watch sexy videos at nza-vids!

Vương Phi Thần Trộm

score
Đánh giá: 4.5/5, 5788 bình chọn
hanh tay làm sạch cá, sau đó dùng một cành cây khô xiên vào giữa con cá rồi bắc ngang qua đống lửa nướng. Trong nháy mắt, mùi cá và hương thơm của canh rắn ngào ngạt bay khắp cả động. Ta há hốc miệng kinh ngạc, nước miếng ứa ra không ngừng.

“Cẩn thận nóng, vẫn còn chưa chín đâu!” Thấy ta tính ăn vụng một miếng, hắn tóm chặt lấy tay ta nói. Bàn tay hắn để gần đống lửa nóng hầm hập, ngón tay vẫn còn cả mùi tanh của cá, thế nhưng ta chẳng thấy tanh ghê chút nào. Diệp nhìn ta rồi túc thì buông tay ta, khuôn mặt vốn lạnh lành của hắn đột nhiên đỏ ửng thẹn thùng.

“Này, ngươi không sao chứ? Tự nhiên sao lại đỏ mặt lên thế? Có phải độc trong người lại phát tác rồi không?” Ta đưa tay lên sờ trán hắn, nhưng lập tức bị hắn đẩy ra.

“Ta không sao, không phải ngươi rất đói à? Mau ăn đi!” Ta lung túng, đưa một miếng mai cua đựng canh rắn đến trước mặt ta. Mùi canh rắn và vị cua ngọt lịm hòa quyện vào nhau, hấp dẫn vô cùng!

“Oa! Oa! Thịt cá tươi ngon, mềm thơm, da cá giòn tan, canh rắn ngọt lịm, thịt cưa thơm phức. Ngon quá đi, ta thực sự không ngờ ngươi đường đường là một Vương gia sống trong thâm cung biệt viện lại có tài nấu nướng lợi hại đến vậy.” Sau bữa ăn thinh soạn, ta đưa tay xoa chiếc bụng no căng cất lời khen ngợi.

“Cũng may nhờ vị tiểu thư sớm tối trong khuê phòng như cô nương mà lại có mồi lửa trong người nên ta mới làm được vậy đấy.”

“Ta…” Ta vốn dĩ không phải là đại tiểu thư gì cả, chẳng qua chỉ là một kẻ ăn mày nhỏ bé, bị thương thì tư mình băng bó, ăn bữa sáng thì nhịn bữa tối mà thôi. Thế nhưng ta có thể nói những điều này cho ai nghe đây?

“Năm ta mười ba tuổi, Đại Kỳ phái binh thu phục nước Hồi Cốt và Nam Chiếu, ta theo quân xuất chinh nên đã sớm học được những kỹ năng sinh tồn ở nơi hoang dã.” Ngọn lửa vẫn cháy bập bùng chiếu lên khuôn mặt Diệp lúc sáng lúc tối.

“Mười ba tuổi mà ngài đã làm tướng quân rồi? Thật là giỏi quá! Ta nghí ngoáy bàn tay, trong lòng thầm nghĩ, khi mười ba tuổi như Diệu, ta cũng là thần trộm ăn mày nổi tiếng nhất ở căn miếu hoang phố Tây.

“Ta không phải là tướng quân, năm đó, vì muốn rèn luyện ta nên Phụ hoàng mới để ta theo quân đội cùng các lão tướng quân nam chinh bắc chiến. Chiến trường vô tình, cho dù là Hoàng tử, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng như chơi. Thỉnh thoảng ta cũng bị phái cầm quân tiên phong dò đường, hoàn toàn không thể mang theo lương thực, ngân khố, thế nên bất luận là trong rừng sâu hay trên đại mạc, lúc nào ta cũng cần phải chuẩn bị đầy đủ các kĩ năng sinh tồn. Mãi tới năm ta mười sáu tuổi, nước Nam Chiếu và Hồi Cốt mới quy thuận triều đình. Cùng năm đó, ta được phong thành Tề Vương, trấn thủ Yến Kinh… Thôi bỏ đi, nói những điều này cô cũng chẳng tài nào hiểu được.” Nói đến đây, Diệp hít một hơi thật sâu, chìm trong im lặng.

“Được làm Tề Vương quan trọng đến thế sao? Ta thì cảm thấy, điều mà một đứa trẻ mong muốn nhất chính là được ở bên cạnh phụ mẫu của mình. Cả nhà đoàn tụ chẳng phải vui vẻ, hạnh phúc hơn sao? Ngươi còn nhỏ như vậy mà đã phải cùng quân đi đánh trận, nhất định đã chịu rất nhiều khổ sở.” Diệp nghe vậy ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt sáng rực như sao trời, thậm chí sáng rực hơn cả ánh lửa, rồi ánh mắt đó càng lúc càng ánh lên vẻ thù hận.

“Nơi này không biết có còn dã thú nào xuất hiện nữa không, cho nên tốt nhất đừng để lửa tắt. Ta đi kiếm thêm chút củi đã, cô ngủ sớm đi.” Diệp nói rồi đứng dậy, ngữ khí dịu dàng chưa từng thấy.

***

Đêm càng lúc càng khuya, ta nghe tiếng củi khô cháy tí tách bên tai như tiếng tách vỏ hạt dẻ. Bên đầm thi thoảng vọng lại tiếng cá đớp mồi nghe đến là vui tai. Phía sau lưng đột ngột truyền tới tiếng bước chân, ta biết Diệp đã quay về. Hơi thở của hắn rất nhẹ, chậm rãi mà thư thái, phả vào bên tai ta.

Cả người ta tức thì ấm áp. Hóa ra, Diệp đã cởi y phục ngoài khoác lên cho ta. Động tác của hắn vô cùng dứt khoát, dường như sợ làm kinh động đến ta. Từ nhỏ đến lớn, đây không phải lần đầu tiên ta ngủ đêm ngoài đường, nhưng lại là lần đầu tiên có người lấy áo khoác vào cho ta. Ta im lặng rồi dần chìm vào giấc ngủ. Mùi rêu mốc thoang thoảng nổi bật hương tiết đầu xuân. Không biết có phải vì ăn uống no nê hay vì yên tâm bên cạnh có người đảm bảo an toàn tuyệt đối cho mình mà đêm đó ta ngủ rất ngon.

Sáng sớm, ta liền bị tiếng nước chảy làm cho tỉnh giấc. Thấy ta đã tỉnh, Diệp liền dùng lá đựng nước đưa đến. “Súc miệng đi, uống chút nước, ta đã bắt một ít tôm, nướng chín để mang theo trên đường, lát nữa vừa đi vừa ăn. Chúng ta nhất định phải rời khỏi chỗ này, nhanh chóng tìm đường trở về hoàng cung.”

Ta lặng người trước sự quan tâm chăm sóc đột ngột của Diệp. Sự quan tâm đó thực sự khiến ta khó thích nghi ngay được. Ta vẫn quen với một Nam Cung Diệp nhìn người bằng nửa con mắt, bất cứ lúc nào cũng có thể xuống tay tàn độc. Giờ đây chẳng hiểu sao hắn lại đối tốt với ta như vậy. Ta mím môi, đón lấy bọc tôm được gói trong lá cẩn thận.

Sau khi súc miệng, rửa mặt, ta ngồi xuống cạnh đầm, cởi dây buộc tóc để gội đầu. Mái tóc đen nhanh nổi bật trên bộ y phục trắng tinh. Gội đầu xong, ta không định cuộn tóc lên nữa. Bởi lẽ thứ nhất là bản cô nương không biết chải đầu vấn tóc, thứ hai là một nơi khỉ ho cò gáy thế này chẳng có ai ngắm cả. Đến khi tóc khô, ta nhanh chóng buộc gọn mái tóc lại, lúc này ta mới để ý Diệp đang lặng người nhìn về phía ta, ánh mắt chăm chú mà đặc biệt ấm áp. Giây phút ấy cảm giác lúng túng trong ta trào lên.

“Trước kia, mẫu thân ta cũng thường để tóc như vậy…” Hắn khẽ nói, chưa hết câu lại chìm trong im lăng, sau đó sầu muộn thở dài.

Dùng xong bữa sáng, chúng ta bắt đầu tìm đường ra ngoài bằng cách đi men theo động đá, đường đi ngoằn nghèo khúc khuỷu,...

« Trước1...4546474849...132Sau »
Chia Sẻ bài viết này?
Bình Luận Bài viết
Tắt Bình luận
Cùng chuyên mục
» Truyện Tiểu Thuyết Vương Phi Thần Trộm
» Truyện Tiểu Thuyết Ông Xã Dân Chơi Không Yêu Tôi
» Truyện Tiểu Thuyết Ác Bá Cửu Vương Gia
» Truyện Tiểu Thuyết Hải Vương
» Truyện Tiểu Thuyết Băng Tiểu Thư
1234»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vương Phi Thần Trộm
Tags:
bạn đang xem

Vương Phi Thần Trộm

bạn có thể xem thêm

Truyện Tiểu Thuyết còn nữa nè

Vương Phi Thần Trộm v2

đang cập nhật thêm
Link:

Bản Quyền by ÚtNgôk