có khoảnh khắc chồng lên nhau, rất khó phân biệt được là bóng của ai với ai. Ta nhìn hai chiếc bóng, đột ngột thấy ngại ngùng, cả khuôn mặt tức thì nóng bừng lên. May mà Diệp không hề nhận ra nét khác thường ở ta, cứ thẳng bước đi về phía trước.
Ta chân trần bước trên đường đá, đôi bàn chân trắng ngần nổi bật trên đám rêu xanh. Dù trước đây thường xuyên đi chân đất, thế nhưng từ sau khi hoàn hồn trở lại dương gian, trở thành tiểu thư nhà Thừa tướng, hai bàn chân ta trở nên mỏng như giấy. Đi trên đường đá rêu xanh, chân ta lại càng thêm đau đớn, bất cứ miếng đá nhỏ nào cũng có thể cứa rách bàn chân. Vì vậy, đi chưa được bao xa, chân ta đã bắt đầu rỉ máu, bước đi đã trở nên khập khiễng và chập choạng.
“Cô không sao chứ?” Thấy ta mãi không đi tiếp, Diệp dừng lại nhìn ta quan tâm hỏi.
“Nghỉ ngơi một chút nhé, chân ta đau chết đi được!” Chẳng chờ hắn đồng ý, ta ngồi bệt xuống đất, nhìn hai bàn chân lấm lem đầy máu, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Bỗng một bàn tay đưa tới trước mặt, ta ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt lạnh lùng, kiêu ngạo của Diệp.
“Dưới mặt đất hơi lạnh nhiều, không nên ngồi quá lâu. Hơn nữa cô từ nhỏ đã không đi bộ nhiều thế nên chân đau cũng là chuyện bình thường. Để ta cõng cô vậy.” Giọng hắn vừa dịu dàng lại kiên quyết, trong giọng nói có ý không để cho người khác chần chừ hay từ chối. Thế nhưng khi nghe những lời nói vừa rồi của Diệp, ta lại cảm thấy an tâm lạ thường. Rồi chẳng hiểu ma sai quỷ khiến thế nào mà ta lại đặt tay vào bàn tay to lớn của Diệp, để mặc hắn kéo ta đứng dậy, cõng đi. Ma đầu sát nhân làm bất cứ chuyện gì cũng toát lên sự mạnh mẽ, nhưng trong sự mạnh mẽ đó lúc này ta thấy chất chứa ý dịu dàng yêu thương.
Lúc nào ở bên Diệp, ta đều ngửi thấy hương phảng phất của loại rượu Trạng Nguyên Hồng. Lúc này Diệp đang cõng ta, tóc hắn thi thoảng quệt qua mũi khiến ta hắt hơi liên tục. Ta liền vùi đầu vào lòng hắn, tìm tư thế khiến ta cảm thấy an toàn nhất. Ta nhớ ngày nhỏ, bản thân vốn rất sợ bóng tối, ban đêm đi ra ngoài thường hi vọng sẽ có người cõng mình về nhà. Nếu được như vậy, ta sẽ vùi đầu vào lưng người đó, và chẳng còn cảm giác hoảng sợ gì nữa. Thế nhưng lúc này, thứ đợi chờ ta chỉ là màn đêm vô tận. Ta đang cùng một người đi mãi trên con đường tưởng như không có điểm cuối. Bước chân Diệp rất vững, ta nhẹ đưa hai tay quàng lên cổ hắn, rồi khẽ nhắm nghiền mắt lại.
“Cô đừng đu người nữa, cổ ta sắp bị đứt rồi.” Giọng nói lạnh lùng vang lên phá vỡ cơm mơ bay bổng của ta. Đúng là một người khô cứng, lạnh lùng mà! Ta chán nản thầm mắng.
“Có phải ngươi cảm thấy ta quá yếu đuối không?” Ta bất mãn hỏi lại một câu.
“So với những thiên kim tiểu thư khác thì cô vẫn được coi là tốt.” Hắn bình thản đáp.
“Này, tại sao đột nhiên dừng lại thế, ngươi mệt rồi sao?” Ta bỗng thấy cắn dứt lương tâm. Hắn cõng ta đi lâu như vậy, mệt mỏi cũng là chuyện bình thường.
“Không còn đường nữa.” Giọng nói lạnh lùng của hắn lại vang lên.
“Ồ, hết đường rồi sao? Hả, cái gì, hết đường rồi? Ngươi nói là hết đường rồi á?” Ta ban đầu chỉ hỏi một câu lấy lệ, sau cùng mới hiểu thấu ý nghĩa câu nói của Diệp. Ta kinh hãi đến mức suýt chút nữa thì ngã ngồi xuống đất. Không còn đường nữa, vậy chúng ta phải làm sao đây? Không có đường nữa lẽ nào chúng ta phải sống hoang dã cả cuộc đời trong cái động này? Trong đầu ta nghĩ ra biết bao câu mắng chửi khó nghe, sau cùng vẫn đành phải nuốt hết vào bụng.
Ta nhanh chóng nhảy xuống khỏi lưng Diệp, tâm trạng thập phần buồn thảm. Còn Diệp thì nhíu mày đưa mắt nhìn khắp một lượt xung quanh. Trước mắt chúng ta, ngoại trừ đá và đầm nước hoàn toàn không còn con đường nào khác.
Ta thực không muốn chết tại nơi này. Giá như có ai cho ta một bao thuốc nổ, lão nương sẽ cho nổ tung cả cái động chết tiệt này luôn. Ta tức giận quay người sang đấm mạnh vào vách đá gần đó.
“Á… sao đá ở đây cứng thế không biết, lại còn sắc nữa.” Mới đấm một quyền, tay ta đã đau chết đi được. Diệp vốn đang cau chặt đôi mày, thấy ta hành động bồng bột, đôi mày tức thì giãn ra. Trong giây lát, ta dường như nhìn thấy nụ cười thoáng hiện trên môi hắn. Đúng là đồ xấu xa, sao hắn có thể vui mừng trước nỗi đau của người khác thế nhỉ?
“Mau cầm đuốc tới xem đây là cái gì?” Ta vội bước tới bên Diệp thì thấy chính ở chỗ ta đấm tay vào có một hình vẽ. Ta nhanh nhẹn phủi đi lớp bụi tức thì chỗ đó lộ ra những đường cong gấp khúc, hơn nữa còn lấp lánh lạ thường. Đợi đến khi phủi sạch hết bụi, soi đuốc lại gần, quả nhiên đó là một bức họa. Bức họa ấy được khắc bằng dao, đường nét mạnh mẽ khiến ta vô cùng thích thú.
Thật không ngờ ở nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này lại có người có tài điêu khắc tranh đá. Diệp chăm chú nhìn vào hình khắc, sắc mặt càng lúc càng nghiêm nghị. Đột nhiên hắn đưa tay vuốt nhẹ lên những vết khắc đó, khuôn mặt bừng sáng như vừa phát hiện...

